Thiên Vu

Lượt đọc: 33904 | 1 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 853+854: Sỉ nhục..

❊ ❊ ❊

Quỳ Hoa tỷ cũng không nghĩ tới Tam thiếu gia Phương gia lại đột nhiên xông tới, lo lắng phát sinh xung đột liền nỗ lực khuyên bảo, nhưng Tam thiếu gia Phương gia căn bản không nhìn nàng vào trong mắt, trực tiếp đi tới, thản nhiên nói:

- Ta tưởng là ai uy phong thế, hóa ra lại là Niên đại thiếu đại danh đỉnh đỉnh kìa.

- Ta uy phong đến mấy cũng không bằng được cái uy phong của Tam thiếu gia Phương gia!

Không muốn gặp thì không muốn gặp, nhưng nói sợ thì còn chưa đến mức, cho dù hiện tại Phương gia đã là đại gia tộc chiếm giữ nửa bầu trời vực Tây ách, nhưng đó cũng không có nghĩa là Niên đại thiếu phải sợ, nếu hắn sợ, hắn cũng không thể trở thành nhân vật đại biểu trong số các Nhị thế tổ cả vực Tây Ách.

- Mỹ nhân trong ngực, rượu ngon món ngon, Niên đại thiếu thật biết cách hưởng thụ.

Phương Ngạo đi đến bên cạnh, nói:

- Nếu như mọi người đã gặp nhau ở đây, cùng nhau ngồi một chút, thế nào?

Không chờ Niên đại thiếu đáp lại, Phương Ngạo đã ngồi thẳng xuống bên cạnh, hiển nhiên hắn căn bản không hề đặt Niên đại thiếu vào trong mắt. Hắn vừa ngồi xuống, Hồng Nhi tựa hồ rất sợ sệt, muốn đứng dậy khỏi đùi Niên đại thiếu, bất quá lại bị Niên đại thiếu gắt gao ôm chặt, căn bản không thể động đậy.

Phương Ngạo dứt lời, Lý Khiếu Nguyên đi tới, so với Phương Ngạo, hắn có vẻ bớt tùy tiện hơn, nhưng chỉ là thu liễm hơn một chút mà thôi, sau khi đi tới ngay cả một lời cũng không hề nói, trực tiếp ngồi xuống, bưng chén rót cho mình một chén rượu, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch, khóe môi nhếch lên ý cười nhàn nhạt, nói:

- Rượu ngon.

Niên đại thiếu không nhận ra hắn, nhưng chăn cứ theo chiếc ngọc bài màu trắng và cách xưng hô Lý đoàn trưởng trong miệng Phương Ngạo, hắn cũng lập tức đoán ra là Lý Khiếu Nguyên phó đoàn trưởng phân đoàn Phi Vũ của đoàn vinh quang Vương Giả.

Niên đại thiếu có thể sợ nhân vật uy chấn thiên hạ, trong tay nắm trăm vạn hùng sư cao thủ như Vũ Hóa Phi, nhưng nếu nói riêng Lý Khiếu Nguyên, dù biết kẻ này là một trong mười hai nhân chi kiêu tử, hắn cũng không hề sợ hãi.

Bên trong nhã gian không tính là rộng rãi, hiện tại tụ tập tới hơn hai mươi người, trong đó chỉ riêng Tam thiếu gia Phương gia và Lý Khiếu Nguyên đã dẫn tới hơn mười người, hơn nữa mỗi người bọn họ đều là dạng thân thủ bất phàm, bên người Niên đại thiếu thi chỉ có một Vượng Tài là sai vặt và một cận vệ tùy tùng, tuy cận vệ có tu vi Đại Vu sư, nhưng ở trước mặt nhiều cao thủ như vậy, hắn cũng không dám lỗ mãng, đừng nói là hắn đánh không lại, coi như đánh không lại thì cũng không dám đánh, hắn cũng không ngốc, biết Tam thiếu gia Phương gia là nhân vật cỡ nào, cũng biết đoàn vinh quan Vương Giả sau lung Lý Khiếu Nguyên đáng sợ đến mức nào.

Vào lúc này, ánh mắt mọi người không khỏi đổ dồn về phía Trần Lạc, bởi vì người sáng suốt vừa nhìn liền nhận ra, đám người Tam thiếu gia Phương gia cố tình làm khó Niên đại thiếu, hơn nữa còn có một Lý Khiếu Nguyên ở đây, trong tình huống bình thường, phàm là người có chút điểm nhãn lực hầu như đều sẽ đứng lên thoái nhượng, dù sao người ta một người là Tam thiếu gia bá chủ vực Tây Ách, một người là nhân chi kiêu tử thanh danh vang dội, không ai muốn trêu chọc bọn họ, cũng không có ai dám trêu chọc bọn họ.

Nhưng gia hỏa này, hắn vẫn yên lặng ngồi ở đó như thế, tự mình rót rượu, tự mình uống một mình.

Nơi nào có người thì nơi đó có giang hồ, có giang hồ thì có ân oán, huống chi nơi này lại là kỹ viện quy mô nhất vực Tây Ách, chuyện tranh giành tình nhân, tranh giành cô nương đầu bảng thực sự là quá thường thấy, tuy rằng đây là Trần Lạc đầu tiên đến chốn phong nguyệt ở thế giới này, nhưng cũng không hề cảm thấy ngạc nhiên. Lúc này, những người khác bên trong nhã gian đều đứng lại đây, mắt giận trừng trừng nhìn hắn, ý tứ rất rõ ràng, nếu như Trần Lạc không cút đi, những người này sẽ không chút do dự ném hắn ra ngoài.

Trần Lạc còn quá trẻ, cũng quá tùy tiện, tự nhiên biết bọn họ có ý gì, liếc nhìn Phương Ngạo, lại liếc nhìn Lý Khiếu Nguyên, bất quá hai người ai cũng chưa hề coi hắn là chuyện to tát gì, ngay cả nhìn thẳng cũng chẳng thèm nhìn một cái, sau đó Trần Lạc lại nhìn về phía Niên đại thiếu, hắn nghĩ bữa tiệc hôm nay là do Niên đại thiếu mời, cứ chờ xem Niên đại thiếu có ý gì.

- Trần Vọng huynh đệ, cụng ly.

Cho dù Niên đại thiếu không nói rõ, nhưng Trần Lạc xem hiểu ý tứ của hắn, cười nhạt, nâng chén uống một hơi cạn sạch, thoáng chốc những người đi đến cùng Phương Ngạo liền xông lên chuẩn bị động thủ, Niên đại thiếu bỗng nhiên vỗ bàn một cái, quát to:

- Vị này là bằng hữu của ta, hôm nay ai dám động đến một sợi lông của hắn, Niên Hạo Đãng ta xin thề khiến hắn không đi ra nổi vực Tây Ách.

Không thể không nói, tuy rằng tu vi Niên đại thiếu chỉ là một Vu sư cao cấp, nhưng khi động nộ lại rất có khí thế, kiềm chế những người đang muốn động thủ đứng lại ngay tại chỗ, bọn họ dồn dập nhìn về phía Phương Ngạo, hiển nhiên là đang đợi mệnh lệnh của hắn.

- Niên đại thiếu thực sự là uy phong.

Phương Ngạo cười khinh miệt, nói:

- Bất quá bổn thiếu gia cũng muốn nhìn một chút, xem hôm nay ngươi làm thế nào để bọn họ không ra nổi vực Tây Ách.

Ý tứ của hắn cũng rất rõ ràng, chỉ là lúc này Lý Khiếu Nguyên đột nhiên nói:

- Phương thiếu, hôm nay chúng ta tới Phiêu Hương lâu này cũng chỉ là tìm thú vui, hà tất phải náo động đến không vui như vậy, hôm nay nể mặt ta đi, thế nào?

- Ồ? Nếu Lý đoàn trưởng đã có lời, phần mặt mũi này ta đương nhiên phải cho.

Phương Ngạo ra lệnh một tiếng, những người khác trong nhã gian nhanh chóng lui ra.

- Ta nói này Phương lão tam, ngươi ở chỗ của ta đùa bỡn uy phong gì thế?

Nhing bề ngoài Phương Ngạo có vẻ xấu xí, thân hình cũng gầy gò, bất quá cả người lộ ra một cỗ tà khí tùy tiện, hắn lắc đầu, hờ hững nói:

- Bổn thiếu gia từng nói hôm nay Lý đoàn trưởng không ngại xa xôi ngàn dặm tới đây chỉ vì muốn chứng kiến dung nhan Hồng Nhi, ta là chủ nhà tự nhiên phải an bài chu đáo, hiện tại Niên đại thiếu ngươi chiếm lấy Hồng Nhi cô nương, còn nói rằng ta đùa bỡn uy phong?

- Hôm nay Hồng Nhi chỉ thuộc về mình ta.

Niên đại thiếu không chút nhún nhường.

- Vậy cũng không nhất định.

Phương Ngạo bưng chén rượu lên, lòng bàn tay nổi lên một đóa hỏa diễm, giống như hắn đang dùng thủ đoạn hâm nóng rượu, nói:

- Niên đại thiếu, ta không muốn phí lời với ngươi ở đây, trước khi ta hâm nóng xong chén rượu này, ngươi tốt nhất nên suy nghĩ cho cẩn thận.

- Hừ! Lão tam Phương gia, ngươi cho rằng dọa sợ được ta? Khi ta tung hoành vực Tây ách này, ngươi vẫn chỉ là đứa con nít mặc áo yếm, dám hò hét với ta sao, còn chưa đủ.

Xem ra Niên đại thiếu cũng chẳng hề đặt Phương gia tam thiếu vào trong mắt, nhìn Phương Ngạo ngồi đó hâm rượu, cười gằn nói:

- Ngươi cũng đừng chơi thủ đoạn vặt đó ở trước mặt ta, nói cho ngươi biết, những trò đó ta chơi chán rồi, năm đó khi ta tung hoành vực Tây Ách, có trò gì chưa chơi qua, có gì chưa từng thấy, ngay cả đại ca của ngươi thấy ta cũng phải khách khí, nếu không phải ta gặp chuyện ngoài ý muốn, khiến linh hải dị biến, không cách nào tiếp tục tu hành, bằng không thì sao đến lượt đám nhóc con các ngươi ra mặt.​

Quả đúng là Niên đại thiếu chưa hề nói mạnh miệng, khi hắn còn nhỏ tuổi cũng được xưng là thiên kiêu đứng đầu vực Tây Ách, nếu nói thiên tư, năm đó hắn dám xưng thứ hai thì tuyệt không một ai dám xưng số một, tốc độ tu hành không gì sánh kịp, công pháp nào chỉ cần xem một lần cũng có thể hiểu được bảy tám phần, năm đó học phủ Trung Ương đến mời cũng bị hắn từ chối, không tới mười tám tuổi liền thăng cấp thành Vu sư cao cấp, bất quá cũng vào năm ấy đi Mê Vụ Sâm Lâm một chuyến, kết quả đi nhầm vào tàn trận thượng cổ, dẫn đến linh hải dị biến, không cách nào tiếp tục tu hành, hiện tại đã qua hơn mười năm, mắt nhìn tu vi những người khác đều đang tăng lên, ngay cả những thằng nhóc con cũng tu đến Đại Vu sư, còn hắn hiện giờ vẫn dừng lại ở giai đoạn Vu sư cao cấp, bất kể nỗ lực như thế nào cũng không thể đề cao thêm một tầng, cho đến ngày nay, hắn từ lâu đã buông bỏ, ít nhiều cũng nghiệm ra, cũng vui vẻ làm một tên Nhị thế tổ từ đầu tới chân.

Nhưng lời này của hắn truyền vào trong tai Phương Ngạo lại gặp phải chế nhạo:

- Niên đại thiếu a Niên đại thiếu, hiện tại đã là thời đại nào rồi, núi Táng Cổ hiện thế cách đây đã mười năm, Vân Đoan cũng bắt đầu chưởng quản trật tự thế giới, còn ngươi vẫn nghĩ về chuyện cũ năm nào.

Phương Ngạo chuyển đề tài, nói:

- Bất quá cũng phải nói, ngươi đến cùng cũng chỉ có mấy chuyện cũ rích đó là còn kể ra được, chứ hiện tại thì… Ha ha, ngươi bất quá chỉ là một chuyện cười lớn nhất vực Tây Ách mà thôi, nếu như không phải Niên gia các ngươi xuất hiện một Niên Tiểu Linh, ngươi cho rằng ngươi còn có thể sống tiếp được tại vực Tây Ách sao? Cả vực Tây Ách này có ai không biết Niên đại thiếu ngươi ăn bám vào muội muội?

Nhục nhã, nhục nhã một cách trần trụi, bất kể là ai nghe được lời nhục nhã trần trụi như vậy, sợ là đều không chịu nổi, bất quá Niên đại thiếu lại không hề có vẻ tức giận, trái lại còn cười ha ha, nói:

- Không sai, Niên gia chúng ta xác thực là nhờ vào tiểu muội ta chèo chống, còn mọi người nói huynh trưởng như ta sống ăn bám vào muội muội, ha ha… Niên đại thiếu ta chưa bao giờ phủ nhận điểm này, ai bảo ta có một muội muội tốt đây.

Người không biết xấu hổ là thiên hạ vô địch, da mặt Niên đại thiếu quả nhiên đủ dày.

Tỳ Bà không nhịn được lườm hắn một cái, miệng nhỏ không biết là đang lẩm bẩm câu gì, đại khái là mạnh mẽ khinh bỉ Niên đại thiếu một thoáng, chỉ là Trần Lạc lại nhìn ra, nỗi khổ trong lòng Niên đại thiếu sợ là còn dày hơn nhiều so với da mặt của hắn.

- Niên đại thiếu a Niên địa thiếu…

Phương Ngạo liên tục vẫy động mười ngón tay, hỏa diễm màu sắc rực rỡ đang hừng hực hâm nóng chén rượu, tiếp tục nói:

- Tại sao ngươi có thể sống vui vẻ sung sướng tại vực Tây Ách, nghĩ rằng mọi người nẻ mặt ngươi sao? Sai, nghĩ là nể mặt tiểu muội Niên Tiểu Linh của ngươi sao? Cũng sai, đó là vì Phương gia chúng ta cho ngươi mặt mũi, nếu không phải người trong thiên hạ đều biết Nhị ca của ta vừa ý Niên Tiểu Linh, bằng vào đức hạnh này của ngươi cũng muốn hỗn ra trò tại vực Tây Ách sao? Chà chà…

Nhị ca Phương Ngạo tên là Phương Thiên Nam, chính là một vị thiên kiêu tiếng tăm lừng lẫy, cũng là một trong mười hai thiên chi kiêu tử do Vân Đoan tứ phong, càng là đoàn trưởng một trong năm đại phân đoàn chủ lực của đoàn vinh quang Vương Giả, dưới tay có mấy chục vạn vinh quang giả, có thể nói là đứng hàng đầu trong ba mươi sáu kiêu tử vô song, bất kể là thực lực tu vi hay danh tiếng và tầm ảnh hưởng đều lớn vô cùng.

Phương Thiên Nam và Niên Tiểu Linh được khen là kim đồng ngọc nữ, bởi vì Niên Tiểu Linh đồng dạng cũng là một trong mười hai thiên chi kiêu tử, tuy rằng không giống Phương Thiên Nam là đoàn trưởng một trong năm phân đoàn chủ lực đoàn vinh quang Vương Giả, nhưng đoàn vinh quang Linh Linh do nàng dẫn dắt cũng nổi danh bên ngoài, luận lực ảnh hưởng có thể là kém xa tít tắp so với bảy đại đoàn vinh quang, nhưng tuyệt đối là đoàn vinh quang nhất lưu hàng đầu trong thiên hạ ngày nay.

Rất nhiều người đều xem trọng một đôi kim đồng ngọc nữ này, bất quá mọi người đều biết Phương Thiên Nam nhiều lần bảy tỏ tình cảm với Niên Tiểu Linh, nhưng vẫn bị từ chối, Phương Thiên Nam càng công khai tuyên bố, trong năm nay sẽ cưới Niên Tiểu Linh về là vợ, điều này khiến cho rất nhiều người đều vô cùng chờ mong, đến cùng Niên Tiểu Linh có thể gả về cho Phương Thiên Nam hay không, dù sao Phương Thiên Nam cũng là đoàn trưởng một trong năm đại phân đoàn chủ lực đoàn vinh quang Vương Giả, sau lưng có Nhân vương Mạc Vấn Thiên làm chỗ dựa, còn Mạc Vấn Thiên lại là thống lĩnh đoàn vinh quang Vương giả, dưới tay có ngàn vạn vinh quang giả, huống chi Phương gia một tay che trời tại vực Tây Ách, có thể nói là đệ nhất đại gia tộc của vực Tây Ách, nếu như đến lúc đó Niên Tiểu Linh từ chối việc hôn nhân này, Phương gia không chịu nể mặt, đoàn vinh quang Vương Giả cũng sẽ không đáp ứng, đến lúc đó Niên gia có thể là không chịu nổi.

Chuyện này vẫn là nỗi đau trong lòng Niên đại thiếu, giống như một cây gai đâm sâu vào trái tim hắn, hiện tại bị Phương Ngạo nhắc tới trước mặt nhiều người như vậy, sắc mặt Niên đại thiếu có chút trắng bệch, ý cười trên khóe miệng cũng biến mất không còn tăm hơi, lạnh lùng nói:

- Phương Ngạo, ta cảnh cáo ngươi, ngươi có thể nhục nhã ta, nhưng không được nhục nhã tiểu muội ta, bằng không, hôm nay ta với ngươi không chỉ dừng lại ở chơi đùa thôi đâu.

- Niên Tiểu Linh là vị hôn thê của Nhị ca ta, tương lai lại là nhị tẩu ta, chúng ta là người một nhà, ta sao có thể nhục nhã nàng?

Khóe miệng Phương Ngạo hiện lên ý cười, không nhanh không chậm hâm nóng chén rượu.

- Thối lắm! Tiểu muội nhà ta tuyệt đối sẽ không gả cho Phương Thiên Nam!

- Ta cũng mỏi mắt chờ mong!

Niên đại thiếu nhìn chòng chọc vào hắn, giống như chó sói nhìn chằm chằm, hồi lâu sau, hắn hít sâu một hơi, đẩy Hồng Nhi trong lòng ra, quát lên:

- Không phải ngươi muốn nàng tiếp khách sao, hôm nay ta liền nhường cho ngươi, dẫn theo người của ngươi lập tức rời đi cho ta.

- Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt!

Phương Ngạo ôm Hồng Nhi, cầm chén rượu đã hâm nóng trong tay đưa đến phía trước Niên đại thiếu, cười nói:

- Như vậy đi, chén rượu ngon này coi như bồi thường cho ngươi.

Dứt lời, đứng dậy rời khỏi.

- Hai vị, cáo từ!

Lý Khiếu Nguyên cũng đứng lên, rời đi với ý cười trên mặt.

Đi đến cửa, Phương Ngạo đột nhiên xoay người, cười nói:

- Ừm, ta ngược lại có một việc quên nói cho ngươi biết, sau ba ngày nữa thì Nhị ca ta sẽ xuất quan, lần này xuất qua Nhị ca ta sẽ tới cưới Niên Tiểu Linh trong vòng một tháng nữa, ngươi làm đại ca cũng phải chuẩn bị chu đáo mới được.

Bộp một tiếng, Niên đại thiếu bỗng nhiên vỗ bàn, tức giận đến mặt đỏ gay, trên trán nổi đầy gân xanh, trợn lên giận giữ nhìn Phương Ngạo, nắm chặt song quyền, cắn răng nghiến lợi nói:

- Trở lại nói cho Phương Thiên Nam biết, chỉ cần Niên Hạo Đãng ta còn thở một hơi, hắn cũng đừng nghĩ đánh chủ ý với tiểu muội ta!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Cửu Hanh

Truyện bạn đang đọc dở dang