Thập Niên 70- Cuộc Sống Hạnh Phúc Trên Đảo

Lượt đọc: 11074 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »
Chương 84
cứu người

❊ ❊ ❊

Không lâu sau Tần Trí Viễn quay lại, tàu hỏa rất nhanh cũng bắt đầu chạy, lần đầu tiên Ôn Như Ý ngồi tàu hỏa thời này, cũng có chút hưng phấn, sau khi dạo một vòng trong toa tàu, phát hiện không có gì khác biệt so với tàu hỏa đời sau, cô ngồi xuống vừa ăn trái cây chồng làm cho, vừa ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ.

Tần Trí Viễn nhìn khuôn mặt hướng về phía ánh sáng của cô hồng hào như em bé, anh không kìm được ngồi sát bên cạnh cô, nếu không có người ở đây, anh thật muốn hôn cô.

Lúc này Ôn Như Ý vừa hay quay đầu lại, hai người suýt nữa hôn nhau, cô vội vàng nghiêng người ra sau: “Anh nhìn gì thế?”

Tần Trí Viễn mím môi: “Anh nhìn phong cảnh.”

Ôn Như Ý không biết suy nghĩ của anh, còn nhường chỗ cho anh: “Thế anh ngồi lại gần chút.”

Phong cảnh đẹp nhất đã được Tần Trí Viễn thu vào tầm mắt, cho nên đối với phong cảnh bên ngoài, anh không có hứng thú gì: “Không sao, anh nhìn em là đủ rồi.”

Lần này Ôn Như Ý ý thức được lời của anh, sắc mặt hơi đỏ, chuyển đề tài: “Khi nào chúng ta đến nơi thế?”

Tần Trí Viễn nói với cô về hành trình lần này: “Đêm nay là đến trạm, nhưng mà vẫn phải đợi ngày mai trời sáng để ngồi xe đến huyện Lâm mới có thể đi thuyền, có thể thời gian sắp xếp có chút dày đặc, nếu như em cảm thấy không khỏe thì mau chóng nói với anh.”

Ôn Như Ý đương nhiên không có ý kiến gì, cô chỉ cần ngoan ngoãn đi theo Tần Trí Viễn là được, sau một hồi uống nước đường, cô có chút buồn ngủ, lúc này trong toa tàu cũng không có điều hòa, cửa sổ có thể mở ra, gió mát bên ngoài thổi vào, mặc dù thổi tan đi cái nóng trong toa tàu, nhưng âm thanh hỗn tạp đó ồn ào hơn nhiều so với cô tưởng tượng.

Vốn dĩ cô cho rằng ồn ào như vậy cô sẽ rất khó ngủ, nhưng có lẽ là ly nước đường đó có tác dụng, cô mới nằm xuống đã ngủ thiếp đi.

Tàu hỏa đi đi dừng dừng, bên ngoài toa tàu vẫn có rất nhiều người đi tới đi lui, cô ngủ không sâu, cô cảm nhận được người đàn ông ở bên cạnh cô, quạt cho cô, nhưng mà không biết qua bao lâu, cô nghe có tiếng người gào khóc, tiếng kêu đó có chút gấp gáp, bỗng chốc cô tỉnh dậy.

Tần Trí Viễn cũng không biết đi đâu rồi, có một số người đứng bên ngoài toa tàu bọn họ, ông anh bà chị đối diện kia sốt ruột kêu la mãi, bà chị đó vừa vỗ mạnh vào lưng của con chị ấy, vừa hét lên với ông anh kia: “Anh còn đứng ngây ra đó làm gì, mau đi tìm nhân viên tàu gọi bác sĩ đi.”

Ông anh đó nhanh chóng chạy ra khỏi toa tàu, bà chị đó lại đổi cách khác, đưa tay vào trong miệng của đứa trẻ, nói với đứa trẻ: “Bảo Bảo mau nhổ ra đi, mau...”

Lần này Ôn Như Ý đã nhìn ra, sợ là đứa trẻ này ăn đồ bị mắc ở yết hầu, cô lập tức đứng dậy khỏi giường: “Chị, chị đừng móc họng thằng bé, cẩn thận càng móc càng sâu.”

Bà chị sốt ruột như kiến trên chảo dầu, ngẩng đầu nhìn cô, sắp khóc đến nơi: “Thế, thế phải làm sao, có ai là bác sĩ không thế?”

Ôn Như Ý nhìn đứa trẻ đó, sắc mặt đỏ bừng, đang yếu ớt ngồi trên giường để mặc cho mẹ cậu bé ôm, bên ngoài một đám người cũng không biết phải làm sao, chỉ đứng ngây ra đó nhìn họ, nhưng cũng có người đi gọi người giúp, hỏi ai là bác sĩ.

Ôn Như Ý cũng có chút hoảng, cô thường xuyên lướt tiktok, biết trẻ con ăn bị mắc cổ nên cấp cứu như thế nào, nhưng mà cô không phải bác sĩ, hơn nữa cô cũng chỉ xem qua, chưa thử qua, nếu như có chuyện gì xảy ra, cô không gánh nổi.

Lúc này trên tàu truyền đến phát thanh của nhân viên tìm bác sĩ, đứa trẻ vốn dĩ vẫn còn kêu a a vài tiếng, nhưng sau đó cũng không kêu gì nữa, bà chị đó chân mềm nhũn ra, ngay cả sức lực vỗ lưng cũng không có nữa, những người khác cũng không dám tiến tới giúp đỡ, sợ gây ra chuyện.

Ôn Như Ý thấy tình hình bất ổn, cô cũng có chút sốt ruột, lúc nãy đứa bé này còn khen cô xinh đẹp đấy, bây giờ đã như thế rồi, cô có chút không nhẫn tâm, chỉ có thể cược một ván, sau đó cô tiến tới: “Chị, để tôi thử giúp chị, nhưng không chắc có tác dụng.”

Bây giờ bà chị đó đã không làm chủ được tinh thần rồi: “Cô cứ giúp tôi trước...”

Ôn Như Ý hít sâu một hơi, lập tức bế đứa bé lên, may mà đứa bé không nặng lắm, cô cứ dựa theo như trong video dạy, đưa hai tay ôm mép dưới xương sườn của đứa bé, siết chặt hai tay, dùng lực nhanh chóng ấn vào phần ngực, một lần hai lần, tiếp tục ấn vài lần liên tiếp.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh, Hài Hước, Điền Văn, Sủng
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »