Thập Niên 70- Cuộc Sống Hạnh Phúc Trên Đảo

Lượt đọc: 11058 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »
Chương 74
vợ ơi, anh đến đón em đây

❊ ❊ ❊

Ôn Minh Khang cũng cảm thấy vô tội, anh ấy làm sao biết được Tần Trí Viễn lại lười nghĩ để trả lời câu hỏi như vậy chứ, thật sự là bị oan mà!

Mà sau khi Tần Trí Viễn vào nhà thì đơn giản hơn, chỉ có mấy chị dâu chặn trước cửa phòng của Ôn Như Ý, anh vội vàng lấy vài hồng bao nhỏ đưa qua, nói: “Các chị dâu, những đồng chí nam đằng sau em đều độc thân, có công việc, em cũng không vì cái gì khác, chỉ mong các chị giới thiệu cho họ xem mắt, giải quyết vấn đề cả đời của họ, sau đó tiện thể nhường đường cho em.”

Các chị dâu nhìn những chàng trai trẻ tuổi đó, ai nấy cũng mở to mắt, mặc dù điều kiện của họ kém hơn Tần Trí Viễn, nhưng cũng là anh tuấn trẻ tuổi, em gái trong nhà họ vẫn còn rất nhiều người chưa xuất giá, đặc biệt là trong thời khắc quan trọng xuống nông thôn này, thế là họ lấy hồng bao rồi lao đến phía sau anh kéo mấy thanh niên đó đi trò chuyện.

Châu Mỹ Thanh cảm thấy những người này không đáng tin chút nào, cứ như thế đã nhường đường cho anh, cô ấy xem thường liếc nhìn hồng bao một cái, không ngờ vậy mà đến 20 tệ, bỗng chốc tay cô run lên vì giật mình!!!

Vốn dĩ cô ấy không muốn nhường đường nhanh như vậy, nhưng quả thực là Tần Trí Viễn đưa nhiều quá! Sắp gần nửa tháng lương của cô ấy, vì thế cô ấy chỉ có thể xin lỗi Ôn Như Ý thôi, rất nhanh nhường đường đưa chìa khóa cho Tần Trí Viễn.

Ôn Như Ý đang ở trong phòng nói với hai cô gái tống giá sau này nên chọn người yêu như thế nào, phải chú ý những phương diện nào, kết quả người đàn ông đột nhiên mở cửa đi vào, cô ngây người, ngay lập tức nói: “Anh nhanh vậy sao?”

Khoé môi Tần Trí Viễn giật một cái, mặc dù hiểu ý của cô, nhưng người đàn ông không thể bị người khác nói nhanh, chẳng qua bây giờ phải vội đi, anh không so đo vấn đề dùng từ này nữa, bèn ho nhẹ một tiếng: “Vợ ơi, anh đến đón em đây! Đi theo anh nhé.”

Lời này làm cho hai cô gái nhỏ bên cạnh Ôn Như Ý sốt ruột, vội vàng nói: “Vẫn còn một chiếc giày anh vẫn chưa tìm ra đấy.”

Căn phòng này rất rất nhỏ, chỉ chứa đủ một chiếc giường mà thôi, nếu không thì lúc nãy Châu Mỹ Thanh cũng sẽ không đứng canh ngoài cửa, Tần Trí Viễn xuất thân quân nhân, đối với phương diện tìm kiếm này cực kỳ giỏi, anh cũng không cần người khác giúp đỡ mà rất nhanh tìm ra được chiếc giày từ phía sau tủ nhỏ.

Cô gái nhỏ mới 12 tuổi, thấy anh nhanh như vậy đã tìm ra, lập tức ánh mắt nhìn anh tràn đầy sự sùng bái, hai cô gái nhìn Ôn Như Ý, khen ngợi: “Chị Như Ý, chồng của chị lợi hại quá.”

Tần Trí Viễn cười vui vẻ mang giày vào cho Ôn Như Ý, đưa ra lời mời chính thức cho cô: “Đồng chí Ôn Như Ý, em có bằng lòng làm bạn đời của anh và đi theo anh không?”

Một đám người ở bên ngoài lập tức hò hét theo, miệng cứ nói mau đồng ý anh đi, trong làn sóng hô hào đó, Ôn Như ý nhìn người đàn ông, hôm nay anh vẫn mặc quân phục, ánh mắt nhìn cô có ánh sáng rực rỡ và sự vui mừng.

Đối diện với ánh mắt của anh, Ôn Như Ý cắn môi, cười nói: “Em bằng lòng!”

Lời này vừa dứt, Tần Trí Viễn lập tức tiến tới, trực tiếp cúi người xuống bế cô lên bước ra khỏi phòng trong sự hoan hô của mọi người.

Ra bên ngoài, Tần Trí Viễn để cô xuống, ngoài sân đã bày biện mấy bàn ăn, lúc này đã hơn mười một giờ, khách của nhà họ Ôn cũng đã đến rồi, mấy năm nay không có nhiều người qua lại với nhà họ Ôn, cho nên khách mà họ mời cũng không nhiều, đa số khách là hàng xóm trong đại viện, đương nhiên, người giới thiệu lớn nhất của họ là Tôn Mỹ Lệ cũng đến, Ôn Như Ý và Tần Trí Viễn lấy trà thay rượu đi mời mọi người một lượt mới rời khỏi đại viện.

Lần này, ngoài việc trả lại một ít của hồi môn, nhà họ Ôn còn đóng gói cho Ôn Như Ý một ít quần áo thường ngày của cô. Phía bên nhà họ Tần lại có nhiều người đến đón dâu, cho nên lần này họ lái tổng cộng hai chiếc xe ô tô nhỏ và một chiếc xe giải phóng, một nhóm người chen chúc trên ba chiếc xe, lái về phía nhà họ Tần.

Ở thời này hôn lễ của rất nhiều người vẫn còn rất đơn giản, nhiều nhất là đạp xe đạp đến đón cô dâu, xe ba bánh đến đón dâu cũng rất hiếm thấy, còn họ suốt một đường diễn tấu sáo và trống, thu hút sự chú ý của người đi đường, vì thế mà Tần Trí Viễn chạy xe cực kỳ chậm, cuối cùng vốn dĩ đoạn đường chỉ nửa tiếng đồng hồ, mà anh lái một tiếng mới tới nhà của họ.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh, Hài Hước, Điền Văn, Sủng
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »