Hùng Chiếu Kinh không nhịn được lên tiếng:
“Vương đạo hữu, hay là xem giúp Hùng mỗ một chút?”
Vương Bạt không từ chối, dồn lực vào mắt, nhưng lập tức khẽ “ồ” một tiếng.
“Thế nào?”
Phản ứng của Vương Bạt khiến Hùng Chiếu Kinh và những người khác đều tò mò.
Vương Bạt lắc đầu, nhìn Hùng Chiếu Kinh với vẻ thâm ý:
“Hùng Phó Quan Chủ tự có cao nhân phù trợ, không cần lo lắng.”
Nghe vậy, sắc mặt Hùng Chiếu Kinh khẽ biến đổi, trong ánh mắt nhìn Vương Bạt thoáng thêm vài phần kính sợ mà không ai nhận ra.
Thấy vậy, mọi người đều hơi nghi hoặc, chỉ có Lương Vô Cực như có điều suy nghĩ, liếc nhìn Hùng Chiếu Kinh, rồi lại quét mắt về phía Vương Bạt, vẻ mặt ngưng trọng.
Hai tông một thị giờ phút này cũng không có nhiều thời gian rảnh rỗi để ở lại trò chuyện, sau khi chúc mừng liền vội vàng cáo từ rời đi.
Vương Bạt nhìn theo Lương Vô Cực rời đi, sau đó quay sang nhìn Triệu Phong, Cấp Anh, Tư Dị, Linh Ủy Tử và những người khác, trầm giọng nói:
“Tông chủ, chư vị trưởng lão, đại kiếp sắp đến, Vạn Tượng Tông ta cần toàn lực ứng phó. Ta đề nghị từ hôm nay trở đi, Vạn Tượng Tông bế tông ẩn độn, ngoại trừ Quỷ Thị vẫn duy trì hoạt động bên ngoài, tất cả môn nhân đệ tử không được tùy tiện ra ngoài.”
Lời này vừa nói ra, lập tức gây xôn xao trong điện.
Tuy có người thắc mắc, nhưng không ai trực tiếp phản bác.
Dốc sức xây dựng đạo tràng, liên tiếp đánh bại Thực Giới Giả.
Vừa bước vào Hóa Thần, liền có hai đại Đạo binh tứ giai phụ tá.
Vương Bạt hiện tại, danh vọng không ai sánh bằng, thực lực trong tông môn gần như ngang với Huệ Uẩn Tử tổ sư.
Dù không phải Tông chủ, nhưng lời nói của hắn giờ đây còn có trọng lượng hơn cả Tông chủ.
Ít nhất, trong Thái Hòa Cung không ai dám phản bác.
Nhưng Triệu Phong, người luôn ủng hộ hắn, lúc này lại lên tiếng hỏi:
“Phó Tông chủ vừa độ kiếp thành công, lại có Huệ Uấn Tử tổ sư tọa trấn, tông ta đang ở thời kỳ cường thịnh chưa từng có. Dù có đại kiếp giáng lâm, việc ẩn mình có phải quá bị động không?”
Lời của Triệu Phong lập tức nhận được sự đồng tình của vài người.
Vương Bạt nhận ra ý đồ của Triệu Phong, ông ta cố ý nói ra để Vương Bạt có cơ hội thuyết phục họ.
Vương Bạt không khách khí, nói thẳng:
“Chân Võ Giả đang càn quét Hoàng Cực Châu, Thiên Mạc Châu, Kính Duyên Châu, hơn nửa lãnh thổ đã rơi vào tay chúng. Vạn Thần Quốc co cụm một góc, e rằng không trụ được bao lâu. Sau khi chiếm trọn Kính Duyên Châu, bước tiếp theo sẽ là Phong Lâm Châu… Thay vì giao chiến với Chân Võ Giả, hao tổn nhiều dự trữ, chi bằng dứt khoát bế quan tị thế, tránh đợt tiêu hao này, chờ đợi đại kiếp tiến đến.”
Linh Ủy Tử, người luôn ủng hộ Vương Bạt, dù vậy vẫn cau mày nói:
“Có khả năng nào Chân Võ chính là đại kiếp mà chúng ta phải đối mặt? Chân Võ Giả tuổi thọ không cao, nhưng số lượng quá đông đảo, hơn nữa nghe nói chúng rất căm hờn tu sĩ…”
“Chân Võ… Tuyệt đối không phải thiên địa đại kiếp.”
Vương Bạt khẳng định lắc đầu.
Thấy mọi người có vẻ nghi hoặc, hắn không muốn giải thích nhiều, chỉ nói rằng đây là kết quả bói toán.
Nghe vậy, mọi người mới miễn cưỡng tin theo và thông qua đề nghị của Vương Bạt.
Đề nghị được thông qua, mọi người trong điện đều đứng ngồi không yên. Một tông môn lớn như vậy đột ngột đóng cửa sơn môn, ẩn thế, không chỉ là một câu nói là xong, ngoài việc thông báo cho Trường Sinh Tông, Du Tiên Quan và Tần Thị, còn phải dự trữ vật tư cấp thấp trong tông môn, cải tạo và điều chỉnh đại trận hộ tông.
Những việc này ít nhất cũng mất vài năm để hoàn thành.
Vương Bạt định lặng lẽ rời đi thì bị Triệu Phong gọi lại.
Triệu Phong có chút bất đắc dĩ nói:
“Sư đệ, đệ từng nói, khi nào bước vào Hóa Thần, sẽ tiếp nhận vị trí Tông chủ.”
“Vị trí Tông chủ…”
Vương Bạt kéo dài giọng điệu, trong lòng nhanh chóng suy nghĩ đối sách.
Khi còn ở Nguyên Anh, hắn đã dự định sẽ thử làm Tông chủ khi thời cơ chín muồi, nhưng giờ đây, khi đã bước vào Hóa Thần, hắn hoàn toàn không còn ý định đó nữa.
Xét về địa vị, ngay cả sư thúc tổ Cấp Anh cũng phải khách khí với hắn. Xét về quyền lực, một lời nói của hắn còn có trọng lượng hơn cả lời của Tông chủ hay các trưởng lão Thái Hòa Cung.
Quan trọng là hắn không cần phải hao tâm tổn trí như Tông chủ, chăng phải thoải mái hơn sao?
Triệu Phong lập tức nhận ra ý nghĩ của Vương Bạt, sắc mặt hơi tối sầm lại:
“Sư đệ muốn nuốt lời?”
“Sư huynh bình tĩnh! Đệ đâu có ý đó. Vị trí Tông chủ ai mà không thèm muốn? Chỉ là hiện tại cần ứng phó đại kiếp, kế hoạch sản xuất hàng loạt Đạo binh còn cần đệ chuẩn bị, đạo tràng cũng cần tiếp tục nâng cấp, một số tu sĩ viên mãn trong tông môn muốn trấn phục tâm ma, thuận lợi độ kiếp cũng cần đệ…”
Vương Bạt vội vàng nở nụ cười:
“Những việc này không phải đệ không thể làm, nhưng đệ thật sự không rảnh. Hơn nữa, đệ còn định chu du Cửu Châu, xem có thể điều tra rõ nguồn gốc đại kiếp này hay không.”
“Vậy đi, chờ vượt qua đại kiếp này, đệ nhất định sẽ tiếp nhận vị trí Tông chủ từ sư huynh, đệ cam đoan!”
“Đệ muốn chu du Cửu Châu?”
Nghe Vương Bạt nói, Triệu Phong không khỏi giật mình.
Dù biết phần lớn là kiếm cớ, nhưng những gì Vương Bạt nói đều rất quan trọng.
Ông trầm ngâm một lúc, cuối cùng vẫn bất đắc di gật đầu:
“Vậy thì… chờ đến sau đại kiếp rồi tính.”
Vương Bạt lập tức chắp tay hành lễ, cười ha ha:
“Sư huynh anh minh!”
Nói rồi, mặc cho Triệu Phong nhìn theo với vẻ yêu thích và ngưỡng mộ, Vương Bạt tiêu sái hóa thành một đạo lưu quang, bay thẳng về phía Vạn Pháp Phong xa xăm.