Thập Niên 70- Cuộc Sống Hạnh Phúc Trên Đảo

Lượt đọc: 11095 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »
Chương 96
tình địch

❊ ❊ ❊

“Anh hùng khó qua cửa mỹ nhân thôi, chị nhìn xem cô ta xinh đẹp như thế, giống như đóa hoa vậy, tôi là đàn ông tôi cũng muốn cưới!”

“Phải đấy, cô xem làn da của cô ta, như phát sáng vậy, làn da mịn màng, cả cái eo đó nữa, ôi chao đúng là ngưỡng mộ chết đi được.”

“Giống minh tinh bên Hương Giang, chả trách phó đoàn Tần không đợi được mà muốn kết hôn!”

Nghe mọi người không có mắng chửi Ôn Như Ý mà ngược lại còn khen cô, tâm trạng Lý Linh không tốt, lạnh lùng nói: “Xinh đẹp có ích gì, kết hôn thì phải biết chăm lo gia đình mới được, các cô nhìn bộ dạng đó của cô ta có giống người biết làm việc chăm lo gia đình không? Sáng hôm nay tôi ra khỏi nhà lúc gần 10 giờ, mà cô ta vẫn chưa ngủ dậy!”

Nhưng mọi người không chịu thua, lại bắt đầu khen.

“Thật hay giả vậy? Phó đoàn trưởng Tần thương vợ vậy sao? Tôi cũng muốn ngủ đến 10 giờ mới dậy!”

“Không nhìn ra được đấy, phó đoàn trưởng Tần với tính tình khó ưa đó vậy mà cũng biết thương người, quả nhiên là hôn nhân sẽ thay đổi con người.”

“Tôi cũng muốn không làm gì cả, nhưng mà số phận không tốt như thế.”

Lý Linh tức muốn chết, sao mấy người này không có sáng suốt gì cả, khen cái gì mà khen!

Bà ta nghiến răng, lại nói: “Thương người có ích gì, đất chúng ta ở đây, với dáng vẻ yếu ớt đó của cô ta, có thể ở được bao lâu? Hai người họ có thể lâu dài được không?”

Lúc này mọi người cũng ngây ra, ở nơi hải đảo như bọn họ, điều kiện rất cực khổ, lúc trước nhà ở khu ký túc xá gia đình không có tốt như vậy, trong nhà cũng không có vòi nước, phải đến nơi xa lấy nước, nhà vệ sinh thì dùng chung, còn không có vách ngăn, đi vệ sinh đều phải nhìn m.ô.n.g trắng của người khác, mấy năm gần đây điều kiện tốt hơn chút, nhưng mà điều kiện thiên nhiên thì họ không có cách nào thay đổi được.

Ở đây là khí hậu nhiệt đới gió mùa, mùa hè dài, không có mùa đông nhưng lại có bão, đặc biệt từ tháng 4 đến tháng 10 hàng năm, là khoảng thời gian bão xuất hiện thường xuyên nhất. Khi bão đến sẽ có mưa to gió lớn và sấm sét, tiếng mưa gió gầm rú như quỷ vậy, có thể dọa chết người, nếu như lũ lụt tràn vào lại càng đáng sợ hơn.

Cô gái yêu kiều như Ôn Như Ý, từ nhỏ đến lớn chưa từng chịu khổ chịu cực, hơn nữa là đến từ đất liền, sợ là ngay cả bão cũng chưa gặp bao giờ, có lẽ sẽ không chịu nổi môi trường ở đây, đến lúc đó cô bỏ chạy mất, có phải sẽ ly hôn với Tần Trí Viễn không?

“Chị nói như vậy cũng đúng, chỗ chúng ta quả thực không bằng trong thành phố, cô vợ nhỏ của phó đoàn trưởng Tần trông da mỏng thịt mềm, đúng là có thể kiên trì không nổi.”

“Cái này cũng khó nói, những người nhà đến chỗ chúng ta, bỏ chạy về cũng không ít, nhưng cũng có rất nhiều người có thể kiên trì ở lại.”

“Thế thì cứ xem cô ta có thể kiên trì được bao lâu vậy.”

Lý Linh nghe những lời này, dường như đã nhìn thấy dáng vẻ ly hôn của hai người họ, tâm trạng mới tốt hơn chút, ban đầu Tần Trí Viễn không chịu quen với Đông Ny, bây giờ thì hay rồi, tìm một cô gái nhà tư bản, mang tiền đồ của mình ra cược không nói, sau này còn phải ly hôn, đúng là đáng đời!

Ôn Như Ý không biết chút vui mừng bẩn thỉu đó của bà ta, hợp tác xã mua bán cách khu ký túc xá gia đình không quá xa, hai người đi bộ tầm mười phút là đến nơi, hợp tác xã mua bán ở đây đương nhiên không có cách nào so được với trong thành phố, chỉ có một căn phòng lớn, nhìn căn phòng mặc dù nhỏ, nhưng nhìn đồ đạc bên trong cũng khá đầy đủ.

Ôn Như Ý vốn dĩ đã liệt kê danh sách những vật cần mua, chỉ cần dựa vào danh sách và mua hết những đồ vật ghi trong đó là được, sau đó hai người lại đến trạm rau, mua một ít hạt giống rau củ, đợi sau khi mua xong những đồ vật này, hai người quay về lại khu ký túc xá gia đình.

Buổi chiều Tần Trí Viễn không đi làm, anh dẫn vòi nước vào phòng bếp và phòng vệ sinh, rồi lại dọn dẹp hoa cỏ khô ở ngoài vườn nhà họ, sau đó mới đến bộ phận hậu cần mang chiếc giường mà anh đã chờ đợi một ngày về.

Ban đầu anh còn muốn đặt giường cũ trong phòng ngủ phụ, nhưng chiếc giường này quả thực không thể dùng được nữa, chỉ có thể làm củi đốt thôi.

Lần này anh về ngoại trừ mang một ít trái cây, còn mang một ít hải sản về, Ôn Như Ý ngạc nhiên: “Hải sản lần này anh lại lấy ở nhà ai thế?”

Tần Trí Viễn khẽ trừng cô một cái: “Đây là anh mua ở chỗ đồng hương trên đảo chúng ta, không phải anh lấy của người khác.”

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh, Hài Hước, Điền Văn, Sủng
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »