...
“Hô ——”
Vương Bạt nhẹ nhàng dừng ngón tay, ngừng xoay chuyển.
Ánh mắt hắn nhìn về phía Tâm Duyên Ma Niệm, mang theo một tia thở dài và thương hại.
Hắn đã hiểu rõ đại khái tình huống mà Tâm Duyên đã gặp phải.
Có thể coi như nó tương tự với bài toán tàu điện nan giải ở kiếp trước.
Một bên là một người, một bên là năm người hoặc nhiều hơn, ai sống ai chết đều tùy thuộc vào lựa chọn của Tâm Duyên.
Một bên sống, bên kia chết.
Điểm khác biệt là, Tâm Duyên đối mặt với một bên là vô số phàm nhân, một bên lại là những tăng chúng thân cận, hậu bối.
Điều kiện cũng mơ hồ hơn nhiều.
Theo Vương Bạt thấy, lựa chọn ban đầu của Tâm Duyên không hề sai. Việc đuổi theo Thực Giới Giả, chém giết chúng ở giới ngoại là giải quyết vấn đề từ gốc rễ. Sau khi trở về, lấy thân lấp mắt, đồng thời hấp thu Hỗn Độn Nguyên Chất và linh khí để ngăn đại hồng thủy lan tràn, cũng được cơi là suy nghĩ chư toàn, sẵn sàng hy sinh.
Điều duy nhất có thể trách là, thân là lãnh tụ Tây Đà Châu, lại một mình mạo hiểm mà không an bài hậu sự, khiến Tây Đà Châu chia năm xẻ bảy, tự chiến lẫn nhau, chịu trách nhiệm lớn cho tình cảnh hiện tại.
Nhưng ai mà không mắc sai lầm, huống hồ tình huống khẩn cấp, Tây Đà Châu lại thái bình đã lâu, khó tránh khỏi sơ suất cũng là điều dễ hiểu.
Chỉ là, người tính không bằng trời tính, Chân Thực Ma Nhãn không được giải quyết vì Tâm Duyên lấy thân lấp mắt, mà các tăng nhân Tây Đà Châu lại gặp tai bay vạ gió vì Tâm Duyên rút linh khí, cuối cùng đều bỏ mạng.
Nếu nhìn vào thời điểm đó, đây là lựa chọn bất đắc dĩ, không thể tránh khỏi.
Nhưng khi Tâm Duyên suy xét lại từ kết quả, tình hình lại khác.
Nếu lúc trước, hắn không chọn ra ngoài chém Thực Giới Giả, lấp mắt, hấp thu linh khí để cứu phàm nhân, mà mang theo các tăng nhân tìm nơi an thân, thì những tăng chúng, hậu bối đó có phải đã không phải chết?
Xuất phát từ lòng từ bi cứu được một nhóm người, lại gián tiếp hại chết những hậu bối tin tưởng mình, vậy hắn rốt cuộc là Phật hay là ma?
Đây là một câu hỏi không có đáp án.
Vì tiêu chuẩn và cách nhìn của mỗi người khác nhau.
Điều phiền phức là, có lẽ vì ý thức sắp tan biến, Tâm Duyên ở những giây phút cuối đời lại bị mắc kẹt trong vấn đề này, cuối cùng sinh ra một sợi Ma Niệm.
Nghĩ đến đây, Vương Bạt nhìn hư ảnh đang gào thét phẫn nộ bị Xá Lợi Tháp giam giữ, trong mắt thoáng có chút không đành lòng.
Hắn cho rằng, thiện tâm, từ bi là một loại thiên phú cao quý, nhưng không phải ai cũng có thể kiểm soát được, nếu năng lực có hạn, thường sẽ bị chính thiên phú đó làm tổn thương.
Ngay cả một bậc cao tăng đại đức như Tâm Duyên cũng phải chịu đựng nỗi khổ từ bi, rõ ràng đã hy sinh rất lớn, nhưng vẫn chìm sâu trong tình thế khó xử, bị giằng xé bởi đạo đức, ngay cả khi nhập niết bàn cũng khó mà yên giấc.
Không liên quan đến đạo tâm.
Có lẽ chỉ có người từ bi mới có nhiều lo lắng, nhiều khổ sở như vậy.
Dù không tán đồng lý niệm đó, nhưng hắn khó mà sinh ra ghét hận với những người như vậy.
Dường như cảm nhận được sự thương hại trong mắt Vương Bạt, hư ảnh Ma Niệm trong Xá Lợi Tháp đột nhiên ngừng giãy giụa, mặc cho Phật quang chiếu rọi lên người, phát ra tiếng xèo xèo như thiêu đốt, nhưng hắn dường như không hề hay biết, đôi mắt mang theo phẫn nộ, không cam lòng và thống khổ nhìn chằm chằm Vương Bạt:
“Ngươi cũng cảm thấy Tâm Duyên đã sai sao?”
“Ngươi cũng đồng ý ta tự tay đền bù sai lầm sao?”
Vương Bạt khẽ lắc đầu, đột nhiên nói nhỏ:
“Dù Đại Sĩ chọn con đường nào, kết quả cũng vậy thôi.”
Hư ảnh Ma Niệm ngẩn ra.
