"Quả nhiên là hắn!"
Nghe Chiếu Giới nói, Vương Bạt khựng lại trong lòng.
Hắn cẩn thận đánh giá vị lão tăng mày trắng đang nhắm mắt xếp bằng trước mặt, giữa luồng kim quang lưu ly.
Lão tăng khoác áo cà sa trắng muốt, mặt như trăng rằm, giữa mày có nốt ruồi cát tường, đầu búi tóc thịt, vành tai dài chấm vai, hiền lành an tĩnh, tựa Phật sống tái thế, nhưng lại như đang ngủ say.
Ngày xưa ở Bát Trọng Hải, Vương Bạt từng nghe tăng nhân Từ Vô kể rằng, khi đại hồng thủy bùng phát, Tâm Duyên Đại Sĩ, Luyện Hư tu sĩ duy nhất của Tây Đà Châu, đã lấy thân trấn nhãn, rồi bặt vô âm tín.
Liên hệ với việc Chân Thực Mô Nhãn năm ở đây, thân phận của lão tăng này không cần nói cũng rõ.
Chỉ là hắn thắc mắc, nếu tăng nhân này thật là Tâm Duyên, lẽ ra đã hòa nhập làm một với giới mô, không còn phân biệt, sao giờ vẫn còn thấy được?
Hắn sống hay chết?
Điều khiến Vương Bạt kinh ngạc hơn là, đến nơi này, sức dẫn dắt pháp lực đã mạnh đến mức hắn phải dùng Huyền Hoàng Đạo Vực để ngăn cách.
Mà nguồn gốc sức mạnh này, chính là Tâm Duyên Đại Sĩ trước mắt.
"Chuyện gì thế này?!”
Vương Bạt nghi hoặc, rồi nhận ra sắc mặt Chiếu Nhẫn hơi đỏ lên, vẻ mặt đau khổ giãy giụa, xung quanh thân thể nổi lên một đạo Phật quang Đạo Vực hình tròn.
"Đại sư!"
Lời chưa dứt, Chiếu Giới đã không chống đỡ nổi, Phật quang Đạo Vực bị sức dẫn dắt tác động, biến dạng cực nhanh, như quả trứng bị ép, vỡ toang một lỗ.
Pháp lực trút ra ào ạt, đổ thẳng về phía lão tăng đang khoanh chân nhắm mắt!
Đạo Vực của Chiếu Giới lập tức xẹp xuống nhanh chóng như bóng xì hơi.
Bên ngoài thân hắn nổi lên một viên xá lợi thất thải hư ảnh, rung động kịch liệt!
"Không ổn!"
Chiếu Giới cố gắng ngăn cản, nhưng vẫn phải trơ mắt nhìn pháp lực khổ luyện bao năm bị rút đi cực nhanh!
Chỉ trong nháy mắt, hơn phân nửa pháp lực của hắn đã bị hút cạn!
Tu sĩ ngũ giai chú trọng tu hành Đạo Vực, nhưng khi pháp lực khô kiệt, Đạo Vực dù lợi hại đến đâu cũng chỉ như bèo trôi vô căn.
Chiếu Giới biến sắc.
Ngay lúc đó, một tòa Huyền Hoàng Đạo Vực bỗng phóng đại, bao trùm Chiếu Giới.
Sức hút cường hoành bị ngăn cách.
"Hô ——"
Pháp lực ngừng lại, Chiếu Giới vội ổn định Đạo Vực, thoáng vẻ may mắn cùng sợ hãi, vội hành lễ với Vương Bạt:
"Đa tạ thí chủ cứu giúp!"
Vương Bạt khẽ lắc đầu, sắc mặt ngưng trọng nhìn lão tăng trước mặt.
Chiếu Giới vừa rồi còn lo chưa xong mình, không để ý, nhưng Vương Bạt đứng ngoài cuộc tỉnh táo, thấy rõ pháp lực của Chiếu Giới bị hút lấy rồi được Tâm Duyên Đại Sĩ hấp thu.
Nhưng dù hấp thu nhiều pháp lực, Tâm Duyên Đại Sĩ vẫn không hề thay đổi.
Ít nhất, bằng nhãn lực của hắn, không thấy gì khác thường.
Vạn Phật Xá Lợi Tháp tử kim lấp lánh lơ lửng phía xa, bất động.
Nhất thời, Vương Bạt không hiểu có huyền cơ gì.
Trầm ngâm một chút, cảm nhận sức hút càng lúc càng lớn, hắn quyết định nhanh chóng:
"Đại sư, nơi này nguy hiểm, nên rời khỏi trước!"
...
Chiếu Giới nhìn Tâm Duyên Đại Sĩ và Vạn Phật Xá Lợi Tháp, đành gật đầu:
"Nơi này quả thật nguy hiểm! Thôi, chúng ta lui trước, rồi bàn sau."
Hai người định rời đi, Huyền Hoàng Đạo Vực lui bước dường như chạm phải điều gì, Vương Bạt cảm giác được, ánh mắt sắc như điện quét tới, thấy ngón tay Tâm Duyên Đại Sĩ đang xếp bằng khẽ run lên.
Rồi, trước ánh mắt kinh ngạc của Vương Bạt, đôi mắt khép hờ chậm rãi mở ra.
Đôi mắt trong veo như gương, sau thoáng mờ mút, đường như nhận ra hắn, khẽ đời ánh mắt, nhìn Vương Bạt.
Bốn mắt chạm nhau.
Tiếng kinh hô của Chiếu Giới phá tan bầu không khí.
"Đại sư... Ngài còn sống?!"
Tâm Duyên Đại Sĩ nghe tiếng, ánh mắt hơi lệch, nhìn Chiếu Giới, trong mắt lóe lên một tia hồi ức, chưa mở miệng, cả hai đã nghe thấy giọng nói ôn hòa hiền hậu như nắng ấm:
”A di đà phật, ngươi là tăng vương của Yết La Quốc, Chiếu Giới?”
Nghe giọng nói, Chiếu Giới ngẩn ra, rồi mừng rỡ như điên, như không ngờ đối phương còn nhớ mình, lại như vui mừng vì đối phương còn sống:
"Là tiểu tăng, chính là tiểu tăng! Tiểu tăng từng gặp Đại Sĩ trên Hoa Sen Pháp Hội tám trăm năm trước..."
Vương Bạt cũng giật mình, rồi trong lòng dậy sóng!
"Luyện Hư tu sĩ Tây Đà Châu vẫn còn sống!"
"Chắng lẽ ông ta không hề lấy thân lấp mắt?”
"Hay là ông ta có cách khác để thoát thân?"
Đạo Vực lấp vào màng mắt chân thực, sẽ hòa làm một với giới mô, Nguyên Từ Đạo Nhân trụ được đến giờ là nhờ trận pháp hộ thân, trì hoãn quá trình này, nếu Tâm Duyên Đại Sĩ thật lấy thân lấp mắt, lẽ ra phải như các tiền bối bổ thiên trên Phong Lâm Châu, sớm đã mất ý thức, Đạo Vực cũng hợp nhất với giới mô.
"Nhưng Luyện Hư tu sĩ đứng đầu Tiêu Thương Giới, có lẽ có thủ đoạn đặc thù, như Hàn Yểm Tử..."
Vương Bạt tuy nghi hoặc, nhưng có Hàn Yểm Tử đi trước, cũng có thể chấp nhận việc đối phương "khởi tử hoàn sinh".