Thập Niên 70- Cuộc Sống Hạnh Phúc Trên Đảo

Lượt đọc: 11025 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »
Chương 78
bây giờ có đau không

❊ ❊ ❊

Tần Trí Viễn liếc nhìn ngực của cô, anh ừ một tiếng, ngoan ngoãn nằm sấp trên giường, chỉ vào lưng: “Ở đây, em dán hai thuốc mỡ màu trắng là được.”

Anh nằm sấp như vậy, Ôn Như Ý mới nhìn thấy phía sau lưng anh vậy mà có rất nhiều vết thương, thậm chí còn có vết thương do s.ú.n.g đạn gây ra: “Đây đều là vết thương khi anh lên chiến trường sao?”

“Cũng không hoàn toàn.” Tần Trí Viễn nói: “Có lúc huấn luyện cũng bị thương, nhưng mà vết thương do s.ú.n.g đạn là bị khi ở chiến trường.”

Ôn Như Ý nhìn những vết thương này, có thể tưởng tượng ra được dáng vẻ mỗi lần anh bị thương, tay cô vô thức duỗi ra chạm vào: “Bây giờ có đau không?”

Cô không chạm vào thì không sao, nhưng cô vừa chạm vào, giống như mười ngàn con kiến cắn anh vậy, tê tê dại dại, cơ thể người đàn ông cứng đơ, máu toàn thân đều đang kêu gào, anh cảm thấy bản thân sắp chết rồi: “Em đừng sờ nữa, vết thương đó có gì để sờ đâu, em mau dán thuốc đi.”

Ôn Như Ý nghe thấy lời này, rất nhanh xé thuốc ra dán lên lưng anh, cô cười hỏi: “Anh rất đau sao?”

Tần Trí Viễn nghiến nghiến răng, đau chỉ là phụ, nhưng nếu như tay cô cứ sờ vào anh mãi như vậy, có thể anh sắp bùng nổ mất, chỉ muốn cô dán nhanh chút: “Đau có tí này có là gì? Dán thuốc xong không nói có thể chống đẩy được 80 cái, nhưng ít nhất anh có thể làm liên tiếp được 60 cái.”

Câu nói này của anh ý là lưng anh rất khỏe, lát nữa dán thuốc xong chúng ta có thể tiếp tục, mặc dù Ôn Như Ý cũng muốn tin, nhưng khi cô đưa tay dán thuốc lên lưng anh, sau đó khẽ ấn nhẹ một cái, người đàn ông đau đến há miệng.

Vừa nhìn thấy anh như vậy, Ôn Như Ý lập tức hiểu, cái lưng này sợ là muốn kháng nghị rồi: “Em thấy tối nay anh không làm nổi 60 cái chống đẩy, đợi lưng khỏe rồi tính tiếp vậy.”

Cô nói xong, rất nhanh đặt hộp thuốc lại chỗ tủ quần áo, Tần Trí Viễn nhìn cô từ bên kia đi lại, anh chống lưng chậm rãi nói: “Thật ra anh có thể mà, em không cần lo lắng cho anh quá.”

Lông mày Ôn Như Ý nhướn lên, cô cười nhìn anh: “Anh gấp cái gì? Tương lai của chúng ta sau này còn dài, em vẫn thích dáng vẻ anh có thể chống đẩy được 80 cái.”

Tần Trí Viễn: ...

Cô am hiểu lòng người như vậy lại chỉ khiến Tần Trí Viễn cảm thấy sự khiêu khích cực kỳ lớn, anh hít sâu một hơi, nghiến răng nói: “Được, sau này anh sẽ bù đắp nhiều cho em.”

Ôn Như Ý cong môi cười, hôn nhanh lên môi anh một cái nói: “Đi ngủ thôi!”

Sau đó cô tắt đèn đầu giường.

Vốn dĩ sau khi đi lính, cuộc sống của Tần Trí Viễn vẫn luôn rất có quy luật, 10 giờ tối tắt đèn, 6 giờ sáng hôm sau thức dậy, cho dù quay về nhà anh cũng vẫn luôn giữ chế độ làm việc nghỉ ngơi như thế này, nhưng bởi vì tiết mục xen giữa đột ngột này, hơi nóng trong người anh không ngừng khuấy động, anh mất ngủ, ngày hôm sau cũng dậy muộn, đã hơn 10 giờ.

Anh nhìn người phụ nữ bên cạnh, có lẽ do hôm qua quá mệt, lúc này cô ngủ rất ngon, nằm cũng rất gần anh, chiếc quạt đang quay nhẹ nhàng, thổi hương thơm cơ thể của cô lại.

Tần Trí Viễn hít sâu một hơi, cảm giác lưng cũng không còn đau như tối hôm qua, anh cúi đầu khẽ chạm vào mặt người phụ nữ, nhìn đôi chân và eo của cô lộ ra ngoài quần áo, máu toàn thân lại bắt đầu kêu gào, anh đang nghĩ có nên bù đắp lại sự nhếch nhác của mình tối qua không, người phụ nữ lại mở mắt.

Tần Trí Viễn thu tay lại: “Em dậy rồi à?”

Ôn Như Ý nhìn người đàn ông xuất hiện trước mặt mình, bỗng nhiên sững người, ngay sau đó cô mới ý thức được bản thân đã kết hôn, cô khẽ vươn vai, nhìn thấy thuốc dán màu trắng trên lưng người đàn ông, cô hỏi: “Lưng anh đỡ chưa, có cần đến bệnh viện không?”

Tần Trí Viễn lập tức nói: “Không cần đâu, anh đỡ nhiều rồi, vết thương nhỏ này mà đến bệnh viện làm gì?”

Ôn Như Ý chớp đôi mắt ngái ngủ nhìn anh hỏi: “Thật sự không cần sao?”

Cô rất quan tâm lưng của mình, điều này khiến Tần Trí Viễn cảm động, nhưng sau khi cảm động, anh cứ cảm thấy có chút không đúng: “Thật sự không cần, em yên tâm, anh không phải kiểu người rất yếu đuối như em nghĩ đâu, tối qua đơn thuần chỉ là một sự cố!”

Ôn Như Ý phụt cười: “Em cũng đâu có nói anh yếu đâu.”

Tần Trí Viễn nghĩ trong đầu, miệng em không nói nhưng ánh mắt em đã nói rồi, nhưng những lời này anh đâu thể nói ra: “Anh chỉ lo em hiểu lầm, chồng em không phải loại người đó.”

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh, Hài Hước, Điền Văn, Sủng
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »