Thập Niên 70- Cuộc Sống Hạnh Phúc Trên Đảo

Lượt đọc: 11015 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »
Chương 28
xe công vụ mà dùng tư

❊ ❊ ❊

Ôn Như Ý ngước mắt nhìn người đàn ông này, đôi mắt đen của anh sáng lên nụ cười, trong nụ cười có chút xảo quyệt, cô mới nhận ra hình như mình đồng ý quá nhanh rồi, cảm thấy có chút bị lừa, nhưng mà nếu như đã đồng ý với anh rồi, cô cũng sẽ không ưỡn ẹo, dù sao thì thời gian vẫn còn sớm, quán cơm ở gần khu chợ, ngồi xe hai trạm là đến nơi, cho dù là đi bộ, thời gian đi về với thời gian ăn cơm cũng hơn một tiếng là xong, về đến nhà vẫn còn kịp.

“Được, thế anh muốn ngồi xe buýt hay là đi bộ?” Cô hỏi người đàn ông.

Tần Trí Viễn chỉ về phía sau trạm xe buýt nói: “Tôi có lái xe đến.”

Ôn Như Ý nhìn theo hướng tay của anh chỉ, quả nhiên phía sau trạm xe buýt có một chiếc xe con màu đen đậu ở đó, cô hơi líu lưỡi: “Xe anh lấy đâu ra vậy?”

Tần Trí Viễn ho nhẹ một tiếng: “Của lãnh đạo đại viện chúng tôi, tôi nói có việc gấp nên lãnh đạo đồng ý cho mượn rồi.”

Khóe môi Ôn Như Ý giật giật: “Xe công vụ mà dùng tư?”

Tần Trí Viễn nhướng mày: “Không sao, đều phù hợp quy trình, cô yên tâm ngồi đi.”

Tần Trí Viễn là chức phó đoàn, Ôn Như Ý cảm thấy anh có thể mượn được xe cũng bình thường, lúc này đa số phương tiện giao thông là xe buýt và xe đạp, mấy ngày cô xuyên sách cũng gặp khá ít xe con, chứ đừng nói là ngồi xe con, bây giờ có cơ hội ngồi lên, đương nhiên cô sẽ không từ chối, nên cô nhẹ nhàng ừ một tiếng.

Hai người đi đến trước xe, hình như là hiệu Hồng Kỳ, cảm giác niên đại rất mạnh, bánh xe có thể nhìn ra được sự mài mòn, nhưng thân xe được chà rửa rất sạch sẽ, giống như xe mới vậy, thậm chí còn có thể soi gương được.

Lần đầu tiên Ôn Như Ý ngồi trên chiếc xe của thập niên 70, sau khi lên xe, cô vẫn có chút hiếu kỳ về mọi thứ bên trong xe, nhưng mà cô không giống như mấy đứa con nít nhìn đông nhìn tây, cô chỉ liếc nhẹ vài cái quan sát ghế lái bên kia.

Người đàn ông đang ngồi ở ghế lái, đôi tay thon dài đặt trên vô lăng, thản nhiên nhìn về phía trước. Ánh nắng phía tây dịu dần, một tia sáng vàng từ kính trước chiếu vào, chiếu ánh sáng dịu nhẹ lên khuôn mặt anh, chiếc mũi cao và anh khí đó giống như một đỉnh núi dưới ánh mặt trời lặn, đường quai hàm sắc bén cũng khiến cho khuôn mặt nhìn nghiêng của anh trông kiên quyết và lạnh lùng.

Cảm nhận được ánh mắt của cô, người đàn ông quay đầu, hỏi: “Sao thế?”

Ôn Như Ý lập tức thu ánh nhìn lại, giả vờ như không có gì và nói: “Không có gì, chỉ là muốn xem thử anh lái xe này như thế nào.”

Tần Trí Viễn không nhạy bén, dường như không nhận ra chút bất thường lúc nãy, anh rất nghiêm túc chỉ xuống chân nói cho cô nghe: “Rất đơn giản, như thế này, nhấn ly hợp và đạp chân ga là xe chạy.”

Ôn Như Ý đương nhiên là biết lái xe như thế nào, nhưng lúc này cô cũng theo chiến thuật à một tiếng: “Đơn giản như vậy sao?”

Người đàn ông cười to: “Rất đơn giản, sau này có cơ hội tôi sẽ dạy cô.”

Không biết có phải câu nói của anh có hàm ý khác không, đột nhiên Ôn Như Ý cảm thấy mặt mình hơi nóng, qua một lúc sau, cô mím môi nói: “Đi thôi, nếu không lát nữa trời tối mất.”

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh, Hài Hước, Điền Văn, Sủng
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »