- Nhìn cờ xí thì giống như là phân đoàn Phi Vũ đoàn vinh quang Vương giả… Phi Vũ, không tốt! Đây là đoàn xe của Vũ Hóa Phi.
- Vũ Hóa Phi?
Niên đại thiếu nhất thời hít vào một ngụm khí lạnh, quát lên:
- Nhanh nhường đường.
Khi hắn nói vừa xong, Vương Tài nhanh chóng đánh xựa ngựa lùi lại sang phố bên cạnh, một màn này khiến Trần Lạc cảm thấy khá kinh nghi, hắn đúng là vẫn chưa từng nghe qua đoàn vinh quang Vương giả, nhưng Vũ Hóa Phi lại không thể quen thuộc hơn. Nhìn lại xung quanh, chỉ thấy một đoàn xe đông đúc người ngựa đang lao nhanh trên đường phố, hai bên đầy đủ một trăm vị nam tử mặc khôi giáp uy vũ, cưỡi trên hổ lang chi thú, ở giữa là một đầu mãnh ma hắc yên tượng cao lớn hung tàn, kéo theo một chiếc xe chạy nhanh đến, trên chiến xa có treo một mặt cờ xí, bên trên cờ xí là đồ hình đoàn vinh quang Vương Giả và hai chữ Phi Vũ, nhìn thấy mặt cờ xí này, người đi lại trên đường phố đều nhanh chóng lùi sang hai bên.
- Vũ Hóa Phi thực sự là càng ngày càng kiêu ngạo, dám chạy loạn như điên trong vực Tây Ách, hiện tại đã thế, sau này không biết còn đến mức nào nữa.
- Vũ Hóa Phi chính là một trong mười vinh quang chi tử được Vân Đoan tứ phong, người ta vấn đỉnh đại tự nhiên chi tử, thực lực cao thâm khó dò, trong nháy mắt liền có thể dễ dàng xóa bỏ Đại Vu sư như bóp chết con sâu cái kiến, huống chi ngươi cũng không phải không biết, đoàn vinh quang Vương Giả vẫn luôn bá đạo và kiêu ngạo nhất trong số bảy đại đoàn vinh quang, Vũ Hóa Phi đã xem như là khách khí, nếu hôm nay đổi thành đoàn xe của Nhân vương Mạc Vấn Thiên, chúng ta đều phải quỳ xuống nhường đường rồi.
Nghe thấy mọi người xung quanh nghị luận sôi nổi, Trần Lạc không nhịn được hiếu kỳ, hỏi:
- Hiện giờ Vũ Hóa Phi rất lợi hại sao?
- Lợi hại?
Gã sai vặt Vượng Tài cực kỳ khinh bỉ, liếc mắt nhìn, nói:
- Đâu chỉ là lợi hại, quả thực là vô cùng lợi hại. Sau khi núi Táng Cổ hiện thế, thiên kiêu tranh hùng, Vũ Hóa Phi vấn đỉnh đại tự nhiên chi tử, có thể nói là hô phong hoán vũ, tu vi cao, thủ đoạn mạnh, hiếm có người có thể sánh ngang được với hắn. Từ khi Vân Đoan chưởng quản thế giới, tứ phong mười vương mười tử, Vũ Hóa Phi chính là một trong số đó, càng là thống soái một phương trong đoàn vinh quang Vương Giả, thủ hạ trăm vạn hùng sư, trong chớp mắt liền có thể san bằng một toàn thành trì thành bình địa.
Trần Lạc nghe lời thấy buồn cười, thầm than biến hóa to lớn vượt quá xa dự liệu, không nghĩ tới Vũ Hóa Phi năm đó hiện tại đã là chúa tể một phương, thống lĩnh trăm vạn hùng sư, đúng là khiến người ta kinh ngạc, là ví dụ điển hình nhất cho câu nói ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây.
