- Đúng rồi Tiểu Linh, có một việc không biết ngươi đã nghe nói đến hay chưa.
- Chuyện gì?
- Đối với ngươi mà nói, chỉ sợ là một tin tức rất tồi tệ.
Phân di do dự chốc lát, cuối cùng vẫn quyết định nói ra:
- Lão tam Phương gia vài ngày trước đó ở Phiêu Hương lâu đã thả ra tin tức, nói là lão nhị Phương gia sau khi xuất quan, trong vòng một tháng sẽ tới cưới ngươi về nhà.
- Ta biết, ta trở về cũng vì việc này.
- Vậy ngươi chuẩn bị làm sao bây giờ?
Niên Tiểu Linh cười cay đắng, lắc lắc đầu, không biết là nàng không muốn nói, hay là không biết phải nói thế nào.
- Phương gia một tay che trời tại vực Tây Ách, hiện giờ còn cấu kết với đoàn vinh quang Vương Giả, càng coi trời bằng vung, lần này lão nhị Phương gia nói rõ là muốn bức hôn ngươi, nếu như ngươi không đáp ứng, bọn họ nhất định sẽ chiếm đoạt đoàn vinh quang của Niên gia các ngươi, những thứ đó đều là tâm huyết do phụ mẫu các ngươi để lại, lão nhị Phương gia nhất định sẽ dùng chúng để áp chế các ngươi.
Sự thật đúng như lời Phân di nói, Phương gia hiện tại giống như mặt trời ban trưa, có thể nói tuyệt đối là bá chủ vực Tây Ách cũng không quá đáng, sau lưng lại có đoàn vinh quang Vương Giả tầm cỡ bá chủ thế giới làm chỗ dựa, càng là hoành hành bá đạo trong thiên hạ, hiếm có người dám trêu vào, các gia tộc lớn nhỏ trong vực Tây Ách đều không ngoại lệ, hầu như bị chiếm đoạt, bất kể là đoàn vinh quang hay thương hành đều bị Phương gia nắm giữ, mười năm qua chỉ có Niên gia là ngoại lệ. Bất quá ai cũng biết, sở dĩ Niên gia có thể đặt chân tại vực Tây Ách, đơn giản là vì lão nhị Phương gia Phương Thiên Nam vừa ý Niên Tiểu Linh, hơn nữa mọi người cũng đều rõ ràng, nếu Niên Tiểu Linh muốn bải vệ cơ nghiệp Niên gia thì chỉ có thể đi một con đường, đó là gả cho Phương Thiên Nam, trừ đó ra không còn con đường nào khác.
Điểm này, chính bản thân Niên Tiểu Linh cũng hiểu được rõ ràng, chỉ là nàng không cam lòng, cũng không cho phép bản thân mình gả cho một người đàn ông mình không thích.
Nhưng đối mặt với Phương gia cường đại, dù nàng không cam lòng thì có thể thế nào? Chỉ dựa vào thế lực Niên gia căn bản không thể đấu lạ thế lực Phương gia cường đại, càng đừng nói đến phía sau Phương gia là đoàn vinh quang Vương Giả.
Thấy Niên Tiểu Linh trầm mặc, trong lòng Phân di cũng thương tiếc vô cùng, nàng nhìn Niên Tiểu Linh lớn lên, biết rõ tính cách Niên Tiểu Linh, cũng rất rõ ràng nha đầu này rất xem trọng phần cơ nghiệp do phụ mẫu lưu lại, thà rằng chịu ủy khuất chính mình cũng muốn bảo toàn được Niên gia.
- Tiểu Linh à, Phân di biết ngươi nghĩ thế nào, cũng có thể đoán được ngươi sẽ làm như thế nào, nhưng Phân di vẫn muốn khuyên ngươi nên cân nhắc cẩn thận, xem lại xem có còn con đường nào khác nữa không.
Phân di là một thiếu phụ phong tình vạn chủng, cũng lăn lộn thời gian rất lâu tại vực Tây Ách, có thể nói là gặp qua vô số người, xem như khá thấu triệt với rất nhiều chuyện tình, nói tiếp:
- Đầu tiên Phương gia xuất ra một Vu yêu Phương Thiếu Khanh, lại xuất ra một Phương Thiên Nam là kiêu tử vô song, bất quá nói cho cùng vẫn là dựa vào Nhân vương Mạc Vấn Thiên và đoàn vinh quang Vương Giả, thế nên muốn chống lại Phương gia, nhất định phải tìm một nhân vật có thể so sánh cao thấp với Nhân vương Mạc Vấn Thiên.
- Nhìn khắp thiên hạ, có thể phân tranh với Nhân vương Mạc Vấn Thiên cũng chỉ có sáu đại bá chủ, trước đó còn có ba đại tập quyền trung tâm là Hoàng thành, Thánh thành và Quang Minh thành, nhưng từ sau khi Vân Đoan tiếp quản trật tự thế giới, bọn họ vẫn luôn khá biết điều, chỉ sợ sẽ không chịu hò hét với đoàn vinh quang Vương Giả và Mạc Vấn Thiên. Về phần ba đại thánh địa, Lăng Tiêu cung trước giờ vẫn luôn bảo trì trung lập, hẳn là sẽ không là địch với đoàn vinh quang Vương Giả, còn Lang Gia cảnh địa ngược lại vẫn muốn diệt trừ đoàn vinh quang Vương Giả, nhưng hiện tại thời cơ vẫn chưa tới, bọn họ hẳn là sẽ không phát sinh xung đột với đoàn vinh quanh Vương Giả, duy nhất có thể cứu ngươi chỉ còn lại học phủ Trung Ương.
Phân di suy nghĩ chốc lát, lại nói:
- Học phủ Trung Ương có đoàn vinh quang Trung Ương, hiện tại do ba người Địa vương thượng cổ Mọ Vân không, Thiên tứ chi tử Gia Cát Thiên Biên và Huyết tộc chi tử Tịch Nhược Trần chấp chưởng, Tiểu Linh, theo ta thấy không bằng ngươi đi tìm ba người bọn họ xem sao.
- Ta và ba người bọn họ không có bất kỳ quen biết gì, bọn họ sao có thể vì ta rồi đối địch với đoàn vinh quanh Vương Giả chứ?
Những biện pháp Phân di nói đến, không phải Niên Tiểu Linh chưa từng nghĩ qua, nàng cũng rất rõ ràng, đoàn vinh quang Vương Giả dưới sự dẫn dắt của Nhân vương Mạc Vấn Thiên đang ngày một cường đại, bất kể là ba đại tập quyền trung tâm hay là ba đại thánh địa đều muốn diệt trừ, nhưng hiện tại thời cơ còn chưa tới, sáu đại bá chủ căn bản không thẻ vì một nhân vật nhỏ bé như mình gây thành xung đột quy mô lớn với đoàn vinh quang Vương Giả, cho dù là học phủ Trung Ương cũng không ngoại lệ.
- Không thể nói như vậy, ngươi không đi thử làm sao mà biết được, đến lúc đó ta đi tìm Ngự Nương, lấy thân phận và địa vị của nàng hiện nay, nếu như nàng chịu hỗ trợ, tin tưởng rằng phần thắng sẽ càng lớn hơn.
Phân di có giao tình không ít với Ngự Nương tiểu Mạn Đà La, cũng không chỉ vì Kim Trang các do nàng chăm sóc là sản nghiệp của Ngự Nương, trọng yếu nhất vì bản thân nàng là người cũ của trấn nhỏ biên hoang, hơn nữa năm đó Ngự Nương kinh doanh lầu Vạn Hoa tại trấn nhỏ biên hoang, đây cũng là sản nghiệp do Phân di chăm sóc, nói tiếp:
- Bằng vào giao tình của ta và Ngự Nương, tin tưởng nàng sẽ không ngồi im không để ý đến.
Thấy Niên Tiểu Linh vẫn trầm mặc như trước, nàng lại nói:
- Hơn nữa còn có Lãnh nhị gia, giao tình giữa hắn và đại thiếu cũng không tồi đi, ngươi bảo đại thiếu mau chóng đi tìm Lãnh nhị gia, bằng hữu của hắn ở khắp thiên hạ, chỉ cần Lãnh nhị gia hắn nói một câu cũng đủ nặng hơn thiên quân vạn mã, trọng yếu nhất là Lãnh nhị gia còn có hai vị huynh đệ kết bái, một người là Khổng Tước minh vương Tiểu Tần vương tử, một người là Dạ Xoa minh vương Ngạo Phong, nếu có thêt mời được hai người bọn họ tới, vậy thì phần thắng càng lớn hơn nữa.
- Hiện tại chúng ta thử nghĩ một chút, nếu như học phủ Trung Ương chịu hỗ trợ, đại thiếu có thể tìm được Lãnh nhị gia và hai vị Minh Vương tới, ta cũng không tiếc tất cả thuyết phục Ngự Nương, đến lúc đó, một Địa Vương thượng cổ, một Thiên tứ chi tử, một Huyết tộc chi tử, một Lãnh nhị gia, hai vị Minh Vương, thêm cả Ngự Nương, cho dù Nhân vương Mạc Vấn Thiên tự mình đến đây, hắn cũng không thể không cân nhắc, chỉ vì một Phương gia có đáng giá là địch với nhiều người như vậy hay không.
- Nếu như… Có nếu như sao?
Thần tình Niên Tiểu Linh có chút bàng hoàng, ánh mắt có chút hoang mang, lắc đầu một cái, rù rì nói:
- Mặc dù có nếu như, ta cũng không muốn vì Niên gia chúng ta liên lụy đến nhiều người như vậy.
- Nha đầu, sao ngươi cố chấp thế chứ, coi như có một tia cơ hội, ngươi cũng không được từ bỏ.
- Phân di, ta biết ngươi tốt với ta, nhưng rất nhiều chuyện đã được quyết định từ lâu trong số mệnh, ta căn bản không thể ra sức, cũng không có cơ hội lựa chọn.
Thấy Phân di còn muốn nói điều gì, Niên Tiểu Linh liền tranh trước, nói:
- Phân di, những lời ngươi nói ta đều cẩn thận nghĩ tới, tmaj thời không nói chuyện có thể hay không mời nhiều cao thủ như thế đến hỗ trợ, mặc dù là có thể, đến lúc đó nhất định sẽ gây ra một hồi chiến tranh không thể tưởng tượng được.
- Tiểu Linh, ngươi cứ thử xem sao.
- Không cần thử, bởi vì ta biết Nhân vương Mạc Vấn Thiên chưa bao giờ thỏa hiệp, hắn cũng sẽ không thỏa hiệp, nếu ta mời những người này đến hỗ trợ, không những không giúp được Niên gia chúng ta, còn có thể gây ra một hồi chiến tranh cực lớn, điều này ta biết rõ, Mộ Vân Không, Gia Cát Thiên Biên, Tịch Nhược Trần đều rất rõ ràng, bọn họ căn bản sẽ không tới giúp ta, cho dù hiện tại ta nương nhờ vào học phủ Trung Ương cũng không được.
Phân di vẫn biết Niên Tiểu Linh là một người vô cùng lý trí, nhưng lúc này nàng mới biết được Niên Tiểu Linh còn lý trí hơn nhiều trong tưởng tượng của nàng, cũng vì nghe được những lời kia, nàng mới ý thức được con đường này tựa hồ thực sự không thể thực hiện được, bởi vì con người Nhân vương Mạc Vấn Thiên quá cường đại, quá bá đạo, trước giờ đều là nói một không hai, không cho bất luận người nào có quyền nghi vấn. Chính như Niên Tiểu Linh nói, Nhân vương Mạc Vấn Thiên là một người chưa bao giờ thỏa hiệp, đừng nói lần này mời người học phủ Trung Ương tới, dù là mời cả người của sáu đại bá chủ, mười vương mười tử tới, sợ là Nhân vương Mạc Vấn Thiên cũng sẽ không thỏa hiệp, hắn nhất định sẽ không do dự phát động một hồi chiến tranh, chứng minh bá quyền của mình.
- Lẽ nào thực sự không còn chút biện pháp nào, lẽ nào trong thiên hạ thực không có một ai ngăn nổi Nhân vương Mạc Vấn Thiên?
Phấn di lắc đầu thở dài.
- Phấn di, ngươi không phải lo lắng cho ta, ta đã nghĩ thông từ lâu rồi, đơn giản chỉ là lập gia đình mà thôi.
Trên dung nhan tuyệt mỹ của Niên Tiểu Linh có ba phần u buồn, bảy phần lành lạnh, thoáng hiện lên ý cười an ủi, nói:
- Huống chi lại là bậc thiên chi kiêu tử như Phương Thiên Nam, bất kể là tư chất hay tu vi thì hắn đều vượt trên ta, lại là đoàn trưởng một trong năm đại phân đoàn chủ lực của đoàn vinh quang Vương Giả, trong tay nắm mấy trăm ngàn hùng sư vinh quang, trong thiên hạ có không biết bao nhiêu thiếu nữ tranh nhau muốn gả cho hắn, còn ta chỉ là một nữ tử của một gia tộc xuống dốc, có thể gả cho hắn là vinh hạnh của ta, Phân di, ngươi nên cảm thấy vui cho ta mới đúng.
- Nhưng ngươi căn bản không hề thích hắn, thậm chí còn là chán ghét, nếu gả đi cho một nam nhân chính mình chán ghét, vậy thì…
Phân di liên tục thở dài, thầm than vận mệnh bất công.
- Ta bây giờ không thích hắn, cũng không có nghĩa là sau này không thích, có thể sau này ta thích hắn cũng không chừng, vì thế, Phân di, ngươi không cần lo lắng cho ta, ta tự biết chiếu cố tốt cho chính mình.
Nói là Niên Tiểu Linh đang an ủi Phân di, nhưng không bằng nói là nàng đang tự an ủi chính mình, Phân di nhìn ra được, đặc biệt là khi Niên Tiểu Linh dùng một loại ngữ khí dửng dưng nói ra những lời này, vì hiểu được nên càng thêm đau lòng hơn, nói:
- Tiểu Linh, ngươi thực sự nhận mệnh sao?
- Không nhận mệnh thì có thể như thế nào đây?
Giờ khắc này, tựa hồ Niên Tiểu Linh thực sự không bận tâm một chút nào, vẫn cố ý nhún nhún vai, cười nói:
- So với mười hai vị nữ thần cũng bị vận mệnh trêu cợt, ta đã xem như rất hạnh phúc rồi, mười hai người các nàng hoặc là nữ vương thượng cổ, hoặc là thần nữ hạ phàm, hoặc là tinh nữ chi tử, mỗi một người đều là những vị kỳ nữ siêu phàm thoát tục, nhưng các nàng đều đã yêu cùng một nam nhân, nhưng sau đó thì sao, cuối cùng còn không phải bị vận mệnh trêu ngươi, nam nhân kia trảm thiên duyên, đoạn nhân quả, chung kết vận mệnh… Những vị nữ thần thân thế bất phàm kia cũng không thể không nhận mệnh, nhỏ bé như ta thì thế nào đây?
Chuyện ái hận tình cừu giữa Lạc gia đại danh đỉnh đỉnh và mười hai nữ thần từ lâu đã thành cố sự lưu truyền khắp thiên hạ, Phân di tự nhiên cũng biết, đối với chuyện này, nàng ngoại trừ ai thán cũng chỉ có thể ai thán. Bỗng nhiên, phảng phất như nghĩ đến điều gì, thần tình nàng kích động, nói:
- Ta biết trong thiên hạ có ai có thể ngăn cản Nhân vương Mạc Vấn Thiên rồi, chính là Lạc Anh – Nữ thần Phượng Hoàng yêu diễm quyến rũ động thiên hạ, vì người trong thiên hạ đều biết Nhân vương Mạc Vấn Thiên quý mến Phương Hoàng nữ thần, vì Phượng Hoàng nữ thần, Nhân vương Mạc Vấn Thiên có thể làm bất cứ điều gì, nếu như nàng chịu ra mặt…
Đúng vậy, chuyện Nhân vương Mạc Vấn Thiên quý mến Phượng Hoàng nữ thần Lạc Anh, trong thiên hạ không ai không biết, không ai không hiểu. Ai cũng biết nhân vương Mạc Vấn Thiên Phượng Hoàng nữ thần Lạc Anh có thể nhảy vào nước sôi lửa bỏng, nếu như nói có ai có thể ngăn cản Nhân vương Lạc Vấn Thiên, như vậy người này không phải Lạc Anh còn là ai khác. Nhưng rất nhanh, Phân di lại lắc đầu buồn bã, từ khi Lạc gia đại danh đỉnh đỉnh biến mất khỏi thiên hạ mười năm về trước, Lạc Anh cực kỳ bi thương, từ đó quy ẩn, cũng chưa từng đặt chân trong thiên hạ, mười năm qua không ai biết được hành tung của nàng, có thể tìm nàng ở đâu đây?
- Nếu như Lạc gia còn sống thì tốt rồi… Có thể dễ dàng tìm được Phượng Hoàng nữ thần.
Phân di phát ra lời cảm thán, lại bật cười nói:
- Không… Nếu như Lạc gia còn sống, căn bản không cần tìm Phượng Hoàng nữ thần, nếu hắn quả thực còn sống, sao đến lượt Mạc Vấn Thiên càn rỡ, hắn chỉ cần đứng nới đó, cái gì cũng không cần nói, cái gì cũng không cần làm, chỉ vậy thôi đã đủ dọa chết Mạc Vấn Thiên rồi.
- Lạc gia…
Trong miệng Niên Tiểu Linh khẽ nỉ non cái tên Lạc gia này, đôi con ngươi trong suốt không khỏi toát ra một loại sắc thái tâm tình phức tạp, thần tình cũng trở nên càng thêm bàng hoàng, phảng phất như đang hồi ức một điều gì đó.
- Tiểu Linh, ngươi nói thật cho ta biết, đến hiện tại ngươi vẫn không quên được Lạc gia sao?
Kỳ thực qua nhiều năm như vậy, trong lòng Niên Tiểu Linh vẫn cất giấu một bí mật, một phần thầm mến được nàng cất giấu tại nơi sâu xa nhất trong tâm hồn, nói đến cũng là thời điêm phát sinh trận chiến kinh thiên địa, khiếp quỷ thần tại mười năm về trước. Năm ấy, Niên Tiểu Linh bất quá chỉ tám, chín tuổi, vẫn là một thiếu nữ ngây thơ chưa hiểu thế sự, năm đó đường lớn ngõ nhỏ khắp nơi đều truyền lưu những cố sự truyền kỳ liên quan đến Lạc gia làm trái ý trời.