Thiên Vu

Lượt đọc: 33904 | 1 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 881+882: Hôn lễ có thể so với thịnh điển..

❊ ❊ ❊

- Ha ha ha…

Ngự Nương cười dài, phất tay một cái, nói:

- Tỳ Bà, nên làm gì thì làm đi, đừng làm phiền chúng ta hưởng lạc kết ái, thân ái, chúng ta đi nghịch nước được không.

- Được!

- Vậy ngươi ôm ta đi…

- Ha ha!

Trần Lạc cười lớn, ôm lấy tiểu Mạn Đà La trực tiếp rời đi.

Tỳ Bà đang muốn nói gì, Ngự Nương rúc vào trong lòng Trần Lạc bỗng nhiên lộ ra ý cười bất thiện, đưa ngón tay chỉ vào nàng, nói lên từng chữ:

- Không! Được! Tới! Làm! Phiền! Ta! Nữa!

- Ta… Ngươi! A a a… Tức chết ta rồi!

Tỳ Bà tức giận quát lên như sấm, nhìn phương hướng hai người rờ đi, nghiến răng nghiến lợi nói:

- Mạn Đà La, ngươi cứ thỏa thích mê hoặc chính mình đi, có một ngày ngươi sẽ phải hối hận.

Mê hoặc sao? Mê muội sao?

Có lẽ là vậy, khi tiểu Mạn Đà La quyết định uống vào một chén rượu ngay cả Chư Thần cũng không thể không say kia, nàng đã quyết định mê muội. Nàng không biết tiểu bạch kiểm này có thực sự là Trần Lạc hay không, nàng cũng không muốn biết, bởi vì điều này không còn trọng yếu, trọng yếu là trong nội tâm nàng đã coi tiểu bạch kiểm này là Trần Lạc, thực sự cũng tốt, giả cũng được, có quan trọng không?

Mạn Đà La trầm luân, không phải bởi vì một chén rượu khiến Chư Thần cũng không thể không say kia, đây là vì tự nàng muốn trầm luân.

Trần Lạc cũng trầm luân, cũng không phải bởi vì một chén rượu kia, tượng tự cũng vì bản thân hắn muốn trầm luân.

Không hiểu vận mệnh diệt thế ra sao, khiến sau khi hắn thức tỉnh vẫn không biết mình phải đi nơi nào, hắn không biết phải làm cái gì, cũng không biết mình muốn làm cái gì, từ lâu đã rơi vào trong hoang mang, rơi vào trong bàng hoàng, đã như vậy, không bằng cùng trầm luân với tiểu Mạn Đà La, ném hết thảy những chuyện buồn bực ra khỏi đầu, dù cho trời long đất lở, hắn cũng không thèm đi quan tâm.

Cứ như vậy, một người trầm luân vì ái tình, một người trầm luân vì bàng hoàng lạc hướng, cũng không biết chuyện này truyền ra như thế nào, khắp phố lớn ngõ nhỏ đều bắt đầu nghị luận, nói là Ngự Nương Mạn Đà La bao nuôi một tiểu bạch kiểm, hai người cả ngày làm chuyện vui vẻ trong trang viên, sinh hoạt cuộc sống xa hoa đồi trụy.

Sang tới ngày thứ ba thì chuyện liên quan tới Ngự Nương Mạn Đà La mới dần dần đình chỉ, bởi vì vực Tây Ách xảy ra một chuyện lớn, nói là lão nhị Phương gia Phương Thiên Nam đi tới Niên gia cầu hôn, Niên Tiểu Linh đáp ứng, bất quá lại bị Niên đại thiếu phản đối, nghe nói vì vậy song phương còn ra tay đánh nhau, cuối cùng Niên đại thiếu phải ăn thua thiệt.

Tuy rằng rất nhiều người không có ở hiện trượng, nhưng mọi người đều biết Niên Tiểu Linh rất không thích Phương Thiên Nam, bất quá mọi người cũng đều đoán được nguyên nhân khiến Niên Tiểu Linh phải đáp ứng, dù sao đối phương là Phương Thiên Nam, là người đứng đầu trong ba mươi sáu kiêu tử vô song do Vân Đoan tứ phong, lại là đại đoàn trưởng năm trong tay mây trăm nghìn hùng sư vinh quang, sau lưng có Nhân vương Mạc Vấn Thiên làm chỗ dựa, chỉ cần hắn ra lệnh một tiếng, cơ nghiệp do Niên gia nhọc nhằn khổ cực mấy đời có thể bị xóa thành tro bụi trong một đêm, không những như vậy, lấy tính cách Phương Thiên Nam, thứ hắn không thể chiếm được thì người khác cũng đừng hòng lấy được, thế nên, chỉ cần Niên Tiểu Linh dám nói một chữ không, chờ đợi Niên gia sẽ là tai họa ngập đầu.

Thời gian trôi qua từng ngày, theo việc Phương Thiên nam tuyên bố ngày mười lăm giữa tháng này sẽ tổ chức đại hôn, toàn bộ vực Tây Ách phảng phất như đều sôi trào lên, dù sao Phương gia cũng là bá chủ một tay che trời tại vực Tây Ách, các loại sản nghiệp chiếm đoạt đầy đủ một nửa giang sơn vực Tây Ách, vào ngày nhị thiếu gia Phương gia kết hôn, các trung tâm sản nghiệp dưới quyền Phương gia tự nhiên đều giăng đèn hoa chúc mừng.

Nói đến, Phương gia đúng là Phương gia, việc tổ chức hôn lễ có thể nói là lớn nhất trước nay chưa từng có, hầu như không thua gì một hồi lễ điển long trọng, đại đa số mọi người đều cử hành hôn lễ ở nhà, còn Phương gia thì khác, người ta tổ chức hôn lên trực tiếp tại quảng trường nổi danh nhất vực Tây Ách, nguyên nhân rất đơn giản, khách nhân thực sự quá nhiều, không chỉ có các nhân vật danh tiếng tại vực Tây Ách đều tớ chúc phúc, còn có hầu như toàn bộ các nhân vật nổi danh trong vô số đoàn vinh quang trên thế giới cũng dồn dập tề tựu tại đây.

Dù sao Phương Thiên Nam cũng là ngườ đứng đầu trong ba mươi sáu kiêu tử vô song do Vân Đoan thiên tứ, lại là đoàn trưởng một trong năm đại đoàn chủ lực của đoàn vinh quang Vương Giả, trong tay nắm mấy trăm ngàn hùng sư vinh quang, có thể nói là chúa tể một phương, danh dương thiên hạ, không ai không biết.

Sáng sớm hôm đó, mặt trời vừa lên, bầu trời vực Tây Ách bắt đầu lóe lên hào quang rực rỡ, đây là một loại trận ảo giác, Phương gia vì tổ chức lần hôn lễ này, có ngườ nói bọn họ đã bổ trí đầy đủ hơn một trăm ngạn trận pháp trang điểm tại khắp nơi trong vực Tây Ách, hoạt động dưới đủ loại điều kiết thời tiết, chỉ cần đại trận tỏa ra sẽ khiến khắp trời phủ trong pháo hoa lộng lẫy, xa hoa đến độ khiến người ta than thở không ngớt.

Giờ khắc này, quảng trường vực Tây Ách từ lâu đã đông người như mắc cửi, gia chủ Phương gia bận bịu tiếp đón tân khách, dọc theo thông đạo đi tới quảng trường hai hai hàng vinh quang giả của đoàn vinh quang Vương Giả, bọn họ đều ăn mặc khôi giáp thống nhất của đoàn vinh quang Vương Giả, uy phong lẫm lẫm nhằm bảo trì trật tự trị an trên đường phố, từng tên tóc húi cua hay bách tích vực Tây Ách chỉ có thể đứng ở bên góc xem trò vui.

- Đoàn vinh quang Liệt Hỏa chúc Phương Thiên Nam – Thiên kiêu đứng đầu, song hỉ kết lương duyên.

- Đoàn vinh quang Lưu Ly chúc Phương đại đoàn trưởng đoàn vinh quang Vương giả, tân hôn đại hỉ!

Đầu đường dẫn tới trường hôn, một tên chủ sự Phương gia lớn tiếng tuyên bố lời chúc mừng của tân khách đến tham dự, thanh âm chủ sự cực kỳ vang dội, tựa hồ vận dụng linh quyết âm vực, như lôi âm nổ vang trên bầu trời, hô vang tên tuổi từng vị từng vị nhân sĩ nổi danh đến đây, khiến người ta kinh thán Phương gia giao thiệp rộng tãi, quả nhiên là khủng bố đến cực điểm, vì mõi người đến đây chúc mừng đều là những vị đoàn trưởng đoàn vinh quang khá có danh tiếng trên thế giới.

- Đoàn trưởng Vũ Hóa Phi phân đoàn Phi vũ, đoàn vinh quang Vương Giả, phó đoàn trưởng Lý Khiếu Nguyên, Nhiếp Tinh, Trầm Hoa Dương, Kim Bằng chúc mừng Phương Thiên Nam hỉ kết liên lý!

Khi tên chủ sự này hô lên tên Vũ Hóa Phi, trong sân nhất thời ồ lên một mảnh, cái tên Vũ Hóa Phi này hiện giờ khá tốt, sau khi núi Táng Cổ hiện thế, hắn thành tựu tử nguyên thân đại tự nhiên bảy màu, được khen là đại tự nhiên chi tử, sau đó gia nhập đoàn vinh quang Vương giả, được Nhân vương Mạc Vấn Thiên giúp đỡ, về sau càng tuyệt vời hơn, chỉ ngắn ngủi trong vòng mười năm, nhảy một bước trở thành đại đoàn trưởng nắm trong tay trăm vạn hùng sư, thuộc hạ dướ quyền là Lý Khiếu Nguyên, Nhiếp Tinh, Trầm Hoa Dương, Kim Bằng, cả bốn người cũng là một trong ba mươi sáu kiêu tử vô song.

Vũ Hóa Phi mặc một bộ đồ trắng như tuyết, tao nhãn lịch thiệp, trên mặt hiện lên ý cười ôn hòa, bước đi trên thảm đó, vô số thiếu nam thiếu nữ nhìn theo đều muốn điên cuồng, hắn hiện tại chính là một trong mười vương mười tử, Vũ Hóa Phi còn được xưng là đại tự nhiên chi tử, thân phận đoàn trưởng một trong năm đại phân đoàn chủ lực của đoàn vinh quang Vương Giả, tự nhiên có rất nhiều người hâm mộ.

- Vũ huynh, lâu rồi không gặp có khẻ không, ta còn tưởng rằng ngươi không đến chứ.

Vũ Hóa Phi đến, Phương Thiên Nam tự mình ra mặt tiếp đón, hôn may hắn mặc một bộ hồng y tươi tắn, vốn là một mỹ nam, hiện già càng tăng thêm vẻ tuấn mỹ.

- Hôm nay là ngày đại hôn của Thiên Nam lão đệ, ta sao có thể không tớ?

Vũ Hóa Phi cười nhạt đáp lại, tuy nói hai người đều là đoàn trưởng phân đoàn chủ lực trong đoàn vinh quang Vương Giả, nhưng giữa đôi bên cũng có minh tranh ám đấu. Đương nhiên, đấu thì đấu, tranh thì tranh, khi ở bên ngoài vẫn phải tỏ ra hòa khí vô cùng.

- Ha! Vũ huynh, hôm nay là đại hôn của ta, ngươi nhất định phải uống say mới được.

- Đó là tự nhiên!

Hai người vừa nói vừa cười, khi Phương Thiên Nam tự mình dẫn một nhóm năm ngườ Vũ Hóa Phi tớ quảng trường, gia chủ Phương gia lập tức sắp xếp khách quý nhập bàn, ngay sau đó, lại có ba vị nhân vật không tầm thường đại giá quang lâm, chính là ba vị thiên kiêu tuyệt thế trong mười vương mười tử là Long Diệu, Lang Thiên và Hoàng Phủ Đô Linh, đồng thời cũng là đoàn trưởng ba phân đoàn chủ lực khác trong đoàn vinh quang Vương Giả.

Nói tới ba ngườ này, không thể không nhắc hồi thịnh thế mười năm trước khi núi Táng Cổ hiện thế, Hoàng Phủ Đô Linh kia trong vòng một ngày thức tỉnh huyết mạch Tinh Linh năm màu, mở ra linh hải Đại Địa, minh tưởng ra tinh thần chi hồn, được xưng là thiên tài số một. Lang Thiên kia cũng mở ra linh hải Đại Địa, thức tỉnh tuyệt mạch Lang tộc, tuy rằng hắn không minh tưởng ra tinh thần chi hồn, thế nhưng chỉ trong chín ngày ngắn ngủi dĩ nhiên từ một vu sư sơ cấp trực tiếp lên thành Đại Vu sư, ngưng tụ ra linh tượng Âm Dương Sinh Tử hi thế, có thể nói là thiên tài số một. Long Diệu kia càng phi phàm, tuy rằng hắn không mở ra linh hải đặc thù, cũng không minh tưởng ra tinh thần chi hồn, thậm chí cũng không ngưng tụ ra linh tượng đặc thù, thế nhưng trong vòng một ngày ngắn ngủi lại thức tỉnh đại đạo kim thân, là dấu ấn Hỏa, huyết mạch Hỏa tinh linh, ba đại thức tỉnh tập trung một thân, có thể nói là đệ nhất kim cổ.

Ba ngườ này đều được ca tụng là thiên kiêu tuyệt thế, hơn nữa đều trong độ tuổi hai mươi thành tựu đại tạo hóa vô song. Tới ngày hôm nay, tu vi ba ngườ từ lâu đã đạt tới cảnh giới cao thâm khó lường, trong nháy mắt xóa bỏ đi Đại Vu sư là điều chắc chắn, trọng yếu nhất là, trong tay ba người đều nắm trăm vạn hùng sư, nhìn khắp thiên hạ, ai có thể tại hai mươi tuổi đạt được thành tựu ngạo nhân bực này, cũng chỉ có ba người Long Diệu, Lang Thiên và Hoàng Phủ Đô Linh mà thôi.

Đương nhiên, Phương Thiên Nam thuộc vào dạng tới sau vượt trước, sau khi núi Táng Cổ hiện thế mấy năm, hắn ngủ đông một thờ gian cho tớ khi Vân Đoan tổ chức hội võ vinh quang, lúc đó một tiếng hót lên khiến đám thiên kiêu vinh quang kinh người, hơn nữa không hề thua kém so với đám Hoàng Phủ Đô Linh, thậm chí còn áp chế bọn họ một đầu, đại đạo kim thân, hóa thân đại ấn ký, linh hải Đại Địa, đại trạng thái tinh thần, linh tượng Ngũ Hành Chi Tổ, linh thể không biết sợ hãi, các loại thành tựu không thể không nói là ngạo nhân số một. Nếu như nói hai mươi năm trước thì Thương Vô Tà và Mộ Vân Không là nhân vật thủ lĩnh trong lớp thiên kiêu, như vậy mười năm trước Gia Cát Thiên Biên và Tịch Nhược Trần là nhân vật thủ linh trong lớp thiên kiêu, còn hôm nay, nhân vật thủ lĩnh trong lớp thiên kiêu chính là bốn người Phương Thiên Nam, Long Diệu, Lang Thiên và Hoàng Phủ Đô Linh.

Năm vị đoàn trưởng phân đoàn chủ lực của đoàn vinh quang Vương Giả, gồm Vũ Hóa Phi, Phương Thiên Nam, Long Diệu, Lang Thiên, Hoàng Phủ Đô Linh đều có mặt đông đủ, tình cảnh bực này không phải thời điểm bình thường có thể thấy được, cũng không biết người thống suất đoàn vinh quang Vương Giả, là Nhân vương Mạc Vấn Thiên trong truyền thuyết liệu có đến hay không, tất cả mọi ngườ đều đang nghị luận, người hữu tâm đều vểnh tai lên lắng nghe năm vị bá chủ trong đoàn vinh quang Vương Giả nói chuyện, tựa hồ muốn biết từ trong đó xem Nhân vương Mạc Vấn Thiên có thực đến chúc mừng hay không.

Quả nhiên, chẳng được bao lâu, Hoàng Phủ Đô Linh liền cười dài nói:

- Nghe nói Nhân Vương điện hạ đang lúc bế quan tu luyện, không biết hắn có thời gian chạy tới hay không.

- Nhân Vương điện hạ đã nói cho ta biết.

- Ồ? Không biết Nhân Vương điện hạ…

- Bản tôn Nhân Vương điện hạ sẽ không tới, bất quá hắn sẽ thi triển Phân Thân thuật thông thiên, cho hóa thân tới đây chúc mừng hôn lễ của ta.

- Ha! Vẫn là Phương huynh có mặt mũi!

- Nào nào nào… Tới, bốn vị, xin mời!

Nghe nói Nhân vương Mạc Vấn Thiên đang trong lúc bế quan tu luyện, bất quá vẫn thi triển Đại Phân Thân thuật thông thiên nổi tiếng thiên hạ của mình cho phân thân tới đây, không ít người đều hưng phấn. Muốn nói mười năm trước tên tuổi của ai là vang dội nhất, như vậy nhất định là Lạc gia đại danh đỉnh đỉnh. Nhưng muốn nói trong mười năm nay tên tuổi của ai chói sáng nhất thiên hạ, đó tự nhiên là Nhân vương Mạc Vấn Thiên, hắn là nhất chứ không phải một trong. Một thân thành tựu kinh thiên địa khiế quỷ thần, có thể nói trước nay chưa từng có, sau này cũng không có ai, tu vi cao, thủ đoạn mạnh, bản lĩnh to lớn, thống lĩnh ngàn vạn vinh quang giả, đông chinh tây chiến, không ai bằng, tính tình tùy tiện tự đại ngông cuồng, bá đạo bễ nghễ thiên hạ, nơi đi qua không còn một ngọng cỏ, nào là ba đại tập quyền trung tâm, ba đại thánh địa tu hành gì đó, hắn chưa bao giờ để vào trong mắt, nghe nói ngay cả Vân Đoan cũng phải kiêng kỵ hắn ba phần.

Lễ hôn có thể so vớ thịnh điển vẫn đang tiế tục tiến hành, các tân khách vẫn lũ lượt kéo đến không dứt, đáng nhắc tới chính là, các nhân vật đại biểu cho ba đại tập quyền trung tâm như Hoàng Cực chi vương, Quang Minh chi vương, Thần Thánh chi vương tuy rằng không tự mình đến đây, bất quá cũng đều phái người tớ chúc mừng.

Tương tự, các nhân vật đại biểu cho ba đại thánh địa tu hành như Mộ Vân Không, Thương Vô Tà, Tịch Nhược Trần, Gia Cát Thiên Biên, Nghịch Lang Gia cũng đều phái người tới chúc mừng. Ai cũng biết trong thời kỳ chín năm rung chuyển, đoàn vinh quang Vương Giả vì tranh đoạt tài nguyên, không chỉ một lần công khai đại chiến với ba đại tập quyền trung tâm và ba đại thánh địa tu hành, đã sớm bị cô lập, coi là đại kình địch, hôm nay đưa lời tới chúc mừng hẳn là cũng xem trên phương diện cho có.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Cửu Hanh

Truyện bạn đang đọc dở dang