Thiên Vu

Lượt đọc: 33904 | 1 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 901+902: Cuộc chiến bá thế..

❊ ❊ ❊

Từ một học đồ, Mạc Vấn Thiên chỉ trong nháy mắt liền tấn thăng thành Đại Vu sư, hơn nữa thành tựu đều là số một thiên hạ, linh hải Giới có thể dựng hóa vạn vật, linh tượng Hỗn Độn không ai địch nổi, linh thể Thái Hư vô thượng không sợ thần ma, đại tinh thần chi hồn, bá thế vương giả chúng sinh cúng bái, được xưng là thiên hạ đệ nhất nhân, ở tuổi hai mươi sáng lập ra đoàn vinh quang Vương Giả, từ đó hô phong hoán vũ, cái thế vô song, bễ nghễ thiên hạ, lực ép sáu đại bá chủ, không ai địch nổi, còn nghe nói người này không gì không làm được, chỉ cần được hắn chỉ điểm, dù là tảng đá cũng có thể nở hoa kết quả, vì thế có không ít thiên kiêu lựa chọn dồn dập cống hiến cho hắn, còn thu phục được rất nhiều cao thủ thần bí khó lường.

Cho đến hiện tại, cao thủ dưới trướng Mạc Vấn Thiên đã đông như mây, nào là Hắc Bạch song sát quỷ dị chí cường, nào là cự ma hộ vệ đội, nào là trưởng lão đoàn thần bí không rõ, năm đại bá chủ Phương Thiên Nam, Hoàng Phủ Đô Linh, Long Diệu, Lang Thiên, Vũ Hóa Phi bất quá chỉ là đại tướng xông pha chiến đấu bên ngoài mà thôi.

Rào!

Trong màn tử khí đông lai mơ hồ xuất hiện một nhóm người, dẫn đầu là một vị thanh niên đầu đội tử kim quan, dung mạo đẹp trai vo cùng, hai con mắt cũng là màu tím, bình thản đến cực điểm, không chút gợn sóng nào. Hắn mặc một bộ áo bào màu tím, đứng lặng giữa hư không, thần tình cao ngạo đến cực điểm, ngông cuồng tự đại, hai mắt bá đạo không thể nghi ngờ, bễ nghễ thiên hạ, phảng phất như trên trời dưới đất chỉ mình hắn độc tôn.

Cạnh hai bên người, bên trái là một vị mặc áo bào trắng bó sát toàn thân, bên phải tương tự là một người mặc áo bào đen che kín toàn thân, cả hai người một đen một trắng đều chỉ để lộ ra hai con mắt, có vẻ cực kỳ thần bí quỷ dị, khiến cho người ta không rét mà run.

Sau lưng còn dẫn theo mười người khổng lồ thân cao bốn, năm thước, những người khổng lồ này đều mặc khôi giáp, trên mặt không chút biểu tình, nhắm mắt lại, cả người đầy tử khí âm u, hai tay đặt trước ngực, cầm một thanh cự kiếm.

Người thanh niên đầu đội mũ tử kim quan kia không phải ai khác, chính là Nhân vương Mạc Vấn Thiên được xưng là người số một thiên hạ ngày nay. Đứng ở bên người là Hắc Bạch song sát, có thể quỷ dị lấy đầu người trong nháy mắt, về phần mười tên khổng lồ lãnh huyết đứng sau hắn chính là cự ma hộ vệ đội, theo đồn đại là giết người không chớp mắt, trong nháy mắt có thể đồ diệt cả trăm ngàn người.

Nhân vương Mạc Vấn Thiên xuất hiện khiến những người đang bị uy danh Lạc gia dọa sợ mất mật cũng bắt đầu sôi trào lên, đặc biệt là những vinh quang giả thuộc đoàn vinh quang Vương Giả kia, sau khi nhìn thấy Nhân vương Mạc Vấn Thiên liền chạy tới như ong vỡ tổ, còn chúng lão bách tích vực Tây Ách cũng hết sức kích động, bọn họ cũng rất muốn nhìn một chút xem, một người là nhân vật huyền thoại của mười năm về trước, một người là nhân vật huyền thoại đương thời, hai đại nhân vật huyền thoại này chạm mặt đến cùng là ai mạnh hơn ai, ai càng lợi hại hơn ai.

- Tôn thượng, Phượng đoàn trưởng, Long đoàn trưởng, Hoàng Phủ đoàn trưởng bọn họ đều…

Đám đoàn trưởng lớn nhỏ của đoàn vinh quang Vương Giả đều đi đến trước người Mạc Vấn Thiên, quỳ một chân trên đất rồi kể lại chuyện vừa mới xảy ra, Lý Khiếu Nguyên phó đoàn trưởng phân đoàn Phi Vũ cũng nói:

- Đều là Lạc gia… Không! Đều là do Trần Lạc kia ra tay cướp giật tân nương của Phương đoàn trưởng, mong rằng tôn thượng đứng ra làm chủ cho chúng ta.

Trong hư không, tử khí đông lai, thánh ca ngâm xướng, phong vân biến áo, Nhân vương Mạc Vấn Thiên lẳng lặng đứng đó, gương mặt tuấn mỹ cũng không có quá nhiều sắc thái tâm tình, xem ra vô cùng bình tĩnh, chỉ có một đôi tròng mắt màu tím vẫn nhìn vào Trần Lạc, phảng phất như đang nghi ngờ điều gì đó.

Đột nhiên, mười tên cự ma hộ vệ phía sau hắn mở mắt ra, đều là một đôi mắt màu máu, cũng không nói lời nào, bóng người trong nháy mắt liền biến mất, trong chớp mắt đã xuất hiện tại bốn phương tám hướng xung quanh Trần Lạc. Thấy cự ma hộ vệ đội dưới trướng Nhân Vương rat ay, các phân đoàn trưởng lớn nhỏ thuộc đoàn vinh quang Vương Giả đều không hàm hồ, tựa hồ muốn biểu hiện lòng dũng mãnh của mình trước mặt Nhân Vương, dồn dập động thủ. Muốn biểu hiện trước mặt Nhân Vương không chỉ là bọn họ, đoàn vinh quang Vương Giả tụ tập tại vực Tây Ách này có không biết bao nhiêu người, trong đó không thiếu những người thông minh, cũng đều không do dự tế xuất toàn lực tiến lên đánh tới.

Nơi đây, Trần Lạc vẫn ôm Niên Tiểu Linh chậm rãi đi trên đại đạo rộng lớn, biểu tình trên khuôn mặt tuấn mỹ lẫn vài phần âm nhu của hắn vẫn là hờ hững, môi đôi mắt u ám tĩnh lặng như vực sâu, nhìn Nhân vương Mạc Vấn Thiên trên hư không, giống như đang nghi ngờ điều gì đó, lông mày không khỏi nhếch lên vài cái, còn Niên Tiểu Linh trong lòng hắn thấy nhiều cao thủ kéo tới như vậy, nàng đưa tay ôm chặt lấy Trần Lạc, vùi đầu vào trong lòng hắn.

Trần Lạc vỗ vỗ phía sau lưng nàng, cười cười vỗ về.

Nghe nói, cự ma hộ vệ đội dưới trướng Nhân vương Mạc Vấn Thiên, mỗi người đều là một đấu vạn, thân thể cường hãn vô cùng, có thể so với phán quyết giả của Vân Đoan. Mười tên cự ma hộ vê vung vẩy cự kiếm từ bốn phương tám hướng kéo tới, cùng lúc đó, phân đoàn trưởng lớn nhỏ trong đoàn vinh quang Vương Giả cũng đều tế ra sức mạnh toàn thân, nhất tề xông lên.

Vô thanh vô tức, không chút dấu hiệu nào.

Mười tên cự ma hộ vệ một đấu một vạn, từ bốn phương tám hướng vung vẩy cự kiếm kéo đến, nhưng lại quỷ dị bất động ở giữa không trung, không hề nhúc nhích giống như một pho tượng. Cũng trong lúc đó, các phân đoàn trưởng lớn nhỏ trong đoàn vinh quang Vương Giả cũng đều ngắt quãng hành động tại chỗ này, hàng vạn vinh quang giả đang nỗ lực muốn biểu hiểu bản thân dũng mãnh trước mặt Nhân Vương cũng không ngoại lệ.

Trong khoảnh khắc này, phảng phất như cả thời gian và không gian, phảng phất như hết thảy đều bất động, chỉ có Trần Lạc kia vẫn đang thong thả bước đi, khi hắn nhấc chân bước ra một bước, phịch một tiếng, mười tên cự ma hộ vệ cùng với các phân đoàn trưởng lớn nhỏ và hàng vạn vinh quang giả đều đồng dạng, ánh sáng linh lực quanh thân đều tán loạn trong nháy mắt, các thứ linh bảo trong tay đều biến thành tro bụi.

Trần Lạc lại bước ra một bước, phịch một tiếng, tất cả mọi người kéo đến đều thất khiếu xuất huyết.

Bước ra bước thứ ba, răng rắc! Tất cả những người kéo tới đều giống như mấy người Phương Thiên Nam, thất khiếu xuất huyết, quỳ trên mặt đất, cúi đầu bất tỉnh nhân sự.

Tình cảnh này thực sự rất đồ sộ lại càng khủng bố người ta, Lac gia kia bước ra một bước, vạn người bất động, bước ra hai bước, tất cả thành tựu mọi người đều tán loạn trong nháy mắt, bước ra bốn bước, vô số người kéo tới không một ai may mắn thoát khỏi, toàn bộ đều thất khiếu xuất huyết, bước ra bước thứ năm, tất cả mọi người đều quỳ trên mặt đất, bất tỉnh nhân sự.​

Vèo vèo!

Hai đạo quỷ ảnh một đen một trắng từ hai bên trái phải đánh úp về phía Trần Lạc, chính là Hắc Bạch song sát dưới trướng Nhân Vương được xưng là lên trời xuống đất không gì không làm được. Tốc độ hai người cực nhanh, trong nháy mắt đã tới bên cạnh Trần Lạc, còn chưa kịp ra tay thì cũng bất động, xèo một tiếng, Hắc Bạch song sát lại song song biến mất, một lần nữa xuất hiện trở lại đã thấy ở bên người Nhân vương Mạc Vấn Thiên.

- Tôn thượng, hắn…

Hắc Bạch song sát vừa mới mở miệng, trong nháy mắt miệng mũi đã phun máu, bộp một tiếng, rơi xuống từ trên hư không.

Bá thế tĩnh lặng hoàn toàn trong truyền thuyết.

Mười năm trước Lạc gia không ai địch nổi, giờ khắc này Lạc gia vẫn như vậy, năm đại thiên kiêu bá chủ của đoàn vinh quang Vương Giả không được, cự ma hộ vệ đội hung hãn cũng không được, cả đám phân đoàn trưởng lớn nhỏ và hơn vạn người cùng kéo tới động thủ đồng dạng cũng không được, Hắc Bạch song sát được xưng là lên trời xuống đất không gì không làm được vẫn không được.

- Quả nhiên là ngươi.

Nhân vương Mạc Vấn Thiên rốt cuộc mở miệng, thanh thế hùng vĩ, nương theo sấm vang chớp giật, hắn chắp tay đứng, nhấc chân động, một bước bước ra, tiếng chuông trang nhiêm thần thánh lại vang lên, tiếng ca thánh khiết lại ngân to rõ, trong lúc nhất thời, hết thảy bách tính vực Tây Ách đều quỳ lạy, tình cảnh đồ sộ khiến người ta nhìn vào phải than thở.

Nhân vương Mạc Vấn Thiên, tử khí đông lai, bá thế vương giả, chúng sinh thần phục.

Loại thần phục này là một loại thần phục từ lúc sinh ra đã có, giống như nhân loại nhỏ bé từ lúc sinh ra đã mang theo lòng kính nể thâm căn cố đế với ông trời. Khi Nhân vương Mạc Vấn Thiên bước xuống đứng trên đại đạo rộng lớn, toàn bộ vực Tây Ách có không biết bao nhiêu người, đều không ngoại lệ, hết thảy đều quỳ xuống trên mặt đất dập đầu lễ bái, ngay cả Lãnh Cốc cũng không chống được, không phải hắn không muốn phản kháng, nhưng ngay cả phản kháng cũng không được, đối mặt với bá thế của Nhân vương Mạc Vấn Thiên, linh hồn của hắn không tự chủ được đều thần phục, ngay cả tư cách đối kháng cũng không có.

Trong toàn bộ vực Tây Ách, có thể đứng được chỉ có hai người, một người là Ngự nương Mạn Đà La, nàng còn đứng, nhưng chỉ là đứng đó, vẻ mặt có chút tái nhợt, còn một người khác là Trần Lạc, hắn không chỉ đứng vững, hơn nữa còn đi tới, mặt không đỏ, không thở dốc, bá thế vương giả của Nhân vương Mạc Vấn Thiên hoàn toàn không thể ảnh hưởng đến hắn, ngay cả một tia cũng không có.

Nhân vương Mạc Vấn Thiên xuất hiện tại đối diện Trần Lạc, đầu đội tử kim quan, mặc tử y kim bào, hai tay chắp sau lưng, không cần nhấc chân nhưng người vẫn di động về phía trước, nhìn Trần Lạc, thản nhiên nói:

- Không nghĩ tới sau khi linh hồn câu diệt, ngươi vẫn có thể sống được.

Dứt tiếng, tử khí sôi trào, bá thế vương giả giống như biển gầm nuốt cả chân trời, ào ào vọt tới.

- Ngươi chính là tên nhóc con vấn đỉnh Nhân Vương tọa tại núi Táng Cổ mười năm về trước?

Giờ khắc này, Trần Lạc vẫn còn rất khuyết thiếu với thường thức tu hành, nhưng đối với chuyện trong thiên địa cũng biết được một hai, bởi vì linh hồn của hắn dĩ nhiên đã nhảy ra khỏi pháp tắc thiên địa, là một người “Ngoài cuộc”, rất nhiều thứ vằ nhìn liền có thể hiểu ngay.

Trong thiên hạ đương thời, dám đứng ngay trước mặt Nhân vương Mạc Vấn Thiên gọi hắn là tên nhóc con, sợ là cũng chỉ có Lạc gia quát tháo phong vân mười năm trước, cũng chỉ có hắn mới có can đảm, mới có bản lĩnh, tư cách này. Lại nói, nếu đổi là người khác gọi Nhân vương Mạc Vấn Thiên như vậy, sợ là đã sớm bị biến thành hạt bụi trong thiên địa rồi.

- Ngươi là người đầu tiên không bị bá thế vương giả của ta ảnh hưởng.

Giọng điệu Nhân vương Mạc Vấn Thiên rất bình thản, nhưng mỗi một câu nói, mỗi một chữ phát ra, đều dẫn tới tiếng chuông trang nghiêm, tiếng ca càng thêm to rõ, biểu lộ ra Nhân vương Mạc Vấn Thiên bá đạo trong thiên địa không phải nghi ngờ.

- Thật sao?

Trần Lạc cười cợt, biểu tình vẫn rất bình thản, không giống với Nhân vương Mạc Vấn Thiên chính là, tiếng nói của hắn chỉ có một loại tĩnh lặng, một loại bá đạo độc nhất vô nhị trong thiên địa.

- Trần Lạc, ngươi già rồi, thời đại thuộc về ngươi đã qua rồi.

Nhân vương Mạc Vấn Thiên chắp tay đứng, bá thế vương giả khủng bố lan tràn cuồn cuộn.

Trần Lạc cười cợt, cười rất thoải mái, cũng cười rất bất đắc dĩ, sống bao năm như vậy rồi, còn không đủ cho hắn cảm giác ra sao, càng không đủ cho hắn thấy được ý vị cuộc sống, dĩ nhiên đã bắt đầu bị người ta nói là già rồi.

- Ta không biết vì sao ngươi còn có thể sống, nhưng ta biết sự xuất hiện của ngươi khiến ta rất không cao hứng.

Rào! Nhân vương Mạc Vấn Thiên tiến lên cực nhanh, bá thế vương giả màu tím che ngợp bầu trời phủ tới. Đối diện cách đó không xa, Trần Lạc vẫn cứ ôm Niên Tiểu Linh chậm rãi tiến lên, đối mặt với Nhân vương Mạc Vấn Thiên kéo tới, hắn có vẻ không hề bận tâm chút nào, dáng vẻ rất tùy tiện, cười nói:

- Xem ra trong thiên địa này có rất nhiều người khó chịu với ta, có thêm một mình ngươi cũng không nhiều, bớt đi ngươi cũng không ít.

- Hôm nay ta ngược lại muốn xem xem bản lãnh của ngươi đến tột cùng được bao nhiêu.

Nhân vương Mạc Vấn Thiên trong nháy mắt xuất hiện ở phía đối diện Trần Lạc, hắn không nhúc nhích, vẫn chắp tay đứng, Trần Lạc vẫn không dừng lại, vẫn đi tới, thoáng chốc, bá thế tĩnh lặng màu xám như núi lửa bộc phát, che kín bầu trời.

Bá thế vương giả màu tím của Nhân vương Mạc Vấn Thiên chiếm cứ chân trời phía đông, bá thế tĩnh lặng màu xám của Trần Lạc chiếm giữ chân trời phía tây.

Bá thế vương giả màu tím, vạn vật thuần phục, bá thế tĩnh lặng màu xám tĩnh lặng hoàn toàn, song phương đụng vào nhau, trong lúc nhất thời, thiên địa run rẩy, ban ngày biến thành đêm đen, nhật nguyệt luân phiên thoáng hiện, kim mộc thủy hỏa thổ trong tự nhiên tùy ý đan xen.

- Một cái phân thân nát bét như thế còn muốn xem bản lĩnh của ta được bao nhiêu.

Khóe miệng Trần Lạc ngậm lấy ý cười, nói:

- Trở về gọi bản tôn của ngươi đến đây hãy nói.

Dứt lời, hắn nhấc chân động, rào! Bá thế tĩnh lặng màu xám đột nhiên trở nên hùng tàn bạo liệt, dâng trào như đại hồng thủy, rít gào như mãnh thú, ép đến bá thế vương giả màu tím như ẩn như hiện, cũng bức Nhân vương Mạc Vấn Thiên phải lui về phía sau.

Dưới chân Nhân vương Mạc Vấn Thiên chưa động, nhưng vẫn không ngừng lui về phía sau, trong biểu hiện của hắn mơ hồ toát ra sắc thái giận dữ, một đôi tròng mắt màu tím nhìn chòng chọc vào Trần Lạc, hồi lâu sau mới nói:

- Ngươi! Rất! Cuồng!

- Cậu bạn nhỏ, ta không rảnh rỗi mò mẫm nhạt nhẽo với ngươi, muốn làm gì thì làm đi, bằng không thì cút sang một bên!

- Trần! Lạc!

Nhân vương Mạc Vấn Thiên đột nhiên dừng lại, bá thế vương giả màu tím càng đậm hơn.

- Cút đi!

Trần Lạc đột nhiên quát to một tiếng, bá thế tĩnh lặng màu xám càng thêm cuồng bạo, một lần nữa ép tới bá thế vương giả màu tím như ẩn như hiện, cũng bức cho Nhân vương Mạc Vấn Thiên một lần nữa phải lui về phía sau.​

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Cửu Hanh

Truyện bạn đang đọc dở dang