Thập Niên 70- Cuộc Sống Hạnh Phúc Trên Đảo

Lượt đọc: 11034 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »
Chương 14
quá xấu xa

❊ ❊ ❊

Mọi người nghe xong thì đều ngạc nhiên, lúc trước nhìn thấy nhà họ Dương bắt đầu mang sính lễ đến, bọn họ cảm thấy hôn sự này chắc chắn thành, nhưng không ngờ đột nhiên lại có biến cố, nhà họ Dương này không có phúc hậu gì cả, bèn dồn dập nói.

“Người nhà họ Dương sao lại như thế này? Bọn họ cố tình đúng không? Chính là muốn để các cô chủ động từ hôn?”

“Chắc chắn là cố tình rồi, đây là xem thường người khác đấy? Ban đầu tôi đã nói nhà họ Dương không được, quá xấu xa.”

Mọi người năm mồm mười miệng, Triệu Tú Hoa càng nghe càng thất vọng hối hận ban đầu mình vậy mà lại đồng ý gả con gái cho một người đàn ông như vậy, bà đang định đáp lại thì nghe thấy một giọng nói quái gở chen vào:

“Lời không thể nói như vậy, cách làm của nhà họ Dương mặc dù không được phúc hậu, nhưng điều người ta nói cũng là sự thật mà, thành phần nhà họ Ôn rành rành ra đó, người ta nuốt lời cũng bình thường.”

Lời này ít nhiều có ý châm biếm, mọi người đều ngây người, người phụ nữ đó nhìn Triệu Tú Hoa, rồi lại tiếp lời:

“Theo tôi thấy ấy, điều kiện nhà người ta tốt như vậy, các người cứ theo cậu ta nhận ít sính lễ lại, rồi lại nói chuyện đàng hoàng với người ta, nếu không thật sự bỏ lỡ rồi thì sau này không biết còn có thể tìm được người tốt như cậu ta không đấy.”

Triệu Tú Hoa nhìn thấy Dương Quốc Bình đã khó chịu rồi, bây giờ lại nghe lời này của bà ta, bỗng chốc liền tức giận:

“Sao nào, bà thích con rể như Dương Quốc Bình? Thế thì tôi nhường cậu ta cho Tiểu Phụng nhà các người, sau này chính là mẹ vợ của chủ nhiệm phân xưởng rồi.”

Trương Thái Lan nghe vậy, mặt hơi biến sắc, Tiểu Phụng nhà bà ta mới mười sáu tuổi, sao có thể gả cho một người đàn ông có một đời vợ rồi:

“Là Như Ý muốn kết hôn, bà kéo Tiểu Phụng nhà tôi vào làm gì, tôi có ý tốt nhắc nhở bà, với thành phần gia đình các người như vậy thì đừng kén chọn khắp nơi nữa, đến cuối cùng cũng không lựa được gì cả, Như Ý chỉ có thể xuống nông thôn, đến nơi nghèo khổ mà khóc thôi.”

Ôn Như Ý biết, mọi người đều sống cùng trong một đại viện, cuộc sống thường ngày khó tránh có chút cọ xát, người giữa người với nhau tự nhiên sẽ có mâu thuẫn, còn mâu thuẫn lớn nhất của Triệu Tú Hoa chính là Trương Thái Lan ở trước mặt, hai người bình thường cũng cãi nhau không ít.

Cô cười như không cười nhìn qua, nói:

“Thím Trương, thím nói câu này đúng là phản động thật, nếu như tôi xuống nông thôn, thì đó cũng là vì hưởng ứng quốc gia kêu gọi đi xây dựng nông thôn mới, sao thím nói xuống nông thôn giống như đi chịu khổ chịu nạn vậy, thím còn nói như vậy nữa thì tôi đi tố cáo thím đấy.”

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh, Hài Hước, Điền Văn, Sủng
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »