Thiên Vu

Lượt đọc: 33944 | 1 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 913+914: Ảnh Hưởng Sau Khi Lạc Gia Xuất Thế..

❊ ❊ ❊

Sau khi năm người kia rời đi, Bạch sát do dự chốc lát, liền hỏi:

- Tôn thượng, tin tức Trần Lạc chết đi rồi sống lại hiện đã lan truyền khắp thiên hạ, nếu như ngài lại tùy ý cho Trần Lạc kia hung hăng lăn lộn, sợ là sẽ tạo thành ảnh hưởng to lớn với vinh dự của ngài.

- Ta tự nhiên biết.

Mạc Vấn Thiên ngồi ở trên vương tọa, nhắm mắt dưỡng thần, thản nhiên nói:

- Có điều… Trần Lạc còn khó đối phó hơn rất nhiều so với tưởng tượng của ta.

Hắc Bạch song sát đi theo Mạc Vấn Thiên nhiều năm, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên nghe được Nhân Vương đánh giá một người như vậy.

- Trần Lạc kia thực sự mạnh như vậy sao?

- Mạnh, rất mạnh!

Mạc Vấn Thiên gật đầu, lại nói:

- Có điều cũng chỉ là mạnh mà thôi, nếu ta vận dụng bản tôn, hơn nữa dùng sức mạnh Nhân Vương toàn lực xuất chiến, tuyệt đối có lòng tin đánh bại hắn.

- Nếu tôn thượng đã có lòng tin, vì sao còn không động thủ chứ?

- Tuy rằng ta có lòng tin đánh bại Trần Lạc, nhưng ta không cách nào xác định được chính mình sẽ thương tổn đến trình độ nào.

Nghe vậy, Bạch sát tựa hồ rõ ràng, nói:

- Hẳn là tôn thượng lo lắng khi ngài khai chiến với Trần Lạc, một khi bị thương sẽ có người thừa cơ đánh vào?

Mạc Vấn Thiên gật đầu, Hắc sát ở bên cạnh lại nói:

- Nghĩ đến, hẳn tôn thượng đang lo lắng đến tên Gia Cát Thiên Biên kia? Hừ, tên kia bề ngoài làm ra bộ không màng danh lợi, không tranh với đời, nhưng vẫn lén lút nhìn chằm chằm vào vương tọa của ngài, có thể nói là dò xét từ lâu, người này âm hiểm giả dối, tôn thượng không thể không đề phòng. Nếu tôn thượng vì nhất thời tức giận động thủ với Trần Lạc, tên Gia Cát Thiên Biên kia nhất định sẽ thừa lúc vắng nhà xông vào, đây là ngao cò tranh nhau ngư ốc đắc lợi, tôn thượng không thể không thận trọng.

- Thế nên hiện giờ ta không có ý định động thủ với Trần Lạc, còn Gia Cát Thiên Biên chỉ là một trong số đó mà thôi.

Nhân vương Mạc Vấn Thiên mở ra, một đôi tròng mắt màu tím lóe lên tử quang dị dạng, nói:

- Chân chính khiến ta lo lắng là chuyện Nhân thư.

Nhân thư? Hắc Bạch song sát biểu hiện kinh hãi, làm thiếp thân tùy tùng của Nhân vương Mạc Vấn Thiên, bọn họ cũng biết được không ít bí mật trong thiên địa, biết được sau chuyện núi Táng Cổ hiện thế, Thiên Địa tam thư đều đã gây dựng lại, chỉ là còn chưa xuất thế. Hiện giờ nghe Nhân Vương đột nhiên đề cập đến Nhân thư, hai người lập tức ý thức được một tin tức khiến người ta phấn chấn:

- Tôn thượng, lẽ nào Nhân thư sắp xuất thế?

Loading...

- Nếu như ta đoán không sai, Nhân thư đã gây dựng lại hoàn thành, năm nay sẽ xuất thế trong phiến thế giới này.

Nhân thư sẽ xuất thế trong năm nay? Hơn nữa còn ở phiến thế giới này? Trời ạ! Hắc Bạch song sát không nhịn được hít vào một ngụm khí lạnh, tin tức này đối với bọn họ mà nói, thực sự quá kinh bạo, thân thể cũng không nhịn được kích động, run lên lẩy bẩy.

- Nếu như ta khai chiến với Trần Lạc, tất nhiên sẽ bị thương, đến lúc đó Nhân thư ra đời, nếu ta không đủ toàn lực đi tranh cướp, như vậy thì cái được không bù nổi cái mất, đây mới là chỗ ta lo lắng thực sự.

- Tôn thượng, ngài cho năm người bọn họ triệu hồi hết thảy phân đoàn trở về, lẽ nào cũng vì chuẩn bị cho lần tranh cướp Nhân thư kia?

- Không sai.

- Tôn thượng, không biết khi nào Nhân thư sẽ xuất thế, còn xuất thế ở nơi nào nữa?

Nhân vương Mạc Vấn Thiên nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, hồi lâu sau mới nói:

- Ta không biết khi nào Nhân thư xuất thế, cũng không biết xuất thế ở nơi nào, nhưng có một người khẳng định là biết.

- Không biết tôn thượng nói đến ai?

- Nữ Vu!

Giữa trưa, mặt trời lên cao.

Trong tiếng người huyên náo tại vực Tây Ách, vô số người từ bốn phương tám hướng trên thế giới chạy về đây, trên trời dưới đất đều đầy ắp người, cảnh tượng náo nhiệt vô cùng, số người kéo đến có thể so sánh với sự kiện biên hoang mười năm về trước, có điểm khác biệt chính là, mười năm trước họ đến đây vì muốn tra xét thực giả về núi Táng Cổ, còn hiện tại bọn họ kéo đến là vì muốn tra xét có phải Lạc gia thực sự còn sống hay không.

- Trời ạ! Nhiều người đến quá đi.

- Nói thừa, có thể không nhiều được sao? Ngươi cũng không nhìn lại một chút xem là chuyện gì xảy ra, Lạc gia mười năm trước quát tháo phong vân đột nhiên sống lại, đây là loại chuyện kinh thiên động địa cỡ nào, có ai không muốn tra rõ ngọn ngành chứ.

- Đúng vậy, Lạc gia đột nhiên sống lại, chuyện này thực sự khiến người ta khó có thể tin nổi, ngươi nói thử xem chuyện này là thật hay giả, sao ta thấy có điểm không đám tin đâu? Sẽ không phải chỉ là đồn thổi thôi chứ? Nghe nói Lạc gia khi ở vực Tây Ách còn thường xuyên dạo kỹ viện, cả ngày uống say tìm hoan, hơn nữa nghe nói có lần một hơi gọi ba bốn mươi kỹ nữ tại kỹ viện Phiêu Hương lâu tới tiếp khách đó, ngươi nói xem Lạc gia có thể làm ra loại chuyện kiểu này sao?

- Đúng thế, ta cũng có chút hoài nghi, Lạc gia dù sao cũng là Lạc gia, nhìn khắp thiên hạ, dù ai thiếu nữ nhân cũng được, chỉ có Lạc gia tuyệt đối không thiếu nữ nhân. Ngũ y thiên hạ thần bí nhất là tình cũ của người ta, bảy đại thiên nữ Táng Hoa, Cổ Du Nhiên, Nhan Vô Lệ, Tri Thu, Tuyết Thiên Tầm, Hiên Viên Đồng, Ngự nương Mạn Đà La là tình nhân, năm vị nữ thần Lạc Anh, Tiết Thường Uyển, Hoàng Tuyệt, Mạc Khinh Sầu, Hạ Mạt là người yêu, đếm thử xem, gần như toàn bộ nữ thần, thiên nữ, cả Ngũ y đều là người tình của hắn, mỹ nữ trong khắp thiên hạ đều bị một mình Lạc gia chiếm lấy, ngươi nói xem hắn thiếu nữ nhân sao? Sao có thể đi tới chỗ Phiêu Hương lâu tìm gái được.

- Ta cũng không quá rõ ràng, nhưng tin tức truyền ra có bài có bản, nghe nói lần này Lạc gia trở về cũng là vì một người phụ nữ, ngươi hẳn phải biết Niên Tiểu Linh chứ? Chính là thiên kiêu chi nữ, một trong bốn vị tiểu nữ thần, nghe nói Niên Tiểu Linh thiên kiêu chi nữ của vực Tây Ách dẫn Lạc gia từ Mê Vụ Sâm Lâm trở về, vì báo đáp ân cứu mạng của nàng, Lạc gia quả đoán ra tay, từ trên trời giáng xuống, mở ra bá thế tĩnh lặng hoàn toàn, ép cho năm đại thiên kiêu bá chủ của đoàn vinh quang Vương Giả phải ngất ngay tại chỗ, ép cho Nhân vương Mạc Vấn Thiên sợ hãi chạy trối chết…

- Nếu như vậy, chúng ta liền tới Niên gia hỏi thăm một chút đi, nói không chừng Lạc gia vẫn còn ở chỗ Niên Tiểu Linh đó.

- Vừa nãy ta đã đến rồi, nhưng nhiều người lắm, căn bản không chen vào được! Ngươi còn không biết, chà chà, người người tấp nập, toàn là nhân vật lớn cả, nghe nói chỗ sáu đại cự đầu cũng đến không ít người đâu.

- Đi, lại đến xem sao.

Sự tình đúng như những người kia nghị luận, bởi vì sau khi tin tức Lạc gia xuất hiện giải cứu Niên Tiểu Linh truyền ra, thế nên có rất nhiều người tìm đến Niên gia, hầu như vây chặt Niên gia đến mức không lọt nổi giọt nước.

Vào giờ phút này, tại trang viên Niên gia.

Niên đại thiếu, Lãnh Cốc, Niên Tiểu Linh và các đoàn trưởng lớn nhỏ trong Niên gia đều đứng ở trong đình viện, sắc mặt mỗi người đều phức tạp hơn mỗi người, cảm giác bị nhiều người vây qunah như vậy thực sự quá tệ, cũng quá ngột ngạt, cho dù cả đám sơn vương đạo tặc trong đoàn vinh quang Độc Lập là những kẻ không sợ trời không sợ đất cũng đều nín thở như gặp đại địch. Niên đại thiếu cầm đại đao trong tay, căng thẳng đứng ở đó, lòng bàn tay lẫn trên trán đều đổ mồ hôi lạnh, hắn sớm biết sau khi tin tức Lạc gia xuất hiện truyền ra ngoài sẽ hấp dẫn rất nhiều người tìm đến đây, đúng vậy, hắn biết, nhưng hắn lại không ngờ tới dĩ nhiên sẽ có nhiều người đến như vậy, nhiều đến mức không đếm hết được, giống như những ngôi sao lít nhít trên bầu trời quang, đâu đâu cũng có.

Cũng may có Lãnh nhị gia ở đây, bằng không bị nhiều người vây quanh như vậy, Niên đại thiếu đã sợ tới run rẩy chân tay rồi. Vào giờ khắc này, hắn quả thực bội phục Lãnh Cốc sát đất, cũng chân chính kiến thức được Lãnh nhị gia giao hảo rộng rãi mức nào, mặc kệ là người sáu đại cự đây hay các đoàn vinh quang, gia tộc, tam giáo cửu lưu gì gì đó, tựa hồ thiên hạ chẳng ai không quen biết Lãnh nhị gia, đúng như lời đồn đại, bạn bè Lãnh nhị gia trải rộng khắp thiên hạ.

Lãnh Cốc rất bận, bận đến muốn chết, hắn không ngừng đi chào hỏi người từ khắp nơi, mỗi lần đều phải lặp đi lặp lại một câu nhiều lần, rằng Lạc gia thực sự đến rồi, nhưng cũng đi rồi, đồng thời hắn còn phải duy trì trật tự xung quanh, cũng may mọi người đều nể mặt mũi hắn, cũng không có phát sinh chuyện gì.

Nhân sĩ của sáu đại cự đầu lần lượt đi tới, trong ba mươi sáu kiêu tử vô song do Vân Đoan tự mình phong thưởng đã đến hơn hai mươi vị, còn có hơn mười vị thiên kiêu của mười năm trước cũng đến, nào là Mạc Bắc, Mộ Trường Thiên, ngay cả đại năng thượng cổ chuyển thế Hạ Hầu Kích cũng tới. Sau núi Táng Cổ xuất thế, Hạ Hầu Kích vẫn sống rất biết điều, hiện giờ hắn xuất hiện tại đây cũng khiến không ít người chú ý, nhưng khi mọi người còn chưa kịp phản ứng, một đại nhân vật vô cùng ghê gớm đã xuất hiện tại trang viên Niên gia.

Đó là một vị thanh niên khí thế như hổ, băng lãnh như kiếm, cao ngạo kiêu căng, cả người bao phủ trong ánh sáng, ai ai cũng biết hắn, chính là Nghịch Lang Gia thức tỉnh chân hồn Bạch Hổ, là một trong những nhân vật thủ lĩnh của Lang gia cảnh địa trong hàng sáu đại cự đầu, được xưng là thế giới chi tử.

Nghịch Lang Gia được thiên hạ ngày nay tôn xưng là bá chủ một phương, hắn cũng xứng với cái tên này, bởi vì không chỉ thức tỉnh chân hồn Bạch Hổ là thánh thú vô cùng hiếm thấy, hơn nữa tại thời điểm núi Táng Cổ xuất thế, hắn còn mượn thế giới bản nguyên tái tạo thân thể, thành tựu linh thể vô thượng ngay cả thần ma đều không thể lay chuyển.

Chỉ có điều phía sau uy danh của Nghịch Lang Gia còn đeo theo một biệt danh khá là buồn cười, đó là kẻ phản bội học phủ Trung Ương. Mọi người đều biết, Nghịch Lang Gia từng theo học tại học phủ Trung Ương, sau núi Táng Cổ hiện thế, hắn thành tựu linh thể vô thương, thế rồi gia nhập Lang gia cảnh địa, đương nhiên có rất nhiều học viên sau khi tốt nghiệp tại học phủ Trung Ương cũng gia nhập vào các thế lực khác, điều này không có gì đáng trách, huống chi vì thành tựu linh thế vô thượng, hắn đã phải cầu xin Vân Đoan, còn Lang gia cảnh địa vẫn được xưng là nanh vuốt của Vân Đoan, Nghịch Lang Gia đi vào Lang gia cảnh địa cũng là chuyện hoàn toàn hợp tình hợp lý.

Nói đến biệt danh phản đồ của hắn thực sự cũng không phải vì hắn gia nhập Lang gia cảnh địa, là vì hắn công nhiên đoạn tuyệt với Gia Cát Thiên biên, rất nhiều người đều biết trước đây Nghịch Lang Gia vẫn đi theo Gia Cát Thiên Biên lăn lộn, có người nói Gia Cát Thiên Biên từng giúp hắn không ít việc, nhưng Nghịch Lang Gia từ khi thành tựu linh thượng vô thể liền gia nhập Lang Gia cảnh địa cũng thôi, hắn còn công nhiệt đoạn tuyệt với Gia Cát Thiên Biên, không những vậy, thậm chí còn rat ay đả thương một tên thiên kiêu là phân đoàn trưởng dưới quyền Gia Cát Thiên Biên, có người nói Nghịch Lang Gia vong ân phụ nghĩa, lúc này mới treo cho hắn cái danh phản đồ.

Đương nhiên, với uy danh Nghịch Lang Gia, tuyệt đối không có kẻ nào dám thẳng mặt gọi hắn như thế, phải biết trong thiên hạ đương thời, ngoại trừ Nhân vương Mạc Vấn Thiên, nói đến tàn khốc bá đạo phải nhắc đến Nghịch Lang Gia đầu tiên, hắn giết người không chớp mắt, trị người nhẹ thì chặt tứ chi, nặng thì diệt cả nhà, vô cùng hung hăng ngông cuồng.

- Yêu, đây không phải Nghịch Lang Gia đại danh đỉnh đỉnh, thế giới chi tử đó sao?

Lãnh Cốc diện một thân trường bào màu nâu xám, nhìn có vẻ hơi lôi thôi, cũng có chút lếch thếch, tóc tai tán loạn lung tung, tay nhấc theo bầu rượu không ngừng dốc vào trong miệng. Nhìn thấy Nghịch Lang Gia xuất hiện, hắn cười cợt, nói:

- Thế nào, ngay cả ngươi cũng muốn đến tham gia náo nhiệt?

- Lãnh Cốc?Nghịch Lang Gia và Lãnh Cốc tốt xấu gì cũng là đồng học tại học phủ Trung Ương, tự nhiên là nhận thức nhau, hơn nữa trong mười năm qua, cả hai người cũng “Liên hệ công việc” với nhau nhiều lần, mười năm trước Nghịch Lang Gia xem thường Lãnh Cốc, hiện tại mười năm sau, thành tựu linh thể vô thượng, được xưng là thế giới chi tử, hắn càng xem thường Lãnh Cốc hơn. Đương nhiên, xem thường thì xem thường, hắn không phải không thừa nhận Lãnh Cốc này giao hữu rộng rãi, bằng hữu khắp bốn phương, số lượng càng quá nhiều, ngay cả một vài nhân vật nòng cốt trong Lang gia cảnh địa bọn hắn cũng có giao tình với Lãnh Cốc, thậm chí một vài phân đoàn trưởng dưới quyền hắn khi nhắc đến tên Lãnh Cốc cũng đều giơ ngón tay cái lên tán thưởng.

- Ta hỏi ngươi, nghe đồn là thực? Trần Lạc thực sự còn sống?

Trên thế giới này có rất nhiều người coi Trần Lạc thành kẻ địch, kẻ thù, Nghịch Lang Gia cũng là một người trong số đó, không chỉ là hắn, những nhân vật mười năm trước từng bị Trần Lạc đánh đập qua, bởi vì Trần Lạc đánh cho bọn họ mất sạch mặt mũi thiên kiêu, thế nên cả đám đều hận Trần Lạc muốn chết.

- Đương nhiên!

- Người đâu?

- Đi rồi!

- Đi rồi? Hừ!

Nghịch Lang Gia rên lạnh một tiếng, nói :

- Ta không tin hắn còn sống!

- Ngươi tin hay không cũng chẳng liên quan gì đến ta!

Nghịch Lang Gia nói :

- Mười năm trước linh hồn của hắn đã bị thẩm phán câu diệt đánh cho tán loạn thành mây khói, căn bản không có khả năng còn sống, đây là pháp tắc thiên địa, bất luận người nào cũng không thể vi phạm, Trần Lạc hắn đồng dạng cũng không được!

Mỗi người sau khi đến đây đều sẽ đưa ra nghi vấn như vậy, Lãnh Cốc cũng đã trả lời không biết bao nhiêu lần, sớm đã phát phiền, thực sự không thèm để ý tới nữa.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Cửu Hanh

Truyện bạn đang đọc dở dang