Thập Niên 70- Cuộc Sống Hạnh Phúc Trên Đảo

Lượt đọc: 11094 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »
Chương 32
cô không sao chứ

❊ ❊ ❊

Đợi anh ta vừa đi, mọi người cũng không có gì để xem nữa nên giải tán, lúc này Tần Trí Viễn mới đi đến bên cạnh Ôn Như Ý, quan sát cô rồi hỏi: “Cô không sao chứ, lúc nãy anh ta có đánh trúng cô không?”

Ôn Như Ý phải thừa nhận, nếu như lúc nãy không phải người đàn ông này đến kịp lúc, cái tát đó của Dương Quốc Bình chắc sẽ rơi xuống người cô: “Không có, anh đến rất kịp lúc.”

Tần Trí Viễn cũng không ngờ bản thân chỉ đi đậu xe một lúc mà bên này đã xảy ra chuyện như vậy, nhưng lúc nãy anh cũng không chứng kiến toàn bộ quá trình, không biết người đàn ông này xuất hiện từ đâu ra: “Anh ta là ai thế? Người cô quen à? Tình huống vừa nãy là sao thế?”

Vốn dĩ Ôn Như Ý không muốn để Tần Trí Viễn biết mối quan hệ của mình với Dương Quốc Bình, nhưng bây giờ gặp phải rồi, cũng không cần thiết phải giấu, nên cô chỉ nói đại khái: “Là đối tượng xem mắt trước kia của tôi, bởi vì sính lễ và quan hệ nam nữ mập mờ của anh ta, cho nên chúng tôi dừng lại.”

Tần Trí Viễn nghe vậy thì ngây người một lúc, đột nhiên hiểu ra lúc xem mắt vào buổi sáng, tại sao cô lại có định kiến với mình như vậy, thì ra là vì từng bị tổn thương.

Anh ho nhẹ một tiếng: “Sao lại có người giới thiệu người như vậy cho cô chứ?”

Ôn Như Ý khẽ nhíu mày: “Trời đất rộng lớn, chuyện kỳ lạ gì cũng có thể xảy ra, người giới thiệu chắc cũng không rõ anh ta như thế này, tôi cũng không ngờ hôm nay anh ta lại tìm tới.”

Đột nhiên Tần Trí Viễn cảm thấy có chút may mắn: “Đừng sợ, có tôi đây, may mà cô đá anh ta ra, loại đàn ông này không thể cần, sớm biết anh ta có oán thù với cô, lúc nãy nên đá anh ta thêm vài đá rồi đưa đến đồn cảnh sát.”

Nói xong, anh nghĩ đến điều gì đó, lập tức nói: “Cô yên tâm, tôi không giống như anh ta, tôi không đánh phụ nữ, càng không giở trò lưu manh, chuyện cô em gái lúc trước cũng chỉ là quan hệ bạn bè hàng xóm, đợi sau khi tôi về đảo cũng sẽ không có giao thiệp gì với cô ta nữa.”

Nhìn anh căng thẳng như vậy, Ôn Như Ý cười nhẹ một tiếng, người đàn ông lại nhíu mày: “Cô cười cái gì? Tôi nói rất nghiêm túc đấy.”

Ôn Như Ý không muốn lát nữa anh lại nói đến vấn đề của Dương Quốc Bình: “Tôi biết rồi, không phải anh nói muốn vừa ăn vừa nói chuyện sao? Có ăn cơm nữa không?”

Người đàn ông à một tiếng, sau đó đi theo cô, hai người cùng nhau đi trên con đường nhỏ, Ôn Như Ý hơi liếc mắt nhìn người đàn ông bên cạnh, anh mặc quân phục màu xanh lá cây, giống như một tướng quân trên chiến trường, với khí chất bất khả xâm phạm trên người, nhìn vào khiến người ta cảm thấy rất an toàn.

Nhớ lại dáng vẻ anh bắt Dương Quốc Bình lúc nãy, cộng thêm thân hình cao lớn thẳng tắp của anh, Ôn Như Ý không có cách nào phủ nhận, cô có chút cảm động, sự kháng cự trong lòng lúc đầu cũng dần dần biến mất.

Rất nhanh đã đến quán cơm, đất ở đây nhỏ, quán cơm cũng nhỏ, chỉ chứa được sáu bàn nhỏ, lúc này là thời điểm gần đến giờ ăn cơm tối, trong quán đúng là rất đông khách, không còn một bàn riêng nào cả, hai người chỉ có thể lựa chọn ghép bàn với người khác.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh, Hài Hước, Điền Văn, Sủng
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »