- Cậu bạn nhỏ, thừa dịp tâm tình ông đây còn tốt đẹp, nhanh ôm trứng cút đi, bằng không ông diệt cái phân thân nát này của ngươi.
- Ta nói ngươi không dám!
- A!
Trần Lạc cười xì một tiếng, nói:
- Ta đếm đến ba, một!
- Nếu ngươi động thủ, tất nhiên sẽ khiến trời xanh hạ thẩm phán, ngươi dám động thủ sao?
Mạc Vấn Thiên không hổ là Nhân Vương, trước kia chưa từng gặp gỡ Trần Lạc, càng không quen biết gì, dĩ nhiên có thể đoán ra chỉ cần Trần Lạc vừa động thủ sẽ dẫn đến thẩm phán, có điều hắn thực sự không hiểu được Trần Lạc là hạng người gì, hầu như ai quen biết Trần Lạc cũng biết một chuyện, trong thế gian chỉ có chuyện hắn nguyện ý hay không, trước giờ sẽ không có chuyện hắn dám hay không dám làm.
- Hai!
- Ngươi! Không! Dám!
- Ba!
Trần Lạc bỗng nhiên dừng lại, trợn mắt mở to, bá thế tĩnh lặng màu dám điên cuồng tăng vọt, ngay khi hắn chuẩn bị động thủ, xèo một tiếng, bóng người Nhân vương Mạc Vấn Thiên đột nhiên biến mất, theo đó bá thế vương giả màu tím cũng tan thành mây khói. Trần Lạc cười cợt, có điều cũng không cảm thấy kinh ngạc, phảng phất như đã sớm ngờ tới tên tiểu tử này sẽ chạy trốn.
Trong hư không, Nhân vương Mạc Vấn Thiên tựa hồ ý thức được mình bị hớ, tức giận nghiến răng nghiến lợi, quát lên :
- Trần Lạc, hôm nay ta dùng phân thân xuất hiện, tạm thời tha cho ngươi một con đường sống, lần sau đối diện, Mạc Vấn Thiên ta tất nhiên sẽ khiến ngươi phải hối hận!
Trần Lạc vung vung tay, liếc nhìn hắn bằng nửa con mắt, nói :
- Cứ việc, trở về luyện cho lá gan của ngươi lớn hơn một chút hẵng hay, tốt xấu gì ngươi cũng là người vấn đỉnh Nhân Vương tọa, sau đó có chuyện gì cũng đừng dằn vặt lung tung, con mẹ nó ảnh hưởng đến trật tự xã hội!
…
Trần Lạc ôm Niên Tiểu Linh một đường về đến nhà, đưa vào trong phòng, đi tới bên giường, đang chuẩn bị đặt Niên Tiểu Linh xuống thì lại phát hiện nàng ôm chặt lấy mình, vùi đầu vào trong lòng, có thế nào cũng không chịu buông tay ra. Trần Lạc hơi nhíu mày, bất đắc dĩ cười nói:
- Tiểu muội muội, về đến nhà rồi, nghỉ ngơi một chút đi?
Niên Tiểu Linh làm bộ không nghe thấy gì, vẫn cứ ôm chặt vào hắn, phảng phất như sợ chỉ cần buông tay ra là Trần Lạc sẽ biến đi mất.
- Cứ… Cứ ôm ta một lúc… Có được không?
Ở trong lòng, Niên Tiểu Linh phát ra thanh âm rất nhỏ, nhẹ như tiếng muỗi vo ve.
- Bên ngoài đến không ít người, nếu như ngươi không thẹn thùng, ta ngược lại không có ý kiến.
Trần Lạc cười nhạt, sau đó vỗ vỗ phía sau lưng nàng, nói :
- Trước tiên hãy cứ nằm xuống nghỉ ngơi đi.
Nói rồi chuẩn bị một lần nữa đặt nàng xuống giường, nhưng thanh âm Niên Tiểu Linh lại truyền tới :
- Ngươi… Ngươi sẽ rời đi… Đúng không?
- Rời đi? Đi đâu?
Trần Lạc đặt nàng xuống trên giường, tuy rằng Niên Tiểu Linh nằm xuống, có điều hai tay vẫn cứ ôoomlayas cổ hắn, Trần Lạc đưa tay nhéo cái mũi tinh xảo của nàng một hồi, cười nói :
- Chính ta cũng không biết phải đi đâu, có thể chạy đi đâu được, yên tâm đi, trước khi xác định các ngươi được an toàn, ta sẽ không rời đi.
Niên Tiểu Linh nằm trên giường, ôm lấy cái cổ Trần Lạc, một bộ dung nhan tuyệt mỹ hiện lên thần tình cực kỳ phức tạp, có kích động, có không nỡ, cũng có xấu hổ, một đôi mắt mỹ lệ cứ mở to nhìn, phảng phất như nhìn mãi vẫn không đủ, cắn môi không nói lời nào, cũng không buông tay, cứ thế nhìn mãi.
Trần Lạc thử đẩy cánh tay Niên Tiểu Linh ra, nhưng vô dụng, nha đầu này ôm lấy thật chặt, căn bản không buông, hắn cũng không dám mạnh mẽ đẩy ra, lo lắng thương tổn Niên Tiểu Linh vốn đã vô cùng suy yếu vì hắn.
- Ta… Ta đang nằm mơ sao?
Niên Tiểu Linh nhìn nam nhân khiến mình từ nhỏ đã cực kỳ sùng bái, cũng nhìn nam nhân mình gặp gỡ không biết bao nhiêu lần trong mộng, trong lúc nhất thời có chút ngây dại.
- Đương nhiên không phải…
Lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng kích động gọi tên Lạc gia, Trần Lạc nghe ra được giọng của Lãnh Cốc, cười nói :
- Bọn họ lập tức sẽ xông vào, ngươi nhất định phải như vậy không?
Niên Tiểu Linh cũng nghe thấy bên ngoài có tiếng người gọi Trần Lạc, hơn nữa cũng nghe ra được là âm thanh Lãnh Cốc, vốn nàng rất kính trọng Lãnh nhị gia, nhưng vào thời điểm này nàng lại thấy chán ghét người kia, vị Lãnh nhị gia này mạnh mẽ cắt đứt thế giới riêng của hai người khiến cho nàng rất tức giận, cuối cùng không thể không buông ra, có điều lúc buông tay ra, nàng còn làm ra một hành động lớn mật, hôn Trần Lạc một cái, chỉ là cái hôn rất nhẹ, vừa chạm liền rời, sau đó xoay người nằm ở trên giường, giấu mặt không dám nhìn nữa.
Trần Lạc bất đắc dĩ cười cười, chẳng có bao nhiêu phản ứng, hắn rời phòng, vừa đóng cửa lại liền thấy đoàn người Lãnh Cốc vọt vào trong phòng khách, khi nhìn thấy Trần Lạc, Lãnh Cốc sững sờ, con mắt trừng lớn lên một hồi, miệng mũi hổn hển, tất cả biểu hiện đều là kích động, phảng phất như còn có chút không thể tin được, hỏi :
- Lạc gia, ngươi… Ngươi thực sự không có chết?
- Thế nào, có phải tiểu tử ngươi rất hi vọng ta chết rồi phải không?
- Không phải… Ta…
Tựa hồ quá mức kích động, Lãnh Cốc nói năng có điều lộn hộn, hai mắt đỏ lên, cười ha ha vọt tới ôm chặt lấy Trần Lạc, hét lên :
- Ta biết ngay mà, mẹ kiếp nhà ngươi không có chết, ta vẫn biết mà, ta luôn biết, ta biết ông trời căn bản không làm gì được ngươi! Ha ha ha! Ô ô ô… Ngươi không có chết… Ô ô ô… Ngươi thực sự không chết… Ta biết ngay mà… Ô ô ô!
Lãnh Cốc kích động quá mức, cười to rồi lại khóc lớn ô ô, hét lên :
- Mười năm, ô ô ô… Mẹ kiếp, ta mỗi lần nằm mơ đều thấy ngươi còn sống, ô ô ô… Ta biết mà… Ta vẫn biết ngươi bản lĩnh lớn như vậy, sao có thể chết được… Ha ha ha… Mỗi lần đánh cược, ta và Tần Phấn, còn có Ngạo Phong, chỉ là mẹ kiếp có mỗi ta đánh cược là ngươi không có chết… Mẹ kiếp… Ta…
Nam nhi không dễ rơi lệ, Lãnh Cốc rơi lệ không phải vì thương tâm, là vì hắn quá cao hứng, mừng đến nỗi phát khóc, hắn thực sự quá hưng phấn, quá cao hứng, căn bản không ức chế được cảm xúc trong lòng, nước mắt cứ thế rơi ra. Hắn là một người cực kỳ trọng tình nghĩa, vẫn luôn là thế, chính vì vậy, mười năm trước vào thời điểm Trần Lạc hôn mê, hắn có thể không để ý sống chết, dũng cảm đứng ra, cho dù thực lực của hắn yếu ớt, vẫn không chút do dự đứng ra, cái gì là huynh đệ, cái gì là tình nghĩa, đây chính là huynh đệ, đây chính là tình nghĩa.
- Mẹ kiếp, ta… Ta nhớ ngươi quá! Ta thực sự rất nhớ ngươi! Ô ô ô…
Mười năm, cho dù Lãnh Cốc lang bạt khắp thế giới, bạn nhậu cũng trải rộng thiên hạ, nhưng người có thể chân chính giao tâm lại rất ít, hắn vẫn không quên được những tháng ngày uống rượu mua vui ở học phủ, cũng không quên được lúc uống rượu mắng chửi nhau ở biên hoang, hắn thực sự nhớ Trần Lạc, nhớ Trần Lạc vào bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu cũng có thể khiến hắn bị đả kích.
- Sau khi ngươi đi rồi, ta và Tần Phấn, Ngạo Phong uống rượu, chúng ta đều không thể thoải mái chè chén, cũng không còn cách nào chọc giận mắng nhau, Tần Phấn còn nói ngươi đi rồi, cũng ôm hết thảy tinh thần của chúng ta theo rồi, mang đi cả những điểm hào hùng, ô ô ô…
Hai mắt Trần Lạc cũng có chút ửng hồng, chỉ có điều không rơi lệ, hắn đồng dạng cũng là một kẻ trọng tình nghĩa, chỉ là tâm tình của hắn vẫn luôn nội liễm, xưa nay sẽ không lộ ra trên mặt, cười mắng :
- Lớn bằng chừng này rồi còn khóc lóc cái gì, mọi người đều đang nhìn đó, ta thấy ý tứ là được rồi.
Trần Lạc thử đẩy Lãnh Cốc ra, không ngờ tên này còn ôm chặt hơn cả Niên Tiểu Linh.
- Mẹ kiếp, ta cũng không muốn khóc, chỉ là nhìn thấy ngươi lại không nhịn được.
- Được rồi, bộ đồ mới của lão tử cũng bị ngươi khóc ướt hết rồi, còn có nước mũi kia, mẹ nó… Cút đi!
Trần Lạc dùng sức đẩy hắn ra, lấy tay xua xua trên áo.
Kích động không chỉ có Lãnh Cốc, còn có Niên đại thiếu, hắn sao cũng không nghĩ tới được người giúp mình giải quyết vấn đề linh hải, sau đó lại xuất thủ cứu tiểu muội dĩ nhiên là Lạc gia tiếng tăm lừng lẫy mười năm trước, không! Không phải không nghĩ tới, là hắn không dám tưởng tượng, mặc dù tất cả những chuyện này phát sinh đều là thực, đến giờ hắn vẫn cứ cho mình như đang nằm mơ, phù phù một tiếng, quỳ xuống trên mặt đất, thành khẩn nói cảm ơn :
- Lạc gia! Cảm tạ ngươi xuất thủ cứu tiểu muội, đại ân đại đức của ngươi với Niên gia chúng ta, cả đời này ta sẽ không quên, nguyện làm trâu làm ngựa vì ngài, ta…
- Đại thiếu, làm cái gì vậy!
Trần Lạc vội vàng đỡ hắn lên, lúc này những đoàn trưởng đoàn vinh quang dưới quyền Niên gia cũng kích động nói cảm ơn, Hồ lão càng chống gậy, nói :
- Lạc gia, xin nhận một cái cúi đầu của lão hủ…
- Lão tiên sinh, sao thế được, cứ gọi ta là Tiểu Lạc là được.
Nhìn người Niên gia từ trên xuống dưới đều có ý quỳ xuống cảm ơn, khiến hắn cảm thấy đau đầu, mau mau nghĩ biện pháp nói lảng sang chuyện khác, bèn nói :
- Đại thiếu, trong nhà còn rượu không? Hôm nay mọi người đều cao hứng, cùng uống thoải mái một trận.
Hôm nay với Niên gia tuyệt đối là một ngày đáng ăn mừng, Niên đại thiếu bày yến hội, ai đến cũng không cự tuyệt, mời tất cả mọi người.
…
Vào giờ phút này, Niên Tiểu Linh ôm hai đầu gối, ngơ ngác ngồi trên giường, nghĩ ngợi đến thất thần. Bên trong phòng ngủ, Phân di đi qua đi lại, trong miệng nỉ non :
- Trời ạ, không nghĩ tới… Không nghĩ tới người này đúng là Lạc gia, thực sự quá không thể tin nổi, đến hiện tại ta vẫn còn cho rằng mình đang nằm mơ, chuyện này quả thực còn khiến người ta khó tin nổi hơn cả những truyền kỳ cố sự kia…
Nhìn thấy Niên Tiểu Linh thất thần, Phân di nháy mắt một cái, cười nói :
- Tiểu Linh, lần này thì ngươi cao hứng rồi chứ? Trong lòng nở hoa chưa?
- Ta…
Niên Tiểu Linh há mồm, muốn nói lại thôi, thực sự không biết nên nói cái gì cho phải.
- Ta cái gì mà ta, lẽ nào nha đầu ngươi còn không cao hứng sao? Tại thời điểm ngươi bất lực nhất, bất đắc dĩ nhất, nguy hiểm nhất, nam tử ngươi vẫn mơ mộng cư nhiên từ trên trời giáng xuống bên cạnh, bảo vệ ngươi khỏi tất cả, ngươi biết tình hình lúc đó thế nào không? Trời ạ! Hắn không hề nói một câu, ngay cả nhìn những người kia một cái cũng không, gần ba mươi người Phương gia thất khiếu xuất huyết tại chỗ, quỳ trên mặt đất bất tỉnh nhân sự, phân thân mới tạo ra được của Phương Thiếu Khanh trực tiếp bị chấn động tán loạn, Vũ Hóa Phi sợ hãi bại liệt ngay tại chỗ, quả thực quá…
Phân di thực không cách nào hình dung chuyện mới xảy ra tại vực Tây Ách này, nàng thấy khá là kích động, nói:
- Cái này còn chưa tính, khi Lạc gia ôm ngươi rời đi, chuyện này đúng là một màn huyết sắc lãng mạn, Phương Thiên Nam kéo tới rồi bại liệt tại chỗ, Lang Thiên, Long Diệu, Hoảng Phủ Đô Linh cũng không ngoại lệ, Lạc gia chỉ ôm ngươi như thế, đi trên con đường trải thảm hồng rực rỡ, một câu cũng không hề nói, cứ như vậy chậm rãi bước đi, tất cả những người kéo tới đều thất khiếu xuất huyết, ào ào quỳ xuống đất hôn mê, không ai có thể ngăn cản, ngay cả nhân vương Mạc Vấn Thiên cũng thế.
- Lúc đó khi Nhân Vương xuất hiện, tới hàng ngàn hàng vạn người của đoàn vinh quang Vương Giả kéo đến, Lạc gia chẳng buồn liếc mắt lấy một cái, tiếp tục bước đi, mỗi bước bước ta khiến những người kia toàn bộ bất động, lại một bước nữa, tất cả mọi người thất khiếu xuất huyết, thêm một bước nữa, tất cả mọi người đều quỳ xuống hôn mê trên mặt đất… Tình cảnh đó thực sự là quá mức hoa lệ, dù cho tử khí đông lai, bá thế vương giả che ngợp bầu trời đánh tới cũng không cách nào ngăn cản, ngươi còn không biết đó, trời ạ, Lạc gia mặc một bộ hồng y, ngươi lại một bộ mũ phượng khăn trùm, hắn ôm ngươi đi từng bước, Nhân Vương lùi về phía sau từng bước, cứ thế ôm ngươi bức Nhân Vương lùi về phía sau từng bước…
- Nha đầu, nói cho ta biết, lúc đó có phải ngươi hưng phấn đến chết rồi…
- Ta… Ta nào có…
Niên Tiểu Linh có chút thẹn thùng, cúi đầu.
- Vẫn không có? Mặt ngươi đỏ thế kia rồi còn mạnh miệng, có điều cũng phải nói, đời này Tiểu Linh ngươi cũng coi như đáng giá, chuyện của ngươi và Lạc gia tuyệt đối sẽ trở thành một đoạn giai thoại đương thời, ai có thể tưởng tượng được gia hỏa được ngươi cứu từ Mê Vụ Sâm Lâm trở về dĩ nhiên là nam nhân ngươi vẫn mơ mộng chứ? Khi ngươi còn là thiếu nữ đã sùng bái Lạc gia, mơ mộng tương lai có ngày có thể gả cho Lạc gia, đáng tiếc vận mệnh trêu người, mười năm trước Lạc gia chết rồi, còn ngươi mười năm sau lại không thể không gả cho một nam nhân chính mình không thích, ngay hiện trường hôn lễ, Lạc gia từ trên trời giáng xuống, trực tiếp động thủ cướp cô dâu, ôm ngươi rời đi, một đường đi không hề ngừng lại, bá thế tĩnh lặng hoàn toàn trong truyền thuyết, không ai dám cản, đây là một màn ảnh lãng mạng đầy huyết sắc… Trời ạ, cho dù nằm mơ sợ cũng không mơ được đến như vậy.
Đúng như Phân di nói, tất cả mọi chuyện phát sinh ngày hôm nay quả thực còn khiến người ta không thể tin hơn cả nằm mơ, cho đến hiện tại, Niên Tiểu Linh vẫn không thể tin tất cả những chuyện này xả ra là thực, nếu là mộng, nàng không muốn tỉnh, vĩnh viễn không muốn.
- Nói đi nói lại, một chữ duyên này thực sự là tuyệt không thể tả, vận mệnh thực sự quá biết trêu người…
...
Lần này vì chuyện của Niên Tiểu Linh, hơn mười đoàn vinh quang của Niên gia hầu như đều đến đông đủ, còn có Lãnh Cốc dẫn theo đoàn vinh quang Độc Lập đến, đủ tới mấy vạn người, vì biểu hiện lòng biết ơn, Niên đại thiếu tự nhiên là bày đại yến hội, bởi vì nhân số quá nhiều, lại không có chuẩn bị sớm, thế nên hắn một hơi bao hết toàn bộ tửu lâu xung quanh đó, đây tuyệt đối là lần ra tay khổng lồ, có điều hiện giờ Niên Tiểu Linh không phải gả cho Phương Thiếu Nam, Niên đại thiếu cao hứng còn không kịp, đâu còn quan tâm đến chút tiền này, đừng nói là tiêu tốn một khoản khổng lồ, cho dù táng gia bại sản thì hắn cũng thấy đáng giá.