Khí tức thiên sứ u buồn dĩ nhiên khiến thiên nhiên vì đó cũng đau buồn…
- Chuyện này…
Ngự nương Mạn Đà La thực sự không có gì để nói, nàng biết Trần Lạc biến mất nhất định sẽ ảnh hưởng tới Tiết Thường Uyển, chỉ là không nghĩ tới sẽ nghiêm trọng như thế, đến mức ngay cả thiên nhiên cũng vì đó phải đau thương, có điều khiến nàng lo lắng nhất không phải Tiết Thường Uyển, mà là Lạc Anh.
- Anh Tử thì sao? Có ai gặp qua nàng chưa?
Hạ Mạt lắc đầu một cái, Tri Thu bên cạnh đột nhiên mở miệng nói:
- Ta từng gặp qua Anh Tử trong hư không Vô Tận Hải.
- Anh Tử thế nào? Có nghiêm trọng không?
Bốn năm trước, tiểu Mạn Đà La từng gặp được Lạc Anh, bởi vì Trần Lạc biến mất khiến Lạc Anh cực kỳ bi thương, thậm chí dĩ nhiên rơi vào biên giới điên cuồng. Thấy Tri Thu trầm mặc không nói, trong lòng Mạn Đà La càng không nhịn được run rẩy một hồi, hỏi:
- Anh Tử sẽ không hóa điên rồi chứ?
- Dù cho chưa hóa điên, nhưng cũng không cách là bao, khi ta gặp được nàng trong hư không Vô Tận hải, ý thức của nàng lúc rõ ràng lúc hỗn loạn, khi rõ ràng thì nàng tản bộ trong tuyết nguyệt thời gian, khi hỗn loạn thì đờ ra trong thời gian chi phong.
Tuế nguyệt chi phong, thời gian chi phong… Đây chính là hai đại hiện tượng khủng bố trong biển hư không vô tận. Tại bên trong tuế nguyệt chi phong, năm tháng trôi qua, nháy mắt là trăm năm, một chút là ngàn năm, còn trong thời gian chi phong lại là thời gian thác loạn, hoặc là tương lai, hoặc là quá khứ… Nghe được khi Lạc Anh tỉnh táo thì đi bộ trong tuế nguyệt chi phong, khi hỗn lạn thì ngồi đờ trong thời gian chi phong khiến Bạch Phiêu Phiêu ngồi kế bên chỉ cảm thấy tê dại da đầu, thán phục thực lực Lạc Anh, đồng thời cũng thấy vui vì mình không yêu Trần Lạc.
- Khi ý thức Anh Tử rõ ràng đã là như vậy, khi ý thứ nàng hỗn loạn…
Tiểu Mạn Đà la thực sự không thể nào tưởng tượng được.
- Lúc ý thức Anh Tử hỗn loạn, nàng chém hư không thú trong biển hư không vô tận, giết hư không quái, đồ vô tận quỷ, diệt vu yêu, khi nàng điên cuồng, uống máu tế bi thống, đánh xuống mưa máu vô tận… Vì thế, trong hư không vô tận, mọi người đều gọi nàng là Ma Anh Nữ…
- Trời ạ! Lạc Anh nàng…
Khi tiểu Mạn Đà La đang nói, đột nhiên cảm giác được dị dạng. Cùng lúc đó, Tri Thu, Hạ Mạt cũng đều cảm giác được, dồn dập nhìn về phía chân trời phương đông, biểu hiện cả ba người đều biến hóa quỷ dị, liếc mắt nhìn nhau, tiểu Mạn Đà La kinh hô:
- Có người mạnh mẽ phá toái hư không đi đến, sẽ không phải là… Anh Tử chứ?
Nhân vật thiên kiêu đến từ khắp nơi trên thế giới lần lượt xuất hiện tịa Niên gia vực Tây Ách, ngay vừa rồi lại có một nhân vật ghê gớm xuất hiện bên trong này, trong hư không đang đứng một nhóm hơn mười người, những người này không ngoại lệ hoặc là thiên kiêu tài năng xuất chúng sau núi Táng Cổ hiện thế, hoặc là cường giả thực lực cao thâm đã thành danh từ lâu, nhưng bắt mắt nhất trong đó lại là một vị thanh niên dẫn đầu.
Nam tử này thân mặc một bộ hồng y, gương mặt đẹp trai, mái tóc dài buông xõa theo gió, hắn cứ lẳng lặng đứng giữa trời như vậy khiến người ta cảm giác một loại thần bí cực kỳ tao nhã, tao nhã phảng phất như tiên nhân, thần bí phảng phất như thâm uyên khiến người ta hoảng sợ. Tất cả mọi người đều biết nam tử này, chính là Tịch Nhược Trầm huyết tộc chi tử, một trong mười vương mười tử, cực kỳ chói mắt.
Sau khi núi Táng Cổ hiện thế, Tịch Nhược Trần thành tựu tấm thân mười hai cánh bất tử, trong thiên địa kỳ thư Chư Thế Kỷ có ghi chép liên quan đến Huyết tộc, có người nói trong truyền thừa Huyết tộc lấy mười hai cánh là đứng đầu, dược xưng là huyết thống Huyết tộc thuần chính nhất, cũng là truyền thừa từ thủy tổ Huyết tộc, được xưng là Huyết tộc chi tử, linh hồn bất tử, thân thể bất diệt.
Mười năm trước, Tịch Nhược Trần danh dương nhất đại thiên kiêu. Trong chín năm rung chuyển, quần hùng tranh bá, rất nhiều người đều tận mắt chứng kiến bất tử thân mười hai cánh cường đại đến mức nào. Hiện giờ sau mười năm, hắn và Địa vương thượng cổ Mộ Vân Không, thiên tứ chi tử Gia Cát Thiên Biên được xưng là ba đại cự đầu trong học phủ Trung Ương, đồng thời cũng là nhân vật thủ lĩnh trong thiên hạ ngày nay, một trong những thiên kiêu bá chủ hoành hành thiên hạ.
Tịch Nhược Trần xuất hiện ở đây khiến người ta kinh ngạc, sau lại cảm thấy chuyện này là đương nhiên, bởi vì hai cũng biết hồi còn ở học phủ Trung Ương, hắn và Nghịch Lang Gia không chỉ một lần bị Lạc gia đánh cho nhuhw chó chết, mười năm trước cũng bị Lạc gia đánh nát thân thể tại vùng biên hoang.
Hiển nhiên, hắn cũng giống với Nghịch Lang Gia, muốn xác định xem Lạc gia có thực là không chết hay không.
- Yêu, đây không phải Tịch đồng học sao, thực sự là đã lâu không gặp.
Lãnh nhị gia vẫn là Lãnh nhị gia, người người sợ Nghịch Lang Gia, hắn không sợ, người người sợ Tịch Nhược Trần, hắn đồng dạng cũng không sợ. Tuy nói thực lực Lãnh Cốc không sánh được hai người kia, thậm chí thua kém không phải chỉ chút xíu, nhưng sợ vẫn là không sợ, dựa vào cái gì? Chính là rất nhiều huynh đệ.
Phải biết rằng trong thời kỳ chín năm rung chuyển, quần hùng tranh bá, đoàn vinh quang Độc Lập của Lãnh Cốc có thể lăn lộn với bảy đại cự đầu, không chỉ vì bằng hữu của hắn trải rộng khắp thiên hạ, đồng thời cũng vì hắn có giao tình với không ít lão gia hỏa trên thế giới này, nếu có ai muốn động hắn, không thể không cân nhắc hậu quả, huống chi trong thiên hạ ngày nay có ai không biết hai vị đại minh vương Tần Phấn và Ngạo Phong là huynh đệ kết nghĩa của hắn, hiện tại vị huynh đệ kết nghĩa Lạc gia sau mười năm chết đi lại đột nhiên sống lại, có thêm tấm vương bài là vị Lạc gia quát tháo phong vân đó, e là trên thế giới không còn mấy người dám động Lãnh nhị gia.
Ngay khi Lãnh Cốc dứt tiếng, Tịch Nhược Trần còn chưa kịp đáp lại, trong hư không đột nhiên phát sinh tình huống quỷ dị.
- Tịch thiếu gia mau mau cứu ta.
Vèo một tiếng, chỉ thấy một bóng người giống như lưu tinh xẹt qua hư không chạy nhanh đến, khi đạo nhân ảnh này vọt tới bầu trời vực Tây Ách, mọi người mới nhìn thấy rõ hình dáng của hắn, chính là Bàng Tú, cũng là một trong thiên chi kiêu tử do Vân Đoan tứ phong. Chỉ có điều hiện giờ nhìn hắn vô cùng chật vật, tóc tai rối bù, máu me khắp người, biểu hiện càng là sợ hãi, điều này không chỉ khiến người ta kinh ngạc, Bàng Tú tốt xấu gì cũng là một trong thiên chi kiêu tử do Vân Đoan tứ phong, uy danh và thực lực chỉ đứng sau Phương Thiên Nam và Niên Tiểu Linh, trong thiên hạ không mấy người có thể đánh hắn thành bộ dáng này, huống chi hắn còn là một mãnh tướng trong tay Tịch Nhược Trần, là ai lớn mật dám đả thương hắn như thế?
Khi mọi người ở đây còn đang ngạc nhiên lẫn nghi ngờ, một người đã từ trên trời giáng xuống.
Là một người phụ nữ, một thân diện bạch y, dung nhan tuyệt mỹ, cũng lãnh diễm tới cực điểm, lạnh lẽo tới thấu xương. Nữ nhân băng phong thiên hạ này từ trên trời giáng xuống, mái tóc bạc ba ngàn tùy ý tung bay, không ai không biết nàng, mọi người đều biết đó là Mạc Khinh Sầu.
Mười năm trước, Mạc Khinh Sầu chính là nữ thần băng sương nổi danh thiên hạ, khi núi Táng Cổ hiện thế, nàng lấy huyết thống Băng tinh linh vấn đỉnh một vương tọa cực kỳ đặc thù, chính là Hàn Băng vương tọa, bởi vì phong cách của nàng không thể nghi ngờ là lãnh khốc vô tình, lạnh lùng nghiêm nghị, hiện tại đã mười năm sau, được mọi người xưng là Hàn Băng nữ vương.
Không biết vị Bàng Tú này vì sao lại đắc tội Hàn Băng nữ vương giết người không chớp mắt kia, bị đánh cho thành bộ dáng này. Mạc Khinh Sầu từ trên trời giáng xuống, hiển nhiên là đang muốn lấy mạng hắn, không có ai hoài nghi thực lực Mạc Khinh Sầu, mọi người đều biết Bàng Tú chắc chắn phải chết.
Trong phút chốc, không chút dấu hiệu, vô thanh vô thức, một người xuất hiện, chính là Huyết tộc chi tử Tịch Nhược Trần tao nhã thần bí, hắn dương tay khẽ điểm nhẹ, ánh sáng màu đỏ tỏa ra như hoa hồng, phóng ra uy lực cực kỳ khủng bố đánh tới, nói :
- Không biết Bàng Tú đắc tội ngươi thế nào, sao phải giết hắn?
- Tịch Nhược Trần, ngươi dám cản ta?
Thanh âm Mạch Khinh Sầu cũng giống hệt như nàng, từng chữ lạnh lẽo đến thấu xương, loại lạnh lẽo này truyền vào trong tai, thậm chí ngay cả đầu cũng muốn đông cứng lại, đau như búa bổ. Khi nàng dứt tiếng, ánh sáng quanh thân bùng phát, băng sương giáng xuống, trong nháy mắt biến cả vực Tây Ách thành một tòa băng điêu.
- Bàng Tú là người của ta, hiện giờ ngươi đang muốn giết hắn, ta há có thể ngồi xem mặc kệ?
Cũng không thấy Tịch Nhược Trần triển khai thủ đoạn gì, huyết vụ tràn ngập đầy trời bắt đầu đan xen vào với sương lạnh phát ra những tiếng bùm vang, thực lực hai người này một người khủng bố hơn một người, một người càng dọa khiếp hơn một người, trong lúc giao thủ khiến cả vực Tây Ách đều rung chuyển bất an, tràng cảnh không thể không khiến người ta kinh ngạc tán thán đôi bên mạnh mẽ, mà đây mới chỉ là hai người mới chạm mặt mà thôi, nếu thực sự ra tay toàn lực, sợ là cả vực Tây Ách sẽ biến thành tro bụi trong nháy mắt.
Cả vực Tây Ách bị sương lạnh của Mạc Khinh Sầu đóng băng, rồi lại bị huyết vụ đầy trời của Tịch Nhược Trần làm cho sôi trào.
Lúc này, trong hư không đan xen trắng đen, tựa như nhật nguyệt thoáng hiện, tiếp theo liền xuất hiện một đạo hình vẽ thái cực, bên trong thái cực ẩn chứa ảo diệu vô thượng, giống như âm dương giao hợp, nhật nguyệt giao hòa, âm dương chuyển động sinh ra bát quái, lấy một loại thủ đoạn cực kỳ ảo diệu chia tách sương lạnh của Mạc Khinh Sầu và huyết vụ sôi trào của Tịch Nhược Trần, mọi người đều nhìn lại, chỉ thấy một nhóm bốn người không biết từ lúc nào đã xuất hiện giữa trời, hơn nữa còn là bốn cô gái.
Một thân trang phục đoan trang tao nhã, yêu diễm và nghiêm nghị, chính là Ngự nương Mạn Đà La, hiển nhiên vừa rồi chính là nàng ra tay hóa giải màn sương lạnh và sương máu giữa tràng tranh đấu vừa rồi. Ngự nương Mạn Đà La chấp chưởng âm dương, khai mở song tu chi đạo, không ai không biết, không ai không hiểu.
Khiến mọi người dồn dập toát ra vẻ mặt kinh ngạc là khi chứng kiến ba nữ nhân cùng đến theo Ngự Nương, dĩ nhiên là ba người đại tỷ Bạch Phiêu Phiêu uy chấn một phương, nữ thần đại chúng Y Tiên Hạ Mạt, nữ thần tự nhiên Tri Thu.
- Hai người các ngươi động thủ như vậy là muốn phá hủy vực Tây Ách sao?
Ngự nương Mạn Đà La hư không đi tới, biển hiện vô cùng nghiêm nghị.
- Hóa ra là Ngự Nương, đã lâu không gặp.
Tịch Nhược Trần nhàn nhạt mỉm cười, chào hỏi tiểu Mạn Đà La, sau đó nhìn về phía mấy người Hạ Mạt, cười nói :
- Ba vị, có khỏe không?
Mạc Khinh Sầu cũng không để ý tới nhóm người Ngự Nương, nàng lạnh lùng liếc mắt nhìn Bàng Tú, ánh mắt không khác gì tuyên án tử hình cho Bàng Tú kia, hôm nay có thể bị vướng phải Tịch Nhược Trần và đám người Ngự nương Mạn Đà La ở đây, Mạc Khinh Sầu tự biết không có cách nào động thủ, nhưng không có nghĩa là nàng sẽ bỏ qua, ngược lại, hôm nay không giết được, nàng sẽ chờ đến mai động thủ, nếu mai không giết được, nàng sẽ chờ tiếp đến hôm sau nữa, Bàng Tú nhất định sẽ chết, vấn đề chỉ ở chỗ thời gian mà thôi, điểm này Tịch Nhược Trần biết, Ngự nương Mạn Đà La cũng biết, phàm là ai quen biết Mạc Khinh Sầu hầu như đều biết.
Mạc Khinh Sầu cũng không có rời đi, lại nhìn về phía Lãnh Cốc đứng trong Niên gia, quát lên :
- Lãnh Cốc, ta hỏi ngươi, Trần Lạc có thực sự còn sống hay không?
Lãnh Cốc không sợ trời không sợ đất, nhưng xem ra vẫn hơi sợ Mạc Khinh Sầu, xác thực, khiến hắn sợ sệt cũng không phải Mạc Khinh Sầu, mà là nữ nhân sau lưng Mạc Khinh Sầu kia, đó là nữ vương thượng cổ Tuyết Thiên Tầm.
Những người khác không biết, nhưng Lãnh Cốc biết rõ, giữa hai nữ nhân Mạc Khinh Sầu và Tuyết Thiên Tầm này có bí mật không muốn người khác biết, đúng là hắn biết, còn biết rõ từ lâu, không chỉ thế, hắn còn tận mắt chứng kiến hai nữ nhân này cá nước thân mật với nhau, lần đó được xem một màn kinh diễm miễn phí nhưng cũng khiến hắn thiếu chút ném đi cái mạng nhỏ, nếu không phải cuối cùng có Tần Phấn và Ngạo Phong xuất thủ cứu giúp, e là Lãnh Cốc đã chết từ lâu rồi.
Thế nên, mỗi lần nhìn thấy Mạc Khinh Sầu, Lãnh Cốc đều cảm giác cả người không dễ chịu, cũng không biết là sợ sệt hay chột dạ, ngược lại chính là không dễ chịu, đặc biệt là lúc này bị Mạc Khinh Sầu nhìn vào chằm chằm, càng khiến cho sống lưng hắn lạnh buốt, vội ho lên một tiếng, tựa hồ che giấu vẻ lúng túng, nhếch miệng nói :
- Chuyện này không có gì cả, xác thực là như vậy, Lạc gia thực sự… Thực sự còn sống… Đúng vậy, còn sống…
Nghe được Trần Lạc còn sống, trên dung nhan lạnh lẽo tuyệt mỹ của Mạc Khinh Sầu hiện lên thần tình cực kỳ phức tạp, biến ảo không ngừng, nhắm mắt lại, rù rì nói :
- Còn sống, hắn vẫn còn sống… Tại sao…
Kỳ thực Lãnh Cốc rất muốn hỏi Mạc Khinh Sầu một chút, ngươi cứ cá nước thân mật với Tuyết Thiên Tầm đi, quan tâm đến sống chết của Trần Lạc làm gì. Đúng vậy, đương nhiên nghĩ thì nghĩ, nhưng bất luận thế nào thì hắn cũng không dám mở miệng đi hỏi vấn đề này.
Trong đại viện Niên gia, Niên đại thiếu nhìn Mạc Khinh Sầu, lại nhìn Hạ Mạt, lại nhìn Tri Thu một chút, cộng thêm một Ngự Nương, nhìn những nữ nhân này đều là nữ thần nổi tiếng thiên hạ, nhưng đều có một điểm giống nhau, đều là tình nhân cũ của Lạc gia, e là trong thiên hạ ngày nay, cũng chỉ có Lạc gia mới cùng lúc hấp dẫn được nhiều nữ thần như thế, không khỏi thầm than một tiếng, lại nghĩ đến tiểu muội nhà mình, hắn biết rõ tiểu muội vô cùng sùng bái Lạc gia, từ nhỏ đã mơ tương lai có ngày được gả cho Lạc gia.
Nhưng là… Gả thế nào đây, những nữ thần này có ai không dính líu chút ái hận tình cừu với Lạc gia chứ, muốn gả cho Lạc gia, tạm thời không nói chuyện Lạc gia có nguyện ý hay không, cho dù Lạc gia đáp ứng, sợ là những nữ thần này cũng không đáp ứng, nên nhớ kia mới chỉ là một bộ phận mà thôi, phải biết nữ nhân của Lạc gia không chỉ có chừng này, còn có phượng hoàng nữ thần Lạc Anh, thiên sứ nữ thần Tiết Thường Uyển, tu la nữ thần Hoàng Tuyền… Còn có Cửu Thiên huyền nữ Táng Hoa, còn có Quang Minh thánh nữ Nhan Vô Lệ, còn có… Ngũ y thiên hạ.