Thập Niên 70- Cuộc Sống Hạnh Phúc Trên Đảo

Lượt đọc: 11205 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »
Chương 33
cùng ăn cơm

❊ ❊ ❊

Nhìn bàn ăn đầy người, ý tưởng vừa ăn vừa nói chuyện của Tần Thí Viễn hoàn toàn tan vỡ. Anh thật sự ngu ngốc, nên tìm phòng riêng trong một nhà hàng lớn để ăn cùng một cô gái.

Ôn Như Ý cũng không ngờ hôm nay lại đông khách như vậy, nhìn dáng vẻ người đàn ông như bị táo bón vậy, cô nói: “Phó đoàn trưởng, chỗ chúng tôi là chỗ nhỏ, mong anh thông cảm, hôm nay tôi mời anh bữa cơm này, cảm ơn anh vừa nãy đã giải vây giúp tôi.”

Tần Trí Viễn lập tức từ chối: “Như vậy không được, sao có thể để cô mời được, không thể tiêu tiền của cô, nói ra người ta nghe được lại cười tôi đấy.”

Có ông cụ ngồi bên cạnh vừa ăn mì xong, ngẩng đầu lên nhìn họ phụ họa: “Đúng thế, không thể tiêu tiền của phụ nữ, không thể chấp nhận được đàn ông ăn bám phụ nữ, cô gái, người yêu của cô tư tưởng giác ngộ cũng cao đấy.”

Vốn dĩ Tần Trí Viễn có chút khó chịu, nhưng nghe ông cụ nói “người yêu”, trong lòng anh lập tức thấy thoải mái, nhưng một giây sau, anh lại nghe thấy giọng nói mềm mại của người phụ nữ giải thích: “Ông cụ, anh ấy không phải người yêu của cháu đâu.”

Ông cụ nhìn Tần Trí Viễn: “Chàng trai, thế cậu phải nỗ lực rồi.”

Tần Trí Viễn nghe thấy lời này thì nhìn chằm chằm Ôn Như Ý, nói lý: “Vậy cô phải cho tôi cơ hội.”

Ôn Như Ý bị anh nhìn như vậy, đột nhiên có chút không tự tại, cô vội vàng chỉ vào thực đơn trên tường: “Ở đây không bán nhiều đồ ăn, anh muốn ăn cái gì thì mau chóng gọi đi, nếu không lát nữa là hết đấy.”

Tần Trí Viễn cũng biết điều không truy hỏi nữa, chỉ hỏi cô: “Cô muốn ăn gì?”

Ôn Như Ý mới ăn cơm trưa lúc một giờ chiều, bây giờ cô cũng chưa đói: “Tôi ăn gì cũng được.”

Quán cơm này nhỏ, bán đồ ăn cũng không được nhiều, họ cũng đến hơi muộn một chút, hai người đều gọi sủi cảo thịt, kết thúc bữa ăn giữa tiếng ồn ào của mọi người.

Sau khi ăn cơm xong, trời cũng đã mờ tối, Ôn Như Ý phải mau chóng về nhà, hai người cũng từ quán ăn đi lại ngã tư lúc nãy, lần này Tần Trí Viễn rất nhanh đã lái xe lại, sau khi lên xe, chưa đến mười phút, chiếc xe lại dừng bên cạnh trạm xe buýt.

“Dừng ở đây, tôi tự đi về là được rồi.”

Ôn Như Ý nói rồi định đẩy cửa xuống xe, nhưng cửa vẫn chưa được mở, người đàn ông phía sau lại gọi cô.

Cô quay đầu lại, người đàn ông ngồi ở ghế lái xoa vô lăng bằng đôi bàn tay thon thả: “Vừa nãy không phải cô nói muốn mời tôi ăn cơm sao?”

Ôn Như Ý ngây người, trừng mắt nhìn anh: “Không phải anh không cần?”

Tần Trí Viễn ừm một tiếng: “Thế hay là ngày mai cô mời tôi đi xem phim đi?”

Lời vừa dứt, Ôn Như Ý quan sát nhìn anh mấy lần, nhớ lại lời anh nói lúc nãy trong quán ăn, cô cười, trong giọng nói lại mang vài phần cười nhạo: “Lúc nãy anh còn nói, không thể để tôi mời, tiêu tiền của tôi sao?”

Đúng là Tần Trí Viễn có nói như vậy, nhưng ngay cả một ông cụ lạ mặt cũng muốn anh nỗ lực, thế thì anh đương nhiên phải nỗ lực.

Anh mím môi, một lúc sau mới nhỏ nhẹ nói: “Không sao, cô mời, tôi trả tiền.”

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh, Hài Hước, Điền Văn, Sủng
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »