Thập Niên 70- Cuộc Sống Hạnh Phúc Trên Đảo

Lượt đọc: 10995 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »
Chương 90
không được tại sao còn hỏi!

❊ ❊ ❊

Nguy cơ qua đi, Tần Trí Viễn thở phào một hơi, thật ra anh cũng không hiểu, lúc trước tính cách anh đáng ghét như thế, sao vẫn có người muốn mai mối cho anh, đúng là khó bề tưởng tượng.

Sau khi đun nước xong, Tần Trí Viễn pha nước nóng cho Ôn Như Ý, Ôn Như Ý về phòng lấy đồ ngủ, lúc đi vào phòng vệ sinh, người đàn ông lại gọi cô một tiếng, cô quay đầu: “Sao thế?”

Tần Trí Viễn nhìn cô, mím môi dưới: “Em cứ yên tâm tắm rửa, có gì thì gọi anh.”

Ôn Như Ý còn tưởng người đàn ông muốn nói là muốn tắm cùng nữa đấy, khóe môi cô cong lên: “Anh có muốn tắm cùng không?”

Rõ ràng không ngờ cô sẽ hỏi như vậy, Tần Trí Viễn trừng to mắt, nghĩ đến cảnh hai người cùng ở trong phòng vệ sinh, trong lòng anh đột nhiên rất kích động: “Có, có được không?”

Ôn Như Ý cười mỉm nhìn anh, sau đó bỗng chốc thu lại nụ cười, nghiêm mặt trừng anh một cái: “Không được.”

Cô nói xong rồi quay người đi vào trong.

Tần Trí Viễn: ... T-T

Không được tại sao còn hỏi!

Có lẽ chính câu nói “tắm chung” của Ôn Như Ý đã khơi dậy h.am m.uốn trong anh, Tần Trí Viễn đột nhiên cảm thấy lần này cô tắm quá là chậm, tiếng nước chảy róc rách trong phòng tắm giống như một liều thuốc muốn đoạt lấy tính mạng của anh vậy, khiến toàn thân anh khó chịu.

Trong thời gian chờ đợi cô, anh đi đi lại lại trong phòng khách được hơn mười phút, anh đến phòng lấy quần áo, lại đun nước, kết quả quay lại phòng khách, đã sắp hai mươi phút trôi qua, vậy mà cô vẫn chưa tắm xong.

Phụ nữ tắm đều lâu như vậy sao?

Lưng của anh đã không còn đau nữa, anh nhất định phải chứng minh bản thân, càng nhanh càng tốt.

Anh hít sâu một hơi, gọi vọng về phía cửa phòng tắm: “Em vẫn chưa tắm xong sao?”

So với sự kích động và thiếu kiên nhẫn của Tần Trí Viễn, Ôn Như Ý tương đối bình tĩnh hơn nhiều, nghe thấy anh hỏi, cô cũng nhàn nhạt trả lời: “Xong rồi.”

Anh vừa dứt lời một lúc, cánh cửa từ bên trong mở ra, Tần Trí Viễn nhìn thấy vợ mình mặc chiếc áo sơ mi vẫn dài qua m.ô.n.g của anh bước ra, để lộ hai chân thon dài.

Tần Trí Viễn nhìn mà cảm giác bản thân sắp chảy máu mũi rồi, nhưng mà anh phát hiện một vấn đề: “Sao em không mặc quần nhỏ.”

Ôn Như Ý khẽ nhún vai, cười nhìn anh: “Dù sao thì lát nữa cũng bị anh cởi ra.”

Tần Trí Viễn: ...

Thật là chết người.

Anh nhìn trái phải một cái, vội vàng đóng cửa sổ phòng khách lại, sau đó mới nói: “Được rồi, em về phòng đi.”

Nói xong, anh vội vàng xách nước vào phòng tắm, Ôn Như Ý nhìn dáng vẻ có chút chạy trối chết của anh, khóe môi cô âm thầm cong lên, cô vội vàng về phòng mặc quần vào.

Lúc này thời tiết vẫn còn nóng, có chút oi, cô mở cửa sổ phòng ra, ngồi trên giường lau tóc, không lâu sau Tần Trí Viễn đã tắm xong.

Ôn Như Ý: “Nhanh như vậy anh đã tắm xong rồi?”

Cô tính thử, anh vào phòng tắm có lẽ cũng chỉ mới 3 phút...

Tần Trí Viễn khẽ nhướn mày: “Đàn ông các anh đương nhiên tắm nhanh rồi, anh cũng không có tóc.”

Anh nói xong thì tiến tới, đón lấy khăn lông trong tay cô, ngồi xuống lau tóc cho cô, anh ngồi như vậy, đột nhiên tiếng “răng rắc” vang lên.

Ôn Như Ý nói: “Lúc chiều em thấy chiếc giường này không được ổn, em cảm thấy chúng ta phải đổi nó.”

Tần Trí Viễn khẽ nuốt nước bọt, ừm một tiếng: “Ngày mai anh đi tìm trưởng tư vụ, bảo họ sắp xếp một chiếc giường khác cho chúng ta, tối nay chúng ta nằm tạm nhé?”

Bây giờ cũng chỉ có thể như vậy thôi, Ôn Như Ý không tiếp lời, qua một lúc sau, đầu tóc của cô cũng khô kha khá, Tần Trí Viễn treo khăn lông lên.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, bầu không khí trầm lắng một hồi, Tần Trí Viễn nhìn Ôn Như Ý ngồi trên giường, mái tóc đen mượt xõa trên vai cô, làm cho khuôn mặt trắng trẻo của cô càng thêm dịu dàng nhu mì, đôi mắt đen láy đó lấp lánh, tựa như chứa đựng một ao nước suối, lay động lòng người.

Yết hầu của Tần Trí Viễn lăn lăn: “Thế chúng ta đi ngủ nhé?”

Ôn Như Ý gật đầu, Tần Trí Viễn trực tiếp tiến tới tắt đèn, anh ngồi xuống, chiếc giường lại kêu “răng rắc” một lần nữa.

Ôn Như Ý ngừng một lúc rồi nói: “Chiếc giường này có phải không ổn không.”

Tần Trí Viễn cũng không biết chiếc giường này làm sao, nhưng lúc này rồi, anh làm gì còn tâm tư đi quản chiếc giường, anh chỉ kéo người phụ nữ vào trong lòng hôn cô.

Lần này, anh càng kích động hơn đêm động phòng, thời gian chứng minh của anh đã đến rồi, với đôi bàn tay run rẩy, anh cởi bỏ hết quần áo cản trở kia ra, giống như đứa trẻ đang giật kẹo.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh, Hài Hước, Điền Văn, Sủng
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »