Thập Niên 70- Cuộc Sống Hạnh Phúc Trên Đảo

Lượt đọc: 11089 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »
Chương 29
đúng là oan gia ngõ hẹp!

❊ ❊ ❊

Tần Trí Viễn không có nghĩ nhiều, chỉ nhìn cô dặn: “Mặt đường này không dễ đi, lát nữa chạy xe sẽ có chút loạng choạng, cô giữ vững chút.”

Nói xong anh đợi người phụ nữ đưa tay nắm vững, anh mới đạp chân ga lái xe ra ngoài.

Mặt đường của lúc này quả thực không có tốt như đời sau, nhưng kỹ thuật lái xe của người đàn ông hình như không tồi, cho dù lái xe có hơi nhanh, nhưng xe vẫn xem là ổn định, không có cảm giác lắc lư như lúc Ôn Như Ý ngồi xe buýt.

Quán ăn nhỏ cách nơi này không xa, chạy xe con nên tốc độ cũng nhanh, hai người đi chưa đầy mười phút đã đến nơi, chỉ là đường vào chợ quá nhỏ, xe không thể vào được, Tần Trí Viễn để Ôn Như Ý xuống ở ngã tư nhỏ, sau đó tự mình lái xe đi tìm chỗ đậu xe.

Ôn Như Ý rất quen thuộc với ngã tư này, có rất đông người qua lại để mua đồ nấu ăn, cô chưa định đi vào quán, sợ lát nữa Tần Trí Viễn sẽ không tìm được cô.

Cô đứng yên tại chỗ đợi một lúc, nghe thấy phía sau có người gọi tên mình, vốn dĩ cô tưởng là Tần Trí Viễn, nhưng không ngờ quay đầu lại nhìn, vậy mà lại là Dương Quốc Bình.

Đúng là oan gia ngõ hẹp!

Ôn Như ý nhìn thấy anh ta, trong lòng bỗng chốc thấy phản cảm, cô xem như không nhìn thấy người này, quay người đi.

Dương Quốc Bình thấy vậy lập tức đuổi theo, chặn trước mặt người phụ nữ: “Tôi gọi cô đấy, cô không nghe thấy sao?”

Câu hỏi chất vấn tự cao tự đại này khiến Ôn Như Ý không kiềm được có chút bực bội, nhưng ở đây là nơi công cộng, cô khẽ đè nén lại, lạnh nhạt nhìn anh ta nói: “Chuyện gì?”

Hai ngày trước, kể từ sau khi rời khỏi nhà họ Ôn, Dương Quốc Bình càng nghĩ càng thấy khó chịu, mấy ngày hôm trước anh ta vội về chịu tang gặp Tử Du, nhưng như thế thì có làm sao, một người đàn ông có điều kiện không tồi như anh ta, trước khi kết hôn có hồng nhan tri kỷ thì có gì mà không được, hơn nữa thành phần nhà họ Ôn như thế nào họ không rõ sao, Ôn Như Ý vậy mà lại dám từ hôn, còn uy h.i.ế.p anh ta.

Anh ta muốn lập tức quên đi người phụ nữ đó, quên càng nhanh càng tốt, nhưng cũng không biết làm sao, hai đêm hôm nay anh ta cứ mơ thấy khuôn mặt như bức tranh của cô, trải qua hai ngày, anh ta không thể chịu được nữa, sáng hôm nay sau khi đi làm được một lúc lại chạy đến đại viện nhà họ, ai ngờ vậy mà lại nghe người trong đại viện nói Ôn Như Ý đi xem mắt, đến trưa cũng không quay về.

Mặc dù Dương Quốc Bình có nghĩ đến tình huống này, nhưng không ngờ lại nhanh như vậy, bỗng chốc anh ta cảm thấy không đúng, cho nên làm việc xong bèn đợi ở khu vực gần đây, dự định tối ăn cơm xong sẽ đến nhà họ Ôn một chuyến nữa để tìm người, không ngờ đã gặp cô ở đây trước: “Buổi trưa cô đã đi đâu?”

Ôn Như Ý lạnh lùng nhìn anh ta: “Tôi đi đâu có liên quan gì đến anh?”

Thái độ của cô khiến Dương Quốc Bình rất không vui, anh ta cũng lạnh mặt hỏi: “Cô đi xem mắt rồi đúng không?”

Ôn Như Ý thật sự không muốn để ý đến anh ta, cô đi thẳng về phía trước, người đàn ông lại đi theo cô: “Cô không nói tôi cũng biết, cô đi xem mắt, tôi nghe người ở đại viện nói rồi!”

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh, Hài Hước, Điền Văn, Sủng
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »