Thập Niên 70- Cuộc Sống Hạnh Phúc Trên Đảo

Lượt đọc: 11080 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »
Chương 27
không cần nữa

❊ ❊ ❊

Tần Trí Viễn nói: “Đúng đấy, không phải cô không tin sao, đương sự đích thân lên tiếng giải thích, thế nào cũng có thể chứng minh được sự trong sạch của tôi nhỉ?”

Ôn Như Ý thử nghĩ đến cảnh tượng đó, cảm thấy đau đầu: “Đừng, anh tuyệt đối đừng dẫn người đến nhà tôi, không cần thiết.”

Bị cô từ chối, trong lòng Tần Trí Viễn có chút sốt ruột: “Cái này cũng không được, cái kia cũng không được, thế thì cô thấy phải làm sao? Cô nói muốn cái gì tôi cũng sẽ tìm đến cho cô!”

Thấy anh thành tâm thành ý như vậy, trong lòng Ôn Như Ý cũng không có kháng cự giống như lúc sáng nữa, nhưng trước khi chủ nhiệm Tôn trả lời, trong lòng cô vẫn giữ một chút hoài nghi.

Rất nhanh sắp đến giờ đi chợ nấu ăn, lát nữa ở đây sẽ có nhiều người ra vào, cô cũng không muốn để người trong đại viện nhìn thấy hai người họ tranh chấp ở đây, nếu không lại bàn tán xôn xao.

Cô trả đồ trong tay cho người đàn ông: “Không cần chứng minh nữa, phó đoàn trưởng Tần, bây giờ tôi đã cảm nhận được sự chân thành của anh rồi, tôi đồng ý tin anh là một người tốt.”

Người đàn ông không ngờ cô lại tin nhanh như vậy: “Không cần nữa?”

Sợ anh thật sự sẽ đưa người đến nhà, Ôn Như Ý vội vàng nói: “Phải, không cần nữa, lúc sáng là do tôi hơi kích động, không nên mới gặp đã phán xét anh như thế, tôi xin lỗi anh.”

Tần Trí Viễn nghe giọng điệu của cô không giống là qua loa, anh lập tức nở nụ cười, dáng vẻ như thở phào nhẹ nhõm: “Quả nhiên đồng chí Ôn Như Ý là người thấu tình đạt lý, nói tin là tin, tôi chấp nhận lời xin lỗi của cô, thế bây giờ chúng ta có thể tìm một chỗ để ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng được chưa?”

Ôn Như Ý vốn dĩ nghĩ bản thân nói như thế, mọi chuyện chắc sẽ kết thúc, nhưng người đàn ông này đột nhiên đưa ra yêu cầu, khiến cô nhất thời có chút không theo kịp tư duy của anh.

Thấy cô vẫn chưa trả lời, Tần Trí Viễn lại nói: “Đồng chí Ôn Như Ý, cô không biết lúc trước những đồ này rất khó tìm đâu, tôi bỏ ra rất nhiều thời gian và công sức mới tìm ra được, giấy chứng minh này là do tôi cầm tài liệu đến Ủy ban cách mạng chặn chủ nhiệm bọn họ lại, nói rát cổ họng mới cấp cho tôi đấy, nể tình tôi vất vả cực khổ như vậy, tôi đưa ra yêu cầu này không quá đáng nhỉ?”

Ngữ điệu của anh có vài phần oán giận, dường như chịu ấm ức rất lớn vậy, Ôn Như Ý nghe cũng có chút chột dạ, cô ho nhẹ một tiếng để che giấu cảm xúc, nói: “Đúng là không quá đáng, nhưng trời sắp tối, để hôm khác đi.”

Thật ra Tần Trí Viễn cũng không muốn gấp rút như vậy, nhưng anh cảm thấy nếu như hẹn thời gian khác thì rất có khả năng sẽ mất cơ hội này, anh nhìn đồng hồ đeo trên tay, nói: “Bây giờ mới bốn giờ, vẫn còn thời gian, không làm lỡ bao nhiêu thời gian của cô đâu.”

Ánh mắt của anh cứ nhìn cô chằm chằm, dáng vẻ không hề muốn nhượng bộ, khiến Ôn Như ý có chút đau đầu, sau khi do dự, cô lên tiếng: “Thế anh muốn đi đâu?”

Khóe môi Tần Trí Viễn cong lên một nụ cười hiếm thấy: “Lúc nãy khi tôi đến đây có thấy con đường này của nhà cô hình như có biển hiệu quán cơm, chúng ta có thể đến đó ngồi xuống vừa ăn vừa nói chuyện.”

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh, Hài Hước, Điền Văn, Sủng
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »