Thập Niên 70- Cuộc Sống Hạnh Phúc Trên Đảo

Lượt đọc: 11017 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »
Chương 87
đến hải đảo

❊ ❊ ❊

Anh vừa nói xong, mọi người quay sang nhìn bên cạnh anh, khi nhìn thấy cô gái có khuôn mặt đẹp như tranh vẽ, làn da mịn màng, Hồ Minh Đông khẽ ngây người, sau đó trong lòng bỗng chốc nói một tiếng “mẹ nó”.

Cô gái này cũng quá đẹp nhỉ? Đây là đối tượng kết hôn của Tần Trí Viễn?

Chả trách khiến Tần Trí Viễn ra ngoài về thăm nhà, vậy mà có thể giải quyết được đại sự cả đời, nếu như có một người vợ xinh đẹp như tiên nữ thế này, thật sự bị bắt cóc, họ cũng sẵn lòng đấy.

Lần này hay rồi, những nữ đồng chí trên đảo có ý với Tần Trí Viễn phải từ bỏ!

Từ Thiệu Phong nhỏ hơn Tần Trí Viễn vài tuổi, lập tức khí thế bừng bừng gọi một tiếng: “Chào chị dâu!”

Anh ấy gọi như vậy, những người khác cho dù là lớn hơn hay nhỏ hơn Tần Trí Viễn cũng gọi “chị dâu” theo, Ôn Như Ý vốn dĩ còn có chút choáng váng, nhưng bị tiếng chị dâu này của anh ấy làm cho giật mình, tiếp theo cô càng không kiềm được đỏ mặt, nhìn mọi người nói: “Chào mọi người, gọi tôi là Tiểu Ôn là được rồi.”

Tần Trí Viễn nhìn mọi người vài cái: “Bây giờ cũng không phải lúc huấn luyện, chúng ta cố gắng giảm nhẹ âm thanh chút, đừng làm nữ đồng chí sợ.”

Hồ Minh Đông cười một tiếng, câu này, lúc trước cũng không biết là ai nói, quân nhân ở bên ngoài nhất định phải hô ra khí thế, lúc này thì hay rồi, bắt đầu thả lỏng, quả nhiên là bị bắt thóp rồi.

“Được, chúng ta về bộ đội!”

Mấy người cầm hành lý, lạch cạch lên xe giải phóng của bộ đội, sau khi lên xe, Ôn Như Ý bắt đầu muốn ngủ, sau nhiều ngày không gặp, vốn dĩ những người này muốn kéo Tần Trí Viễn lại nói chuyện, kết quả đều tự giác im miệng lại.

Bộ đội cách cảng khẩu không quá xa, lái xe hơn một tiếng là tới nơi, lúc xe chạy vào khu ký túc xá gia đình, một đám người hóng hớt ở khu ký túc xá gia đình cũng vây quanh nhìn xem, họ muốn biết người mới đến rốt cuộc trông như thế nào.

Nhưng mà một đám người rướn dài cổ cũng không nhìn thấy trên xe có phụ nữ, đợi khi Ôn Như Ý tỉnh dậy, xe của họ đã đến trước cửa nhà, cô ngủ một giấc, cảm giác đỡ hơn rất nhiều, Tần Trí Viễn dìu cô xuống xe, cô nhìn căn nhà phía trước, phía trước là một sân nhỏ độc lập, cổng sân bây giờ đang được mở ra, một đám người phụ giúp dọn đồ đạc của họ vào trong.

Ôn Như Ý cũng đi theo vào, sân này là một khoảng đất trống, không rộng lắm, tầm khoảng bảy mươi mét vuông, bước vào cổng bên phải có hồ nước, bên trên thì có vòi nước, bên cạnh còn có sào phơi đồ với một sợi dây dài ở giữa, trong đó vốn dĩ là trồng một ít rau hoặc hoa cỏ gì đấy, bây giờ đã khô héo từ lâu, góc bên trái sân có trồng một vài cây chuối.

Lúc này đã là hơn bốn giờ chiều r, trời vẫn còn rất xanh, tầng mây vô cùng xinh đẹp, nhưng mặt trời không nắng lắm, cô đứng trong sân, lúc này có gió biển nhè nhẹ thổi qua, quét sạch sự mỏi mệt của cô mấy ngày nay.

Từ sân tiến sâu vào bên trong là phòng chính của căn nhà họ, ngôi nhà là kiểu căn nhà nhỏ, một phòng ngủ một phòng khách một phòng bếp. Ở giữa là phòng khách, hai bên một bên là phòng bếp với nhà vệ sinh, bên còn lại chính là phòng ngủ chính và phòng ngủ phụ, căn nhà có lẽ đã được quét dọn qua, rất sạch sẽ, đồ dùng gia đình như bàn cơm hay giường gì đấy cũng đều có, chỉ là nhìn trông có hơi cũ, đến lúc thay mới.

Nhưng mà phòng ngủ phụ không tốt như thế, bên trong trống rỗng, có vẻ như là lúc trước có người xem nó là phòng kho.

Một đám người sau khi mang đồ đạc vào nhà giúp họ xong định rời đi, Ôn Như Ý bảo Tần Trí Viễn lấy bánh kẹo cưới của họ chia cho mọi người, sau đó Tần Trí Viễn còn phải đi báo danh, nên anh lại lấy thêm một ít kẹo qua đó.

Đợi anh vừa đi, căn nhà cũng trở nên yên tĩnh, Ôn Như Ý cũng không có gì làm, cô cầm thùng gỗ đi vào phòng bếp, mặc dù ở đây đã có người quét dọn qua, nhưng cô vẫn muốn tự mình dọn dẹp lại một lần nữa, chẳng qua cô không ngờ trong phòng bếp không có vòi nước, chỉ có một ống nhựa bị đứt, trông có vẻ là lúc trước dùng ống nhựa nối với vòi nước bên ngoài để dẫn nước vào trong, vì thế cô đi ra ngoài.

Cô đang lấy nước, lúc này một cái đầu đột nhiên nhô ra từ bên kia bức tường: “Em gái, em chính là vợ của phó đoàn trưởng Tần sao?”

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh, Hài Hước, Điền Văn, Sủng
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »