Thập Niên 70- Cuộc Sống Hạnh Phúc Trên Đảo

Lượt đọc: 11054 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »
Chương 15
lo lắng

❊ ❊ ❊

Chiếc mũ lớn như vậy chụp xuống, Trương Thái Lan bỗng chốc rút lại lời, nhanh chóng phủi bỏ trách nhiệm:

“Tôi không hề có ý đó, cô đừng chụp mũ bậy lên đầu tôi, các người thích hành hạ như thế nào thì cứ hành hạ như thế đấy đi, để tôi xem thử đến lúc đó mẹ cô tìm cho cô một gia đình tốt như thế nào!”

Bà ta nói xong thì quay người về nhà của mình, Ôn Như Ý nhướn mày nhìn bóng lưng của bà ta, đánh rắn phải đánh ngay đầu, nếu không thì màn kịch này không biết kéo dài bao lâu.

Bà ta vừa đi, người ở bên này cũng rất nhanh đã giải tán, Ôn Như Ý với Triệu Tú Hoa vào nhà, hai người đều rất biết điều, không nhắc đến người tên Dương Quốc Bình đó nữa.

Hôm nay Triệu Tú Hoa ra ngoài tìm công việc về, buổi chiều Ôn Như Ý cũng đi theo nhà cùng làm công việc may vá thêu thùa, đến tối, Ôn Minh Khang với Châu Mỹ Thanh về, nói chủ nhiệm Tôn bên kia vẫn chưa trả lời.

Mới một ngày trôi qua, Triệu Tú Hoa cũng không gấp, nhưng hai đêm tiếp theo Ôn Minh Khang quay về đều nói chủ nhiệm Tôn bên kia vẫn chưa trả lời, nên bà có chút sốt ruột rồi, đặc biệt là sau khi biết Trương Thái Lan âm thầm nghe ngóng tin tức họ có tìm được đối tượng kết thông gia hay không.

Triệu Tú Hoa làm gì mà không biết tâm tư của Trương Thái Lan là gì, rõ ràng chính là muốn đợi xem trò cười của nhà họ Ôn, lần này bà không ngồi yên nổi, cũng bắt đầu chạy đôn chạy đáo bên ngoài.

Ôn Như Ý biết Triệu Tú Hoa nhất định lại đi tìm đối tượng cho cô, cô không cản nổi, chỉ âm thầm liệt kê những đồ dùng cần dùng khi xuống nông thôn, nghĩ tối nay nếu như Tôn Minh Khang vẫn chưa mang tin tức của chủ nhiệm Tôn về thì cô cũng không cần giày vò nữa, trực tiếp nói với họ chuyện xuống nông thôn.

Trong lòng dự tính như vậy, kết quả là đến tối, nhìn thấy Triệu Tú Hoa cùng với hai vợ chồng Ôn Minh Khang trực tiếp dẫn chủ nhiệm Tôn về nhà.

Ôn Như Ý tự nhiên hào phóng chào hỏi chủ nhiệm Tôn, sau đó rót trà cho bà ấy.

Lúc trước Tôn Mỹ Lệ từng gặp Ôn Như Ý khi cô đến tìm Ôn Minh Khang, nhưng mà đó là chuyện của hai, ba năm trước rồi, người ta nói con gái mười tám tuổi trở đi càng ngày càng xinh đẹp, lời này đặt lên người cô quả thực là không sai.

Bà ấy quan sát cô gái xinh đẹp như hoa trước mặt, không kiềm được mà khen ngợi:

“Đây là Như Ý nhỉ? Đúng là càng lớn càng xinh đẹp, tôi sắp không nhận ra rồi.”

Con gái được người khác khen ngợi, trong lòng Triệu Tú Hoa rất vui, nhưng bề ngoài vẫn nói rất khiêm tốn:

“Làm gì có, con bé chỉ là trắng hơn chút mà thôi.”

Tôn Mỹ Lệ vốn còn lo lắng đối phương sẽ không thích Ôn Như Ý, nhưng nghĩ anh hùng khó qua ải mỹ nhân, lúc này cũng vui vẻ nhìn Triệu Tú Hoa nói:

“Đủ xinh đẹp rồi, tôi cảm thấy lần xem mắt này nói không chừng có thể thành.”

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh, Hài Hước, Điền Văn, Sủng
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »