Thập Niên 70- Cuộc Sống Hạnh Phúc Trên Đảo

Lượt đọc: 11013 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »
Chương 63
hỏng chuyện

❊ ❊ ❊

Ở cổng đại viện, Hà Thắng Lợi và hai người của đội duy trì trật tự đang giữ Dương Quốc Bình không cho anh ta chạy, Dương Quốc Bình thấy Ôn Như Ý và những người khác đi ra, sắc mặt liền trắng bệnh, anh ta biết hỏng chuyện rồi!

Còn Tô Hữu Khánh nhìn thấy người đàn ông chơi mình, trong lòng nén một bụng lửa giận, trực tiếp lao đến anh ta, mấy nắm đ.ấ.m liên tiếp rơi xuống người anh ta như mưa vậy, tốc độ nhanh đến mức mọi người đều không phản ứng lại kịp.

Đợi đến khi Dương Quốc Bình ngã xuống dưới đất, đau đớn kêu la, Mạc Kiệt Phong mới cho người tách hai người họ ra, ông ấy đỏ mặt, trực tiếp mắng chửi: “Hai người có biết mất mặt không vậy, đang ở ngoài đường đấy, tất cả đến đồn công an hết cho tôi!”

Khuôn mặt Tô Hữu Khánh khổ sở, hoàn toàn mất đi hình tượng của phó chủ nhiệm: “Chủ nhiệm Mạc, chính cậu ta lấy chứng cứ giả bảo tôi đến lục soát nhà họ Ôn!”

Dương Quốc Bình vừa nghe thấy lời này, lòng nghĩ thầm hỏng rồi, có lẽ Tô Hữu Khánh đã khai ra hết, nhưng ở đây ngoài đường nhiều người, anh ta không thể tự hủy được, nghiến răng nói: “Ông điên này, tôi không biết ông đang nói cái gì, ông đừng có mở miệng là vu khống cho người khác!”

Tô Hữu Khánh cười giễu một tiếng: “Dương Quốc Bình, cậu còn ở đó mà giả vờ, lúc sáng cậu mang chứng cứ đưa cho tôi sao không nói là không biết tôi đang nói cái gì?”

Dương Quốc Bình nghe vậy cả người phát lạnh, anh ta không ngờ Tô Hữu Khánh thật sự không cần thể diện như vậy, thật sự đã khai hết mọi chuyện ra rồi, bây giờ anh ta đã bị đánh mặt mũi bầm dập, thậm chí còn có thể liên lụy đến cậu, quả thực đúng là lấy đá tự đập lên chân mình!

Nhưng anh ta chắc chắn không thể thừa nhận: “Ai giả vờ với ông, lúc sáng tôi chỉ cho ông mượn một số tiền, chứng cứ giả gì tôi không biết!”

Tô Hữu Khánh vừa nhìn dáng vẻ anh ta không chịu nhận, còn nói số tiền đó là cho mượn, ông ta lập tức nổi giận đùng đùng, lao tới tiếp tục cho anh ta một trận.

Lần này Mạc Kiệt Phong nhanh tay nhanh mắt, nhanh chóng cho người tách họ ra, vừa hay lúc này có xe tuần tra đi đến, Mạc Kiệt Phong trực tiếp đưa bọn họ đến đồn công an.

Mà chuyện ngày hôm nay, Ôn Như Ý là đương sự, đương nhiên phải đi cùng, nhưng mà bọn họ chỉ có một chiếc xe, không chứa được nhiều người như thế, cho nên Triệu Tú Hoa và Châu Mỹ Thanh không đi theo.

Ở trên xe, Ôn Như Ý nhớ lại quá trình nhìn Dương Quốc Bình bị đánh lúc nãy, trong lòng cô thấy rất sảng khoái, nhưng mà nhìn thấy anh ta điềm tĩnh như thế, trong lòng cô cũng có chút lo lắng: “Không phải Dương Quốc Bình sẽ bình yên đấy chứ?”

Ánh mắt Tần Trí Viễn lạnh lùng, anh nhỏ tiếng an ủi cô: “Không đâu, cho dù anh ta không có gì, anh cũng có thể làm cho anh ta có gì.”

Ôn Như Ý trừng người đàn ông một cái: “Anh đừng có làm bậy, chúng ta là công dân tốt tuân thủ pháp luật.”

Tần Trí Viễn đâu ngốc, còn lâu anh mới để bản thân dính vào, anh lái xe, đưa tay khẽ xoa cái đầu nhỏ của cô, an ủi cô: “Không sao, đối với người đàn ông bỉ ổi, có những lúc em phải dùng phương thức bỉ ổi, cho dù thật sự phải động tay, anh cũng sẽ cẩn thận mà.”

Khương Nguyệt Anh ngồi ghế sau nhìn hai người thân mật, khóe môi bà ấy cong lên, âm thầm quay đầu sang một bên ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài, Dương Lệ Quyên lén lút cười, nhỏ tiếng nói: “Tôi thấy Trí Viễn lần này bị nắm thóp rồi nhỉ? Không lâu sau có lẽ chị sắp bồng cháu nội rồi.”

Khương Nguyệt Anh cũng nghĩ như vậy, con trai bà ấy hai mươi tám tuổi, vẫn chưa từng căng thẳng trước cô gái nào như vậy, cứ tiếp tục như thế, mong ước làm bà nội của bà ấy rất nhanh có thể thực hiện được.

“Mong là được như vậy.” Bà ấy cười híp mắt nói.

Ôn Minh Khang nghe hai người thì thầm với nhau, anh ấy bĩu môi, bây giờ em gái anh ấy chưa được hai mươi tuổi nữa đấy, cô vẫn là đứa trẻ, sinh con sớm như vậy làm gì, quay về anh ấy phải bảo Mỹ Thanh có chuyện đàng hoàng với cô, nhất định không được có con sớm như thế!

Rất nhanh xe đã đến đồn công an, họ vừa xuống xe, đã nhìn thấy Tô Hữu Khánh lại đánh nhau với Dương Quốc Bình ở bãi đất trống, công an sắp cản không nổi, mau chóng đưa hai người đến phòng thẩm vấn.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh, Hài Hước, Điền Văn, Sủng
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »