Thập Niên 70- Cuộc Sống Hạnh Phúc Trên Đảo

Lượt đọc: 11010 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »
Chương 35
chủ nhiệm tôn bên kia nói như thế nào

❊ ❊ ❊

Nhắc đến hành động của Tần Trí Viễn vào buổi chiều, Triệu Tú Hoa lập tức có ấn tượng tốt với anh, nhưng nhớ lại lúc trước Ôn Như Ý hiểu lầm anh, bà bèn trừng nhẹ cô một cái, nói: “Con thấy đấy, người ta cũng không có tệ như con nghĩ, bị con nói như thế rồi, còn bảo vệ cho con.”

Châu Mỹ Thanh quay đầu, cũng nhìn Ôn Như Ý nói: “Buổi chiều anh trai em cũng đã hỏi chủ nhiệm Tôn rồi, bọn chị đang đợi em về để nói với em chuyện của cậu ấy đấy.”

Ôn Như Ý nhìn Ôn Minh Khang hỏi: “Chủ nhiệm Tôn bên kia nói như thế nào?”

Ôn Minh Khang ho nhẹ một tiếng, đáp: “Cậu ta chắc không lừa người, nữ đồng chí đó tên La Văn Văn, chủ nhiệm Tôn nói có lẽ cô ta yêu đơn phương Tần Trí Viễn, mấy người trong đại viện bọn họ đều biết chuyện này.”

Quan hệ giữa nhà họ Tần và nhà họ La quả thực rất tốt, con gái nhà họ La đúng là thích Tần Trí Viễn, nhưng mười sáu tuổi Tần Trí Viễn đã đi lính rồi, mấy năm cũng không về nhà một lần, hai người không có giao thiệp gì nhiều, ban đầu nhà họ La còn muốn kết thông gia với nhà họ Tần, nhưng từ sau khi con trai lớn nhà họ La bị thương trên chiến trường xuất ngũ, nhà họ La đã từ bỏ ý định này, chỉ là con gái nhà họ La không hài lòng, lần này Tần Trí Viễn nghỉ phép về nhà thì bám lấy anh, chỉ có như vậy mà thôi.

Ôn Minh Khang lại nói: “Chủ nhiệm Tôn còn nói, gần đây nhà họ La cũng đang tìm đối tượng cho con gái, đợi sau khi Tần Trí Viễn về bộ đội, hai người chắc cũng không có giao thiệp gì nữa.”

Triệu Tú Hoa cười nói: “Mẹ nói mà, chủ nhiệm Tôn không thể nào mà không đáng tin như vậy, tìm cho chúng ta một người mập mờ, xem ra con người ưu tú quá cũng không được, nếu không sẽ luôn bị người khác nhớ nhung.”

Châu Mỹ Thanh lại nhìn Ôn Như Ý: “Chị thấy con người cậu ấy cũng rất đáng tin, hôm nay cậu ấy đã giúp em, còn mời em ăn cơm, thế lần sau có phải em cũng chủ động một chút không?”

Ôn Như Ý là kiểu một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng, vốn dĩ nghĩ mình cảnh giác một chút có gì mà không đúng, nhưng bị họ nói như vậy, trong lòng cô ít nhiều cũng có chút ngại, cô ho nhẹ một tiếng, nói: “Ngày mai anh ấy còn nói muốn mời con đi xem phim.”

Triệu Tú Hoa vốn dĩ còn lo lắng họ ăn cơm xong không có sau đó nữa, nhưng bây giờ vừa nghe thấy lời này, trong lòng bà vui như hoa, làm gì có đạo lý không cho cô đi, bà lập tức móc tiền và một ít phiếu ra đưa cho cô, còn đặc biệt phê chuẩn cho cô tối mai có thể về nhà muộn nửa tiếng.

Ôn Như Ý vốn nghĩ không cần như vậy, nhưng nghĩ đến túi tiền đáng thương của mình, cuối cùng cô vui vẻ nhận lấy.

Mặc dù trước đó cô nói với Tần Trí Viễn là chín giờ sớm quá, nhưng sáng hôm sau cô đã thức dậy từ rất sớm, vì để tránh không đợi được xe như lúc trước mà lỡ thời gian, cho nên sau khi ăn sáng xong cô thay đồ ra ngoài.

Hôm nay là thứ bảy, người đi xe vẫn rất đông, nhưng mà hôm nay cô ra ngoài sớm hơn hôm trước, cho nên bắt xe rất thuận lợi, đợi xe đến trạm rạp chiếu phim, vẫn chưa xuống xe cô đã nhìn thấy Tần Trí Viễn đứng bên kia đường rồi.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh, Hài Hước, Điền Văn, Sủng
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »