Nói thật, Trần Lạc không muốn chết, không phải bởi vì hắn sống chưa đủ, chỉ vì trong lòng còn quá nhiều nghi hoặc, cũng có quá nhiều điều không cam lòng.
Hắn không biết tại sao kiếp trước mình phải mai táng Cổ, lẽ nào thực sự là vì trong mệnh kiếp trước của mình đã được chú định là diệt thế tai tinh, thế nên Chư Thần thiên địa đều không chứa được hắn? Cuối cùng không thể không mai táng đi tất cả, thậm chí là nữ nhân âu yếm, không tiếc đồng quy vu tận với thiên địa? Nếu như đúng là vậy, mẹ nhà nó cũng quá uất ức đi.
Bỏ qua không nói đến những chuyện hư hỏng ở kiếp trước, các loại dấu hiệu ở kiếp này cũng đều cho thấy, Chư Thần thiên địa giống như cũng muốn diệt mình, đặc biệt là trời xanh hạ xuống thẩm phán tất diệt, càng thêm khiến Trần Lạc xác định điểm này, không khỏi khiến hắn buồn bực, lẽ nào kiếp trước lão tử là diệt thế tai tinh, kiếp này vẫn là diệt thế tai tinh? Tại kiếp trước, Chư Thần thiên địa không chứa được mình, kiếp này bọn họ cũng không chứa được mình?
Lẽ nào trong mệnh lão tử đã chú định đời đời kiếp kiếp đều là diệt thế tai tinh hay sao? Kiếp trước là thế, kiếp này là thế, kiếp sau vẫn là thế? Kiếp trước mai táng đi hồng nhan, huynh đệ thủ túc, đồng quy vu tận với thiên địa, lẽ nào kiếp này lặp lại một lần nữa? Kiếp sau vẫn lặp lại một lần nữa như thế? Con mẹ nó, thế này cũng quá hư hỏng đi? Ai có thể chịu được? Đây không phải là bị vận mệnh chơi đùa sao?
Trần Lạc xin thề nhất định phải làm rõ ràng chuyện này, hắn cũng không muốn mình đời đời kiếp kiếp bị vận mệnh đùa chơi như thế, càng không muốn bị vận mệnh biến thành con rối. Cuộc đời này của hắn không có chí hướng gì, chỉ muốn nhàn hạ uống rượu với vài ba huynh đệ, tình cờ đùa giỡn mấy mỹ nữ, thỏa mãn khoái hoạt một đời, nếu như trong vận mệnh thực sự chú định hắn là diệt thế tai tinh, dẫn đế thiên địa không dung, vậy hắn sẽ không tiếc tất cả, xé nát bét cái vận mệnh kia.
Hả?
Đang suy tự, Trần Lạc bỗng nhiên có một loại cảm giác cổ quái, đó là linh hồn… Hảo gia hỏa! Dĩ nhiên cảm giác được linh hồn, một linh hồn vừa xa lạ vừa quen thuộc, cảm giác vô cùng kỳ diệu, đó là một loại… Một loại cảm giác tự do, tựa như một con chim từ nhỏ bị giam trong lồng, đột nhiên thoát vây tự do bay lượn trên bầu trời bao la, đúng, chính là loại cảm giác này. Bỗng nhiên, trong lòng Trần Lạc ngẩn ra, lẽ nào linh hồn của mình đã thành công phá xong rồi lại lập? Nhảy ra khỏi pháp tắc thiên địa, siêu thoát sinh tử? Sinh mệnh vĩnh hằng?
Đúng, nhất định là như thế!
Trần Lạc có thể cảm giác được rõ ràng, mừng rỡ rồi lại mừng rỡ, cũng không lâu sau, hắn lại cảm giác được thân thể, dần dần cảm giác được linh hải Giới, linh tượng, biến dị chi linh, tinh thần chi hồn, bá thế, hố đen phân thân, kim sí điểu Đại Bằng, hết thảy đều cảm giác được, thân thể đồng dạng cũng có một loại cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ, bất quá cũng không phải cảm giác tự do, là một loại cảm giác khác, không nói rõ ra được, hẳn là sau khi niết bàn sống lại, cảm giác tịch diệt rõ ràng hơn, thân thể là thế, linh hải Giới là thế, linh tượng là thế, biến dị chi linh là thế, toàn bộ thân thể tựa hồ cũng niết bàn sống lại, đều rực rỡ hẳn lên.
Bất quá, khiến Trần Lạc có chút thất vọng chính là, chỉ có linh hồn nhảy ra khỏi pháp tắc thiên địa, thân thể chỉ là niết bàn sống lại, vẫn nằm bên trong pháp tắc thiên địa như cũ. Như vậy, hiện tại ông trời vẫn có thể thẩm phán thân thể của hắn, bất quá cũng chỉ là thân thể mà thôi, hiện tại linh hồn của hắn đã nhảy ra khỏi pháp tắc thiên địa, siêu thoát sinh tử, sinh mệnh vĩnh hằng, chỉ cần linh hồn bất diệt, đại tịch diệt thân của hắn hoàn toàn có thể niết bàn sống lại.
- Này! Tiểu tử thối, mau tỉnh lại!
Trong mông lung mơ hồ, Trần Lạc giống như nghe thấy có người nói chuyện với mình, hắn nỗ lực mở mắt ra, bất ngờ phát hiện mình đã đứng ỡ một nơi thần bí, không có trời xanh, không có mặt đất, trong hư không vô tận chỉ có một quyển sách hư hư thật thật đang trôi nổi lơ lửng.
Quyển sách này cũng quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn, nó chính là Hư Vọng chi thư, còn nơi này hẳn là không gian Hư Vọng, chỉ là vừa nãy là ai nói chuyện?
Trong khi hắn còn mải nghi hoặc, một đạo âm thanh non nớt kia một lần nữa truyền đến:
- Này, tiểu tử thối, ngươi làm sao lại đần như vậy, đến lúc này mới nhảy ra khỏi pháp tắc thiên địa, hại cô nãi nãi đây chờ buồn đến chết ngạt, a, bất quá cũng nhảy ra khỏi thiên địa rồi, sau này cô nãi nãi có thể thoải mái trò chuyện với ngươi, ông trời cũng không phát hiện ra được.
Trần Lạc nhìn chung quanh, không rõ vì sao, lại càng không biết là ai đang nói chuyện, đột nhiên cảm giác là lạ, ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy một vệt ánh sáng từ trên trời giáng xuống, lơ lửng ở phía trước hắn dĩ nhiên là một tiểu cô nương, một tiểu cô nương chỉ to bằng lòng bàn tay, trên đầu ghim hai bím tóc, ăn mặc quần áo không ra ngô không ra khoai, hai tay khoanh lại trước ngực, khuôn mặt nhỏ non nớt tràn đầy kiêu ngạo, xem ra là một tiểu tinh linh kiêu ngạo vô cùng khả ái.
- Ngươi là thứ gì vậy?
Nói đến, Trần Lạc đã có rất nhiều năm liên hệ với Hư Vọng chi thư, ở chỗ này ngoại trừ nghe thấy những lời nói điên điên khùng khùng của Đường Phi, còn lại hắn chưa từng thấy qua những đồ vật khác, thế nào đột nhiên lại mọc ra một tiểu muội muội chỉ to bằng lòng bàn tay này.
- Tiểu tử thối! Ngươi chán sống rồi sao? Ngươi mới là thứ gì đó!
Tiểu muội muội trợn hai mắt lên nhìn giận dữ, duỗi tay chỉ vào mũi Trần Lạc, nổi giận đùng đùng quát lên. Trần Lạc bị chọc cười, dáng vẻ tiểu muội muội này tức giận thực sự là cực kỳ khả ái.
- Tiểu tử thối, ngươi cười cái gì! Hỗn đản đáng chết!
- Ha ha! Ngươi đến cùng là ai?
- Ngươi thực sự không nhớ rõ bổn tiểu thư sao?
Tiểu muội muội kinh nghi hỏi, thấy Trần Lạc lắc đầu một cái, nàng thở dài một tiếng, nói:
- Xem ra ngươi thực sự chặt đứt chính mình kiếp trước, xóa bỏ chính mình kiếp sau… Trách không được ngươi không nhớ rõ bổn tiểu thư.
- Ngươi biết kiếp trước của ta?
- Đâu chỉ biết, hừ! Một thân bản lĩnh kiếp trước của ngươi đều là do bổn tiểu thư dạy, ngươi nói xem bổn tiểu thư có biết kiếp trước của ngươi không? Tính theo bối phận, kiếp này ngươi dù sao cũng phải tôn xưng bổn tiểu thư một tiếng sư tổ bà bà chứ?
Nói xong, tiểu muội muội chắp tay đứng, nhắm hai mắt, khuôn mặt nhỏ vểnh lên, bày ra một bộ dáng cao thâm khó dò, nói:
- Tới nào, thiếu niên, gọi một tiếng sư tổ bà bà nghe xem sao.
Đối với việc của mình kiếp trước, ngoại trừ đoạn ái hận tình cừu với Ngũ y thiên hạ, thì hắn chẳng biết được gì khác, còn một thân bản lĩnh của mình kiếp trước có phải học được từ chỗ tiểu muội muội này hay không thì càng không rõ ràng lắm.
- Chà chà… Thiếu niên, nhìn dáng vẻ của ngươi, hẳn là không tin lời bổn tiểu thư nói đúng không?
Tiểu muội muội khinh bỉ liếc mắt nhìn Trần Lạc, trong con ngươi rất là xem thường, lại vênh khuôn mặt nhỏ, nói:
- Nghe cho kỹ đây, bổn tiểu thư chính là người thủ hộ Hư Vọng chi thư, cuốn sách được coi là bản gốc tội lỗi số một trong thiên địa.
Bản gốc tội lỗi số một? Chẳng lẽ là nói Hư Vọng chi thư? Nghe qua có vẻ rất lợi hại đi. Là thật hay giả thì Trần Lạc không biết, bất quá người thủ hộ Hư Vọng chi thư thì hắn nghe rất rõ, hỏi:
- Xem ra ngươi là linh thể do Hư Vọng chi thư dựng hóa ra đi?
Hắn không phải rất thông hiểu Hư Vọng chi thư, bất quá cuốn sách này lợi hại đến mức nào thì hắn lại có lĩnh hội sâu sắc, dựng hóa ra một vài sinh mệnh chẳng phải chuyện gì kỳ quái.
- Không tệ lắm, thiếu niên, coi như có chút kiến thức.
Tiểu muội muội quá tinh linh, dáng dấp cũng rất khả ái, hết lần này tới lần khác đều bày ra bộ kiêu ngạo, còn giả bộ lên giọng đại nhân vật, thực khiến Trần Lạc không nhịn được muốn cười, hỏi:
- Ngươi vừa đi ra sao? Thế nào trước đây ta chưa từng gặp ngươi ỡ chỗ này.
- Đùa! Ngươi còn mặt mũi hỏi vậy sao, bổn tiểu thư đã sớm thức tỉnh, chỉ trách gia hỏa nhà ngươi quá mức ngu ngốc, linh hồn mãi không nhảy ra khỏi pháp tắc thiên địa, cô nãi nãi đây cũng không dám nói chuyện với ngươi, vạn nhất bị ông trời phát hiện ra, khi đó thì bổn tiểu thư đây xui xẻo rồi.
- Tại sao?
- Gia hỏa nhà ngươi sao lại đần như vậy, không phải cô nãi nãi vừa nói với ngươi sao, cô nãi nãi là quyển sách thân mang bản gốc tội lỗi số một trong thiên địa, ông trời vẫn xem co nãi nãi đây như kẻ trọng phạm truy nã số một, nếu như bị lão nhân gia hắn phát hiện, bản gốc tội lỗi chi thư số một lặng lẽ nói chuyện với kẻ không rõ số một, lão nhân gia người ta không phát rồ lên mới là lạ.
- Kẻ không rõ số một? Có ý gì?
- Thiếu niên, sao ngươi đần như vậy chứ, kẻ không biết số một đương nhiên chính là kẻ không biết rõ nhất trong thiên địa rồi.
- Vì sao ngươi biết ta là kẻ không biết rõ nhất?
Trần Lạc đi một chuyến vào núi Táng Cổ, rất nhiều chuyện không thể làm rõ, trái lại đối với ba thứ đồ chơi là vận mệnh, không rõ, biến số dần dần sinh ra bóng ma.
- Còn hỏi vì sao bổn tiểu thư biết? Ngươi căn bản là vậy chứ gì nữa, có biết không? Đây chính là vận mệnh của ngươi.
- Vận mệnh… Lại là vận mệnh! Mẹ nhà nó!
Trần Lạc nhức đầu, hắn cảm giác rất không thiện cảm với thứ đồ chơi vận mệnh hư vô mờ mịt này.
- Thiếu niên, tại sao không nói chuyện chứ?
- Ta đang suy nghĩ đến vận mệnh của mình.
- Có gì phải suy nghĩ chứ, vận mệnh cô nãi nãi đây cũng giống như ngươi thôi.
- Ngươi cũng thế?
Trần Lạc có chút phát mộng.
- Đùa, bằng không thì ngươi cho rằng tại sao cô nãi nãi đây có thể trở thành bản gốc tội lỗi chi thư số một trong thiên địa, cũng chỉ có kẻ không biết rõ nhất trong thiên địa như ngươi mới xứng được với Hư Vọng chi thư cô nãi nãi đây, chúng ta cường cường hai tay, nhưng chính là tổ hai người diệt thế xưng bá vũ trụ, ngay cả ông trời lão nhân gia nhìn thấy chúng ta cũng phải nghe tiếng bỏ chạy.
“…” Lời tiểu muội muội nói khiến Trần Lạc dở khóc dở cười.
- Này, thiếu niên, hiện tại ngươi cũng nhảy ra khỏi pháp tắc thiên địa rồi, thế nào, tỷ tỷ trước tiên dẫn ngươi đi diệt thế thử một cái cho vui?
Trần Lạc cảm thấy không biết nói làm sao, không biết tiểu muội muội này có phải cô độc tới mắc bệnh thần kinh hay không, lắc đầu một cái, nói:
- Muốn diệt thế thì ngươi tự đi làm đi, ta không có bản lĩnh này.
- Ngu ngốc, tỷ tỷ dạy cho ngươi!
- Đây không phải là vấn đề dạy hay không dạy, đang yên đang lành, ta việc gì phải đi diệt thế chứ?
- Trong mệnh ngươi đã được chú định là diệt thế tai tinh, không diệt thế thì ngươi làm gì? Đây là chức trách của ngươi, ngươi phải làm tốt bản chức công tác của mình.
Bị nàng nói như thế, Trần Lạc lập tức trở thành kẻ diệt thế chuyên nghiệp, hắn nhìn thoáng qua tiểu muội muội, thở dài.
- Thiếu niên, có phải ngươi cho rằng bổn tiểu thư bị vận mệnh cưỡng bức? Cho rằng bổn tiểu thư nhận mệnh?
Trần Lạc yên lặng, trong nháy mắt vừa rồi đúng là hắn đã nghĩ như vậy, vẫn không mở miệng. Tiểu muội muội quay người đi, tựa như hồi ức lại, nói:
- Thiếu niên, nói cho ngươi biết, hiện tại bổn tiểu thư đã chai lỳ rồi, cũng nhận mệnh.
- Ngươi không tiếp thu mệnh, nó có thể làm gì được ngươi chứ?
- Nó? Nó không thể làm gì được ta.
- Vậy vì sao ngươi phải diệt thế?
- Diệt thế không phải là ta, chính là ngươi!
- Ta?
Trần Lạc không rõ, lại khẳng định:
- Ta sẽ không đi diệt thế.
- Đùa, ở kiếp trước ngươi cũng nói một câu như vậy, kết quả thì sao? Cuối cùng còn không phải tự ngươi đi làm?
- Đúng rồi, vì sao kiếp trước ta lại muốn diệt thế?
- Loại chuyện này, ngay cả chính ngươi còn không rõ, sao bổn tiểu thư biết được!
Tiểu muội muội lắc đầu suy nghĩ một hồi, nói:
- Sở dĩ kiếp trước ngươi mai táng cổ, có thể chỉ vì cầu được giải thoát, kiếp trước ngươi mai táng tất cả trong thiên địa, cuối cùng Thiên, Địa, Nhân thư, thậm chí Vận Mệnh chi thư cũng không thể không trọng tổ, ngươi cho rằng có thể giải thoát được khỏi vận mệnh sao? Nhưng sự thực đã chứng minh ngươi sai rồi, dù cho Vận Mệnh chi thư còn đang xây dựng lại, ngươi vẫn không giải thoát được như trước, bằng không thì ngươi cũng sẽ không tồn tại… Vẫn rơi vào trong một vòng xoáy nguyền rủa, đời đời kiếp kiếp đều không thoát ra được, vĩnh viễn vẫn bị nguyền rủa.
- Vì sao vận mệnh của ta lại bị nguyền rủa?
- Làm sao bổn tiểu thư biết được?
- Vậy vì sao vận mệnh của ngươi lại có thể bị nguyền rủa?
- Khi Hư Vọng chi thư dựng hóa ra bổn tiểu tư, nó cũng đã bị nguyền rủa,ngươi cảm thấy bổn tiểu thư có thể biết được không?
- Lẽ nào không có cách mở ra được thứ vận mệnh nguyền rủa này?
- Mở ra bằng cách nào? Kiếp trước ngươi mai táng hết thảy trong thiên địa, khiến Vận Mệnh chi thư cũng không thể mở ra thứ nguyền rủa này, ngươi nghĩ có thể làm gì được đây?
Trần Lạc không khỏi thở dài, cẩn thận nghĩ lại đúng đúng, kiếp trước chính mình mai táng đi tất cả, vận mệnh chi thư gây dựng lại cũng không thể mở ra nguyền rủa, chính mình còn có thể làm được sao?
- Thiếu niên, nhận mệnh đi, từ hỗn độn sơ khai, bổn tiểu thư đã gặp qua vô số người nghịch thiên, nhưng còn chưa từng thấy qua một kẻ nghịch vận mệnh, vận mệnh thứ thứ không ai có thể nghịch được.
- Ngươi bảo ta nhận mệnh cái gì? Diệt thế? Tại sao phải diệt thế? Cũng bởi vì trong mệnh chú định? Nếu ta không diệt, vận mệnh có thể làm gì được ta?
- Đùa!
Tiểu muội muội lại khinh bỉ nhìn hắn bằng một mắt, nói:
- Ngươi không diệt? Không phụ thuộc vào ngươi, là kẻ không biết rõ nhất trong thiên địa, ngươi vẫn luôn là cái đinh trong mắt ông trời và chư thần, ngươi nói ngươi không diệt, ai tin? Ngươi ta cũng biết sợ chứ, chỉ sợ sự tồn tại của ngươi khiến ngay cả ông trời cũng phải sống trong lo lắng hãi hùng, ai bảo ngươi là kẻ không biết rõ nhất trong thiên địa chứ?