“Nếu chọn cách bỏ mặc, chỉ đưa tăng chúng các Phật quốc trốn thoát, Đại Sĩ cũng vẫn sẽ thống khổ quãng đời còn lại vì không thể ngăn cản đại hồng thủy, khiến Tây Đà Châu chìm trong biển nước, chúng sinh lầm than.”
Vương Bạt bình tĩnh nói:
“Hoặc là, dẫn tăng chúng đi cứu viện tất cả tăng nhân trong Phật quốc, nhưng ai có thể cứu hết được đây? Chắc chắn sẽ có phàm nhân bị bò lại, đại họa ập đến, chắc chắn sẽ có người phải chết, điều đó không thể tránh khỏi. Nếu không thể tránh khỏi, với lòng từ bị, thương xót, hộ sinh cầu toàn của Đại Sĩ, quãng đời còn lại có lẽ cũng vẫn phải sống trong đau khổ.”
“Chọn con đường nào, với Đại Sĩ mà nói, kết quả chẳng phải đều như nhau sao?”
“Chỉ là nỗi đau nhiều hơn hay ít đi thôi, chứ không có gì khác biệt.”
Hư ảnh Ma Niệm đứng ngây ra tại chỗ, động tác giãy giụa nhỏ dần.
Miệng lẩm bẩm:
“Kết quả. đều như nhau?”
Nhưng hắn chợt bừng tỉnh, điên cuồng lay động Xá Lợi Tháp, Ma Ý bùng nổ, trừng mắt nhìn Vương Bạt giận dữ hét lớn:
“Ngươi lừa ta! Nhiều người chết vì ta như vậy, sao có thể như nhau được!”
“Nếu lúc trước ta không thu nạp linh khí bốn phương, đệ tử chư Phật quốc vốn có thể bảo vệ chính mình và phàm nhân, chứ không phải tình cảnh bây giờ… Bọn họ đều đã nhập niết! Tất cả đều đã chết!”
Vương Bạt nhíu mày.
Đây chính là mấu chốt lớn nhất của vấn đề này.
Hành động của Tâm Duyên không chỉ là chọn con đường sống hay chết, mà là muốn cứu tất cả mọi người, nhưng kết quả lại gây ra tổn thất thảm khốc hơn vì quyết định đó.
Vậy nên, xét về kết quả, nếu Tâm Duyên lúc trước chọn cách khác, dù là không làm gì cả, có lẽ kết quả còn tốt hơn nhiều.
Về sau, Tâm Duyên Đại Sĩ hiển nhiên đã nhận ra điều này, nên càng không thể chấp nhận sự thật đó.
Chỉ là, đối với vị lão tăng trước mắt, lời đã đến khóe miệng, nhưng cuối cùng hắn vẫn không đành lòng nói ra.
“Đại Sĩ, chúng ta không ai trách ngài. ˆ
Chiếu Giới nhìn Tâm Duyên mà mình kính ngưỡng biến thành bộ dạng này, không khỏi lộ vẻ bi thương, tiến lên an ủi.
Nhưng đáp lại chỉ là tiếng gầm giận dữ của hư ảnh Ma Niệm.
Phật quang từ Xá Lợi Tháp rực rỡ chiếu vào hư ảnh Ma Niệm, nhưng vẫn không thể độ hóa nó, ngược lại hư ảnh Ma Niệm lại từng chút tiến gần về phía thân thể Tâm Duyên, dường như muốn quay trở lại.
Nhận ra điều này, lòng Vương Bạt run lên, ngay sau đó suy nghĩ nhanh chóng, đột nhiên lên tiếng:
“Tây Đà Châu có ngày hôm nay, Đại Sĩ không đi chỉ trích những Thực Giới Giả kia, mà lại đổ hết mọi tội lỗi lên mình, chăng phải có chút tự cao tự đại sao?”
Hư ảnh Ma Niệm nghe vậy khựng lại, rồi lại nhìn chằm chằm Vương Bạt, vẻ dữ tợn trên mặt pha lẫn sự mê mang:
“… Ngươi, ngươi muốn nói gì?”
Đối diện với ánh mắt của đối phương, Vương Bạt bình tĩnh đáp:
“Đại Sĩ đã thân dung thiên địa, hẳn là cảm nhận được tình hình giới ngoại, thiên địa suy tàn, dị thú giới ngoại, tức Thực Giới Giả, đã rình mò Tiểu Thương giới nhiều năm, đại hồng thủy cho dù không xảy ra ở Tây Đà Châu, mà là Phong Lâm Châu, Hoàng Cực Châu, có Thực Giới Giả tham gia, ắt cũng là hạo kiếp không thể tránh khỏi.”
“Đại Sĩ muốn một mình cứu vớt chúng sinh, lại không biết giới ngoại còn rất nhiều Thực Giới Giả Lục Giai chờ chia sẻ miếng bánh Tiểu Thương giới này, chắng lẽ Đại Sĩ cho rằng chỉ bằng sức mình, có thể ngăn cản hạo kiếp mênh mông, ngăn cản nhiêu Thực Giới Giả như vậy?”
“Ngươi lại coi thường các Luyện Hư tu sĩ trong Tiểu Thương giới sao?”
“Bọn họ còn không dám có ý nghĩ xằng bậy đó!”
“Nếu Đại Sĩ thật có tâm này, Vương Mỗ chỉ có bốn chữ tặng ngài…”
“Không biết lượng sức!”