- Ta nói tiểu tử ngươi có phải người thế giới này hay không, chưa từng nghe nói qua tên đại tiểu thư nhà chúng ta thì cũng thôi, vì sao ngay cả cao thủ uy chấn thiên hạ như Vũ Hóa Phi cũng không biết, không phải vì tu vi mất hết, khiến tinh thần ngươi thác loạn rồi chứ?
Trần Lạc nhún nhún vai, không tỏ thái độ. Vượng Tài vốn còn muôn nói gì, bất quá thấy Niên đại thiếu đang giận trừng mắt nhìn hắn, đành thức thời im lặng, trong lòng nghĩ hẳn là đại thiếu đang cảm thấy mất mặt vì phải nhường đường cho đoàn xe của Vũ Hóa Phi.
- Vũ Hóa Phi chẳng có gì ghê gớm, năm đó còn không phải bị Lạc gia đánh cho như chó chết sao, hừ! Nếu như Lạc gia còn sống, nào đến lượt hắn hung hăng?
Trên thực tế Vượng Tài đoán không sai, Niên đại thiếu là Nhị thế tổ tiếng tăm lừng lẫy cả vực Tây Ách, hiện tại có người ngang ngược trước mặt mình, tại ngay trên địa bàn nhà mình, chính mình còn phải nhường đường, điều này khiến cho hắn vô cùng khó chịu, mỗi lần nhưu thế, hắn đều lấy ra tên tuổi Lạc gia từng quát tháo phong vân mười năm trước, nói:
- Đừng nói là Vũ Hóa Phi hắn, dù là Thiên Vương thượng cổ Thương Vô Tà, Địa Vương thượng cổ Mộ Vân Không, thiên tử Gia Cát Thiên Biên, Huyết tộc chi tử Tịch Nhược Trần, mười vương mười tử, năm đó có ai không phải đều bị Lạc gia đánh cho tè ra quân, nếu không phải vì năm đó Lạc gia quá nghịch thiên, khiến ông trời hạ xuốn đầy đủ bốn mươi chín đạo thẩm phán câu diệt, bằng không cái gọi là mười vương mười tử kia, ai cũng phải cắm đầu xuống đất.
Dừng một chút, lại hỏi:
- Ngươi chưa từng nghe qua tên tiểu muội ta, cũng không biết Vũ Hóa Phi, nhưng đừng nói với ta là ngay cả đại danh của Lạc gia cũng không biết đấy.
Dứt lời, hắn hung hăng trừng mắt nhìn Trần Lạc, biểu tình phảng phất như nếu Trần Lạc dám nói một chữ không, hắn sẽ động thủ đập nát đối phương.
Trần Lạc lắc đầu, bất đắc dĩ cười cười, nói:
- Có biết một chút!
- Hừ!
Niên đại thiếu cho Vượng Tài tiếp tục chạy đi, leo lên xe ngựa, hắn liền bắt đầu thao thao bất tuyệt:
- Hôm nay ta không ngại nói cho ngươi biết, trận chiến tại biên hoang mười năm trước đó, ta thế nhưng ở ngay giữa hiện trường, tận mắt nhìn một màn khinh thiên địa khiếp quỷ thần ấy, hiện tại nhớ lại vẫn còn kích động vạn phần, ấn tượng khó phai. Ngươi không ở hiện trường lúc đó, khẳng định không biết Lạc gia điên cuồng đến mức nào.
Có thể nhìn ra được, Niên đại thiếu là một kẻ hâm mộ Lạc gia điên cuồng, khi đề cập đến tên Lạc gia, mặt mũi cũng đỏ lên, giống như đổi thành một con người hoàn toàn khác.
- Năm đó sau khi tin tức núi Táng Cổ hiện thế truyền ra, vinh quang giả trong khắp thiên hạ dồn dập đi tới trấn nhỏ biên hoang, bởi lúc dó Lạc gia có Trận pháp nghịch thiên, có thể nói là số một, uy hiếp đến lợi ích của rất nhiều người, thế nên mười đại đoàn vinh quang đều muốn diệt trừ hắn, hơn nữa còn nghe nói là do Vân Đoan ra lệnh, lú đó toàn bộ cao thủ thiên hạ tụ tập tại trang viên Mạn Đà La, chính là vì muốn diệt từ Trần Lạc trước khi núi Táng Cổ hiện thế.
- Dưới tình huống như vậy, đổi lại là người khác sợ là không có ai dám đi. Phải biết là tụ tập tại trang viên Mạn Đà La đều là đoàn trưởng vào đại lão các đại đoàn vinh quang, nhân số hơn nghìn người, đi tới ắt phải chết, nhưng Lạc gia vẫn dám đi, hơn nữa còn cùng với ba vị huynh đệ sinh tử của mình, quang minh chính đại đi vào cửa chính, bốn người cứ như thế thỏa sức chè chén ngay trong màn sát khí ẩn giấu tại trang viên Mạn Đà La, lúc đó mọi người đều muốn giết chết Lạc gia, nhưng không người nào dám động thủ trước tiên, ngươi có biết là vì sao không?
Không chờ Trần Lạc trả lời, Niên đại thiếu lại nói:
- Một trong số đó là vì, bọn họ sợ Lạc gia, khi đó Lạc gia đã nổi danh là người hai lần nghịch thiên, có ai không sợ? Trăm vị thiên kiêu không dám, nghìn vị đoàn trưởng và đại lão cũng không dám. Còn có một nghuyên nhân nữa, Lạc gia là huynh đệ kết nghĩa với Ma quân Thất Dạ, còn Ma quân Thất Dạ là nhân vật cỡ nào, đây là người chỉ giậm chân một cái cũng có thể khiến chủ nhân Vân Đoan phải run rẩy ba phần.
- Sau đó không biết sao Lạc gia bị người ám hại, hôn mê đi, nghe nói là Đường Bỉnh Nhiêm một trong Ngũ y thiên hạ âm thầm động thủ, về phần tại sao à, khà khà! Nói nhỏ cho ngươi biết, nghe nói là hận tình gì đó, cái này thì không nói rõ được.
- Chuyện này ngươi cũng biết?
Trần Lạc buồn bực rồi, lúc đó hắn xác thực là bị Đường Bỉnh Nhiêm ám toán, hơn nữa đúng là vì ái hận tình cừu từ kiếp trước, nhưng chuyện này sao có thể truyền ra ngoài chứ.
- Ta đương nhiên là biết.
Niên đại thiếu rất tự hào, nói:
- Lúc đó ta đang ở hiện trường, bất quá chúng ta chỉ là đi hỏi thăm đầu mối về núi Táng Cổ, không hề động thủ.
- Ngươi cũng ở trong trang viên Mạn Đà La?
Trần Lạc cẩn thận nhớ lại cảnh tượng khi đó tại trang viên Mạn Đà La, tựa hồ cũng không có ấn tượng gì với Niên đại thiếu.
- Đương nhiên, ta và tiểu muội đều ở ngay hiện trường, nhìn thấy tận mắt, ta nói tiểu tử ngươi đừng có hỏi thừa được không? Lại nói, sau khi Lạc gia hôn mê, đám đại lão và thiên kiêu trong trang viên Mạn Đà La đều rục rà rục rịch, cuối cùng ngay cả người Quang Minh điện cũng tới, nhìn thấy Lạc gia đã hôn mê, người của Quang Minh điện không nói hai lời liền trực tiếp động thủ, phải biết là lúc đó hôn mê chỉ có Lạc gia, ba vị huynh đệ sinh tử của hắn cũng không có hôn mê.
- Lạc gia rất mạnh, ba vị huynh đệ sinh tử của hắn há lại bình thường? Tiểu Tần vương tử là kim than Đại khổng tước Minh Vương, lại có linh tượng Kế Đô đến từ địa ngục, Ngạo Phong là Đại dạ xoa Minh Vương, tượng tự cũng có linh tượng La Hầu đến từ địa ngục, lúc đó Lãnh Cốc vẫn chưa vấn đỉnh tự nhiên chi tử, tu vi hơi kém một chút, ba người thủ hộ bên cạnh Lạc gia, lấy chết liều mình, ra sức chống đối, giết cho người ngã ngựa đổ, thành một hồi kịch chiến.
- Nhưng có câu song quyền khó địch bốn tay, hai đại Minh Vương tuy mạnh, nhưng dù sao cũng bị trăm vị thiên kiêu và nghìn vị đại lão đoàn trưởng vây công, cuối cùng vẫn bị đánh cho nửa chết nửa sống. Vừa lúc đó, nghe cho kỹ đây, Lạc gia tỉnh lại, ghê chưa! Lạc gia thấy ba vị huynh đệ sinh tử của mình bị đám người kia đánh cho nửa chết nửa sống, hai mắt lập tức đỏ lên, bất quá Lạc gia cũng không trực tiếp động thủ, trước tiên lấy ra trái cây sinh mệnh trị liệu cho ba vị huynh đệ sinh tử của mình.
- Đây chính là trái cây sinh mệnh đó, ngay cả trên Cửu Thiên cũng đã tuyệt diệt. Đáng tiếc chỉ có hai viên, bất quá cuối cùng Lạc gia trực tiếp nhổ cả cây sinh mệnh trị liệu cho Lãnh Cốc, lúc đó mọi người nhìn vào đều trợn tròn mắt, hành động đó nghĩa cử cỡ nào, hào hùng cỡ nào. Cuối cùng khi thu xếp cho ba vị huynh đệ sinh tử của mình xong, Lạc gia chẳng hề nói một chữ, trực tiếp đại khai sát giới.
- Từ trang viên Mạn Đà La, một đường giết tới vùng biên hoang, giết cho thiên hôn địa ám, nào là linh tượng khủng bố che kín bầu trời, nào là biến dị chi linh siêu thoát tự nhiên, nào là long linh thủ hộ hung thần ác sát, nào là tinh thần chi hồn múa loạn bầu trời, còn có bá thế tĩnh lặng hoàn toàn trong truyền u, Lạc gia một thân một mình, lực chiến quần hùng. Trong lúc nhất thời, vùng biên hoang máu chảy thành sông, trăm vạn vinh quang giả người chết, kẻ thương, kẻ tàn, người tật, khung canh đó quả thưc… Không thể hình dung nổi, quá điên cuồng, quá máu tanh, quá thảm liệt…
- Cuối cùng các đại lão chân chính của học phủ Trung Ương, Lang gia cảnh địa, ba đại tập quyền trung tâm đều tới, bọn họ đều là những Vu sư đại thần thông, ngay cả sứ giả Vân Đoan cũng tự mình hạ phàm, nhưng thế thì đã sao, Lạc gia chính là đang chờ bọn họ, ở ngay trước mặt bọn họ, chém giết toàn bộ hơn ngàn vị đoàn trưởng của mười đại đoàn vinh quang, từng người trong trăm vị thiên kiêu đều bị Lạc gia lần lượt bẻ gãy cái cổ.
- Lúc đó phủ chủ học phủ Trung Ương tự mình khuyên bảo Lạc gia hạ thủ lưu tình, theo lý thuyết Lạc gia hẳn là có cảm tình với học phủ Trung Ương, hắn cũng khá kính trọng Hách Thiên Nhai và Đồ lão tà, nhưng vẫn vô dụng, những người kia đánh cho ba vị huynh đệ sinh tử của Lạc gia tới nửa sống nửa chết, Lạc gia há có thể tha cho bọn họ, dù ai tới biện hộ cũng không được, Lạc gia còn ngay tại chỗ chỉ vào mũi Đồ lão tà, bảo đám người học phủ Trung Ương nhanh cút đi, bằng không ngay cả bọn họ cũng sẽ thu thập từng người, đây chính là Lạc gia, trọng tình trọng nghĩa, vì ba vị huynh đệ của mình, không tiếc là địch cả thiên hạ.
- Nói đến, ông trời kia đúng là có mắt không tròng, đám thiên kiêu kia bị Lạc gia chém giết, không biết tại sao đi tới núi Táng Cổ một chuyến, mẹ nó, dĩ nhiên mỗi người đều cải tử hoàn sinh, bất quá những thiên kiêu này cũng đều không phải phàm nhân, hoặc là Thiên Vương và Địa Vương thượng cổ, hoặc là thiên tứ chi tử, hoặc là thế giới chi tử, nói tóm lại một câu, ngươi ta mệnh tốt, ông trời thương yêu người ta, những thiên kiêu này đi ra từ núi Táng Cổ, mỗi một người đêu uy phong tám phương, thệ ngôn muốn tìm được Lạc gia tính sổ.
- Cuối cùng, khi Lạc gia đi ra từ núi Táng Cổ, bọn hắn dám đi tìm Lạc gia tính sổ sao? Phải biết là trên đầu Lạc gia đầy đủ bốn mươi chín đạo thẩm phán câu diệt, đây chính là thẩm phán có thể tru diệt cả thần ma, mẹ nó, ai dám qua chứ? Cũng không ai dám, ai cũng sợ, chỉ có riêng Lạc gia là không sợ, hắn cứ bình thản đứng lặng trên hư không, ngay cả ông trời cũng không thèm nhìn nửa mắt.
- Có thể Lạc gia cũng biết hôm nay không sống được, không muốn liên lụy những người khác, bèn ở trước mặt toàn thế giới, lấy trái tim huyết sắc trảm thiên duyên, lấy trái tim linh hồn đoạn nhân quả, lấy trái tim sinh mệnh kết thúc vận mệnh, ngươi không biết thôi, lúc đó mười hai vị nữ thần khóc ào ào như mưa, muốn bao nhiêu bi thống có bấy nhiêu bi thống, cũng vào lúc đó ta mới biết được bản lĩnh Lạc gia lớn cỡ nào, không chỉ dám nghịch thiên, cũng có một đoạn ái hận tình cừu không tả rõ được với hết thẩy nữ thần trong thiên hạ, như nữ thần Phượng Hoàng Lạc Anh, nữ thần Thiên Sứ Tiết Thường Uyển, nữ thần Tu La Hoàng Tuyền, nữ thần Tinh Linh Mạc Khinh Sầu, công chúa đại tự nhiên Hiên Viên Đồng, nữ thần tự nhiên Tri Thu, trưởng công chúa Hoàng thành Tuyết Thiên Tầm, thánh nữ Nhan Vô Lệ, nữ thần Quang Minh Cổ Du Nhiên, ngay cả Ngũ y thiên hạ cũng có một đoạn ái hận tình cừu không ai rõ với Lạc gia.
Nói đến chỗ động tình, Niên đại thiếu liên tục thở dài, nói:
- Trời xanh giận giáng thẩm phán câu diệt, Lạc gia nghịch thiên tuyệt thiên địa, đoạn thiên duyên, Ngũ y tán, mười hai nữ thần qua thời… Lạc gia vừa chết như thế, nhân gian sẽ không còn được thấy Ngũ y thiên hạ, mười hai vị nữ thần cũng ít đi lại ben ngoài, từng người từng người đều buồn bã tan nát cõi lòng, cũng không buồn đặt chân thế gian nữa.
- Lạc gia chính là truyền kỳ chói mắt nhất thời đại kim cổ, cũng là truyền thuyết huy hoàng nhất thời đại kim cổ, nhưng đáng tiếc! Đáng tiếc, trời xanh không có mắt, cuối cùng thẩm phán Lạc gia chết rồi… Nếu không, đâu đến lượt đám mèo con kia xưng hùng xưng bá.