Vương Bạt nghe vậy, thoạt tiên có chút kinh ngạc, nhưng ngay lập tức giật mình nhận ra.
Hoàn toàn chính xác, đối với Tiên Thiên Thần Ma, việc bị giới hạn thân phận Thực Giới Giả khiến họ không thể trở nên mạnh mẽ hơn, đồng nghĩa với việc chắc chắn sẽ có Tiên Thiên Thần Ma cam tâm từ bỏ tất cả, để tranh đoạt một tương lai khác.
Nếu đã là tranh đoạt, vậy dĩ nhiên phải tranh một thứ lớn lao hơn.
"Đương nhiên, nếu bản thân quá yếu ớt, chân linh tiến vào trong giới, ngược lại chìm đắm trong u mê, không thể minh ngộ tiền thân, e rằng cũng chẳng phải chuyện tốt đẹp gì."
Huyền Nguyên Tử khẽ lắc đầu cảm thán, rồi nói thêm:
“Tuy nhiên, dù chân linh long đong, túc tuệ chưa tỉnh, đã là Tiên Thiên Thần Ma, tự nhiên khác hăn người thường. Hô phong hoán vũ, lời nói như pháp, hoặc mị lực siêu phàm, khiến người người yêu mến. Mọi việc như thế đều do 'Đạo' ấn chứa bên trong quấy phá. Người như vậy, tựa như đùi trong túi, dễ dàng lộ tài năng."
"Lời nói như pháp... Khác hẳn người thường..."
Vương Bạt chấn động trong lòng, gần như ngay lập tức nhớ tới Tiền Bạch Mao đang bế quan trong tông.
Nghĩ đến năng lực đặc thù không thể tưởng tượng nổi của đối phương, chẳng lẽ đó chính là đặc điểm của Tiên Thiên Thần Ma mà Huyền Nguyên Tử vừa nói?
"Vậy làm thế nào để đánh thức chân linh của họ?"
Vương Bạt không nhịn được tò mò hỏi.
"Không phải đánh thức."
Huyền Nguyên Tử khẽ lắc đầu:
"Việc này khác với tu sĩ trong giới. Nếu chính người đó không tự dọn sạch tấm gương, minh ngộ kiếp trước kiếp này, người ngoài dù làm gì cũng khó có hiệu quả."
"Ra là vậy."
Vương Bạt có chút tiếc nuối.
Hắn rất muốn biết Tiền Bạch Mao có phải Tiên Thiên Thần Ma hay không.
Nhưng hắn nhanh chóng nhớ lại vấn đề ban đầu:
"Nhưng vì sao tiền bối nói cơ duyên này chưa chắc là chuyện tốt đối với tu sĩ?"
Huyền Nguyên Tử nghe vậy, khẽ lắc đầu, hỏi ngược lại:
"Ngươi nghĩ Phi Thăng Kiếp trong Giới Hải là gì?”
Vương Bạt khẽ giật mình.
Phi Thăng Kiếp là gì?
Câu hỏi này nghe có vẻ khó hiểu.
Nhưng khi Vương Bạt suy tư, hắn lại không biết phải giải thích thế nào, bởi vì hắn hoàn toàn không biết gì về Phi Thăng Kiếp, chỉ biết rằng khi đạt đến cảnh giới nhất định, sẽ dẫn tới phi thăng chi kiếp, giúp tu sĩ rời khỏi một phương thiên địa, tiến đến một thế giới hoàn thiện hơn.
Cho nên nó còn được gọi là tiếp dẫn lôi kiếp.
Còn nguyên nhân, nguyên lý bên trong, hắn hoàn toàn không rõ.
Thấy Vương Bạt mờ mịt, Huyền Nguyên Tử mỉm cười, dường như không hề ngạc nhiên.
Chắp tay ngửa mặt nhìn lên bầu trời, ánh mắt xuyên thấu tầng băng phía trên, thậm chí xuyên qua giới mô.
Thanh âm trở nên trầm thấp:
“Câu hỏi này, thực ra hầu như mọi người chưa từng nghĩ đến. Ta cũng vậy. Việc bị giam cầm ở đây nhiều năm như vậy, chờ đợi tiếp dẫn lôi kiếp mãi chưa đến, khiến trong lòng ta nảy sinh nhiều suy tư.”
"Kết hợp với kinh nghiệm du đãng nhiều năm trong Giới Hải của tiền thân, ta dần có một vài phỏng đoán."
Vương Bạt dựng tai lắng nghe, hắn mơ hồ cảm thấy mình đang tiếp cận một chân tướng khó lường.
Huyền Nguyên Tử không nói thẳng ý nghĩ, mà hỏi một câu khác:
"Ngươi giỏi ngự thú, ta hỏi ngươi, nếu muốn nuôi một linh thú tiềm năng lớn, cần làm gì?"
Vương Bạt giật mình, nhưng nhanh chóng đáp:
"Tìm kiếm chủng loại, huyết mạch phù hợp, cho ăn, dùng linh tài bồi dưỡng. Đợi nó viên mãn, dùng đại dược giúp đột phá phẩm giai..."
Âm thanh của hắn đột ngột dừng lại!
Ánh mắt khó tin nhìn về phía Huyền Nguyên Tử:
"Ý tiền bối là..."
Huyền Nguyên Tử mỉm cười:
"Xem ra ngươi cũng nghĩ đến rồi. Đúng vậy, phi thăng lôi kiếp này có giống như một bàn tay vô hình, chọn ra những sinh linh đã được nuôi dưỡng đến mức khá, phù hợp điều kiện nhất định? Rồi chuyển đến một nơi khác để bồi dưỡng?"
"Chỉ là nó không cần phiền toái như ngươi. Thế giới khác nhau vốn đã tương ứng với yêu cầu khác biệt. Chỉ cần giáng xuống lôi kiếp, có thể đồng thời hoàn thành sàng lọc và bồi dưỡng cuối cùng. Cứ thế lặp lại, từ Tiểu Thương Giới nhỏ yếu, đi đến một đại thế giới khác. Đợi đến Đại Thừa, lại có lôi kiếp giúp ngươi tiến vào Giới Hải thứ hai cao hơn."
Lòng Vương Bạt chấn động, hiếm khi thất thố:
"Vậy chẳng phải chúng ta là linh thú bị nuôi dưỡng?"
Trong lúc mơ hồ, hắn nghĩ đến nhiều hơn.
Nếu theo cách nói của Huyền Nguyên Tử, thế giới này từ đầu đã giống như một dây chuyền sản xuất, không ngừng bồi dưỡng từng tu sĩ. Những cửa ải trùng điệp trong đó, tựa như những điều kiện sàng lọc được thiết lập trên dây chuyền, cho đến khi sàng lọc ra những "thượng phẩm" phù hợp.
Phi thăng chi kiếp chính là bàn tay vươn ra của những "công nhân" khác trên dây chuyền.
Càng nghĩ, hắn càng thấy kinh hãi!
Huyền Nguyên Tử khẽ lắc đầu:
"Cũng chưa hăn như vậy."
"Giới Hải rộng lớn, có thể xưng là vô biên vô hạn. Chúng sinh vô cùng vô tận, nhưng so với Giới Hải này, sao có thể sánh được? Quá nhỏ bé."
"Có lẽ có khả năng này, nhưng không cần thiết... Cho nên, ta nghĩ đến một khả năng khác."
Ông dừng lại, rồi hỏi một câu khác:
"Ngươi nói thiên địa ý chí của Tiểu Thương Giới, vì sao lại hạn chế sinh linh trong giới đủ kiểu?"
“Tu sĩ Luyện Hư rõ ràng đã có thể Độ Kiếp phú thăng, nhưng mấy vạn năm nay đều bị hạn chế trong giới, không được rời đi, chủ có thể buồn bực mà chết?”
Trong đầu Vương Bạt lóe lên hình ảnh Tiểu Thương Giới mà hắn đã thấy từ bên ngoài dưới sự dẫn dắt của Lý Nguyệt Hoa.
Hắn gần như thốt ra:
"Bởi vì Hỗn Độn Nguyên Chất bên ngoài không đủ, mà tu sĩ và linh thú có thể phi thăng lại mang đi lượng lớn tài nguyên. Như vậy Tiểu Thương Giới nhập không đủ xuất, sẽ càng nhanh chóng hủy diệt. Vì tự vệ, nên mới có những hạn chế này."
"Không sai!"
Huyền Nguyên Tử tán thưởng gật đầu, rồi trầm ngâm nói:
"Tiểu Thương Giới tự vệ là điều dễ hiểu. Vậy việc Giới Hải không ngừng giáng xuống lôi kiếp cho những sinh linh phù hợp điều kiện, có phải cũng vì tự vệ mà bất đắc dĩ phải làm vậy?"
Vương Bạt khẽ nhíu mày, có chút khó hiểu.
Huyền Nguyên Tử tiếp tục giải thích sâu hơn:
"Ví dụ, Giới Hải thực tế được tạo thành từ từng tòa giới vực. Vậy một khi giới vực xuất hiện dao động, liệu có ảnh hưởng đến sự ổn định của Giới Hải? Mà dao động giới vực có thể bắt nguồn từ nội bộ hoặc bên ngoài. Việc tu sĩ Luyện Hư ở Hoàng Cực Châu phẫn nộ xé rách giới mô, cố nhiên là do Tiểu Thương Giới suy yếu đến cực điểm, nhưng cũng rõ ràng là vấn đề nội bộ."
“Nói cách khác, tu sĩ vượt quá giới hạn mà giới vực có thể gánh chịu, là mối đe dọa đối với bản thân giới vực, gián tiếp ảnh hưởng đến Giới Hải. Để Giới Hải luôn ổn định, cơ chế Phi Thăng Kiếp đặc thù đần hình thành."
"Sớm bóp chết những nguy cơ trong trứng nước."
"Nhưng đối với những thế giới vốn đã bệnh nguy kịch như Tiểu Thương Giới, nó lại trở thành ngòi nổ đẩy nhanh diệt vong. Vì vậy, bản năng của Tiểu Thương Giới xung đột với ý chí của Giới Hải."