Thập Niên 70- Cuộc Sống Hạnh Phúc Trên Đảo

Lượt đọc: 11036 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »
Chương 89
dừa

❊ ❊ ❊

Vốn dĩ anh muốn lặng lẽ đi qua, không ngờ cô quay đầu lại trước.

Nhìn thấy trong tay Tần Trí Viễn xách một đống đồ, còn có bình nước, thau các thứ, Ôn Như Ý có chút bất ngờ: “Anh đi mua đồ rồi à?”

Tần Trí Viễn vừa tiến tới vừa nói: “Không phải mua đâu, đây là trợ cấp lúc trước bộ phận hậu cần phát, lúc trước anh không dùng tới nên chưa nhận.”

Bây giờ anh có vợ, cũng có gia đình của mình, thứ cần lấy vẫn nên lấy: “Nhưng mà cũng chỉ có chút đồ này thôi, những đồ dùng trong bếp gì đó, ngày mai chúng ta còn phải đến hợp tác xã mua bán để mua.”

Ôn Như Ý ừm một tiếng, nhìn đồ đạc anh để trên bàn, trong đó vậy mà lại có hai quả dừa, ánh mắt cô không kìm được mà phát sáng, cô dọn dẹp xong vừa hay đang khát nước, có người mang nước uống đến rồi: “Dừa anh lấy ở đâu ra thế?”

“Chỉnh ủy cho đấy.” Tần Trí Viễn đáp, bây giờ đang là thời điểm dừa chín tốt nhất, trên đảo ở đâu cũng là dừa, muốn thì có thể có bất cứ lúc nào: “Không biết em có thích không.”

Ôn Như Ý đương nhiên là thích rồi, lúc trước ở thành phố của họ, một quả dừa ngon cũng phải 20 tệ, rất đắt: “Đương nhiên là thích, sao anh không lấy thêm vài trái thế?”

Tần Trí Viễn cong môi cười, anh cắm ống hút vào trái dừa mới đưa cho cô: “Chính ủy chỉ có hai trái đó thôi, bảo anh lấy hết rồi, ngày mai anh đi lấy thêm vài trái, hai trái này đều cho em uống.”

Khóe mắt Ôn Như Ý phơi phới, cô cầm trái dừa lên hút, nước dừa thanh mát thơm ngọt, ngọt mà không ngấy, mát họng giải khát: “Dừa ngon, ngọt thật.”

Tần Trí Viễn nhìn đôi môi mỏng của cô hút từng ngụm nhỏ, trong đôi mắt đen láy của cô vô thức hiện lên một nụ cười, anh mở hộp cơm đẩy đến trước mặt cô: “Ăn chút cơm, vừa ăn vừa uống.”

Không biết làm sao, Ôn Như Ý nhìn thấy anh đẩy cơm qua, cô vô thức cũng đưa trái dừa trong tay qua nói: “Anh cũng uống một ngụm đi.”

Tần Trí Viễn ngây người, thấy ống tre mà cô đã ngậm vào miệng vẫn còn ướt, anh không nhịn được nuốt xuống, sau đó cũng hút một ngụm: “Rất ngọt.”

Dừa mà vợ uống qua chính là ngọt, tối nay cô nằm trên giường, nhất định sẽ ngọt hơn.

Ôn Như Ý không ngờ bản thân chỉ đưa cho anh uống một ngụm nước dừa mà thôi, trong đầu anh đã tràn ngập thứ gì đó đồi trụy, cô uống một trái dừa, cuối cùng cũng được giải khát.

Tần Trí Viễn lấy bốn món từ nhà ăn, một hàu chiên, một tôm luộc, một khoai tây cắt nhỏ và rau xanh, hôm nay họ đi xe cả ngày, cô còn bị say sóng nên buổi trưa cũng không ăn được bao nhiêu, lúc này nhìn thấy đồ ăn cô cũng cảm thấy thực sự đói.

Trước đây Ôn Như Ý đã đọc rất nhiều tiểu thuyết niên đại, cũng có rất nhiều tác giả viết đồ ăn trong quân đội không ngon lắm. Bây giờ ăn những món ăn này, cô cảm thấy mùi vị cũng khá được mà.

Ăn uống no say, Ôn Như Ý không muốn động đậy nữa, Tần Trí Viễn chủ động dọn dẹp bát đũa, lại đun nước nóng, Ôn Như Ý thấy anh xách nước vào nhà, đột nhiên nhớ ra, hỏi anh: “Đúng rồi, chiều nay chị Kim kế bên có chào hỏi với em, người còn lại kế bên nhà chúng ta là ai thế, có cần chúng ta đi chào hỏi người ta một tiếng không?”

Tần Trí Viễn trực tiếp trả lời cô: “Không cần, là phó đoàn trưởng đoàn hai, con người ông ấy cũng được, nhưng mà người vợ của ông ấy có ý kiến với anh, nếu sau này bà ta có chào hỏi với em, em hẵng để ý đến bà ta.”

Ôn Như Ý mím môi dưới: “Chuyện gì thế?”

Tần Trí Viễn cũng thật thà kể sơ chuyện của cháu gái Lý Linh cho cô nghe, Ôn Như Ý nghe xong, lông mày bỗng chốc chau lại, mẹ ơi, mới cách xa được một La Văn Văn, bây giờ lại thêm một Lý Đông Ny, đúng là suốt ngày không để người ta yên lòng mà.

Cô khẽ bĩu môi, trong giọng nói có vài phần trêu chọc: “Anh cũng khá được yêu thích nhỉ, có phải rất nhiều nữ đồng chí trong bộ đội chúng ta đều xem mắt với anh rồi không?”

Tần Trí Viễn nghe thấy lời này, cảm thấy giọng điệu của cô có chút không đúng, lập tức tiến tới thề với cô: “Lúc đầu thì có, sau này thì không có nữa, em yên tâm, bây giờ vợ của phó đoàn trưởng Vu nhìn anh không thuận mắt, những chuyện nhọc lòng đó nhất định sẽ không có nữa.”

Ôn Như Ý hứ một tiếng: “Lần cuối tin anh.”

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh, Hài Hước, Điền Văn, Sủng
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »