Trên bầu trời, đối mặt với trùng trùng sát khí từ hơn trăm Tà Thần ập đến, Phật Đà hư ảnh vẫn bình tĩnh, chậm rãi xòe bàn tay ra, rồi nhẹ nhàng bóp lại.
Thời gian dường như ngưng đọng.
Hơn trăm thân ảnh, kể cả cái cuống rốn khổng lồ kia, giống như một bức tranh treo lơ lửng trên không trung, ngây ngốc bất động.
Không Thiền Tử có thể thấy rõ những nếp nhăn trên mặt đám Tà Thần do phẫn nộ mà hình thành, thấy rõ thần lực hóa thành thực chất trên thân bọn chúng cũng cứng đờ...
Tất cả mọi thứ đều dừng lại ngay khoảnh khắc trước đó.
Khiến chúng trông hệt như những pho tượng sống động như thật.
Không Thiền Tử bay lượn quanh đám Tà Thần, dừng lại bên cạnh từng người, tò mò đánh giá, xoa bóp cánh tay, bẻ bẻ mí mắt.
Thậm chí còn cố ý bay đến chỗ Mẫu Thần, hứng thú kéo những cái cuống rốn của ả, ngón tay còn luồn vào trong mắt cuống rốn rồi dùng sức ngoáy ngoáy.
Xong lại ghét bỏ lau chất nhầy trên tay lên người một Tà Thần gần đó.
Sau đó, hắn xoa cái đầu bóng loáng của mình, chậc chậc khen:
"Tâm Duyên nhục thân, bản thể ngươi dùng càng ngày càng thuận tay, đáng tiếc chẳng bao lâu nữa sẽ phải dung nhập vào Giới Mô. Cảm giác trải nghiệm ngắn ngủi thật chăng tốt chút nào."
Lẩm bẩm một câu, hắn lập tức quay đầu nhìn lên trời, không nhịn được phàn nàn:
"Mà bản thể ngươi chẳng phải vô địch ở Tiểu Thương Giới này sao?"
"Ta cũng muốn ôm đùi a!"
Trên không trung, Phật Đà hư ảnh lười biếng liếc hắn một cái, chậm rãi thu hồi ánh mắt.
Chi là giọng nói hùng vĩ mà đạm mạc vẫn vang vọng trên bầu trời:
"Sao ngươi vẫn còn là Nguyên Anh?"
Không Thiền Tử lập tức xị mặt, đúng là hết chuyện để nói.
Hắn khẽ ho một tiếng, che miệng bằng bàn tay nhỏ, làm bộ nói:
"Tiểu tăng tu hành cần nhờ đốn ngộ, cái 'đốn' này, cái 'ngộ' kia, đâu phải dễ dàng như vậy, khục, không nói chuyện của tiểu tăng nữa, thí chủ bế quan bảy tám chục năm, chắc hẳn cũng có thu hoạch?"
Nhưng Phật Đà hư ảnh không thèm để ý đến hắn, trực tiếp nhắm mắt lại.
Không Thiền Tử cũng chẳng bận tâm, tiếp tục lớn tiếng hỏi:
"Ngươi cùng Huyền Nguyên Tử tính toán thiên địa đại kiếp này, chắc cũng sắp đến sau mấy chục, trăm năm nữa rồi nhỉ? Ngươi có tính toán gì không?"
Vù ——
Một trận gió lớn đột ngột thổi qua, hất văng Không Thiền Tử cùng Tượng Tứ Cửu, và cả đám Tà Thần ra ngoài mấy vạn dặm.
Trong tiếng gió, ẩn ẩn có tiếng "Ôn ào" nhạt nhòa.
Không Thiền Tử lập tức bĩu môi hậm hực.
Sau đó, ánh mắt hắn rơi vào đám Tà Thần bị bản thể tiễn đi cùng với hắn.
Những Tà Thần này đứng thẳng bất động giữa không trung, dường như đã mất hết ý thức, vẫn giữ nguyên trạng thái trước đó.
"Bắt lại mà không giết... Chậc chậc, bản thể có chút tâm tư nhỏ, rõ ràng quá đi!"
Không Thiền Tử xoa cái đầu trọc của mình, như có điều suy nghĩ.
Nhưng rất nhanh, hắn lại cười hì hì gật gù đắc ý, lập tức gọi Tượng Tứ Cửu:
"Bắt hết lại! Đại hoành nguyện của Phật gia ta, không chừng phải nhờ vào bọn chúng!"
Tượng Tứ Cửu không dám cãi lời, liền nuốt hết đám Tà Thần vào bụng. Không Thiền Tử lập tức nhảy lên lưng nó, lại bắt đầu lải nhải không ngừng, Tượng Tứ Cửu nhanh chóng hoa mắt chóng mặt, không chịu nổi sự quấy rầy, bưng kín tai bằng đôi vành tai to lớn, nhưng lại bị Không Thiền Tử giơ tay nhấc lên.
"Ta đang nói chuyện với ngươi đấy!"
Một người một tượng, dần dần đi xa.
...
...
Kính Duyên Châu Nam Bộ.
Đại Hạp Cốc đã biến thành một vùng đầm lầy.
Bờ nam đại địa tiêu điều, cảnh tượng hoang tàn khắp nơi.
Từng là thánh địa tu hành số một Cửu Châu, giờ đây vô số linh mạch bị dư âm chiến đấu của Chân Võ Giả và Tà Thần Vạn Thần Quốc đánh nát, rất nhiều linh khí tràn lan ra bốn phía biển rộng.
Những tòa Thần Điện sừng sững trên cao nguyên giờ đã biến thành phế tích. Các tu sĩ Hương Hỏa Đạo đi lại tấp nập ngày trước, giờ đã được thay thế bằng Chân Võ Giả. Từng nhóm người đứng trên phế tích, cờ lớn Huyền Quy của Chân Võ Giả đón gió phấp phới, số lượng kinh người.
Và đứng đầu hàng ngũ Chân Võ Giả đông nghịt này, hơn mười vị Ngũ giai Chân Võ Giả khí tức suy sụp, toàn thân đẫm máu, lại đều cung kính cúi đầu trước một lão giả.
Lão giả râu tóc rối bời, trên râu vẫn còn dính vết máu.
Ông tùy ý khoác một chiếc áo choàng, lờ mờ có thể thấy những vết sẹo dữ tợn trên ngực, đang chậm rãi khép lại trong huyết khí.
Ông không để ý đến những điều đó, chỉ lặng lẽ đặt xuống một quyển trục đầy những cái tên.
Ánh mắt ông lướt qua đám Chân Võ Giả đang im lặng nhưng trong lòng lại mừng rỡ và kích động.
Đối thủ lớn nhất của Chân Võ Giả cuối cùng đã bị tiêu diệt. Dù phải trả một cái giá thảm khốc để tiêu diệt những Tà Thần và Tà Tu này, những người sống sót sau nỗi đau buồn vẫn không thể giấu nổi niềm vui chiến thắng.
Đó là lẽ thường tình.
Nhưng cũng là điều ông không thể dễ dàng tha thứ.
Trong đầu ông, dần dần hiện lên những gương mặt đã mất đi sự sống, cuối cùng dừng lại ở gương mặt tràn đầy phẫn nộ của "Đông Vương", người thậm chí không thể giữ lại thi thể.
Ánh mắt ông trong nháy mắt lạnh lẽo như dao găm, dần dần hướng về phía mấy Ngũ giai Chân Võ Giả phía dưới.
Ông thấy được sự sợ hãi và chột dạ ẩn giấu dưới vẻ trấn tĩnh của những người này, thấy được những trái tim đã mục ruỗng bên dưới dòng huyết khí hùng hậu của họ...
Hoàn toàn khác biệt với những gương mặt non nớt và nhỏ bé phía sau.
Lão giả không khỏi đau lòng nhắm mắt lại, trong lòng ngổn ngang trăm mới.
"Để phàm nhân nắm giữ con đường vận mệnh của chính mình... Đến cùng là đúng hay sai?"
"Lão sư, ta thật sự không phân rõ nữa rồi..."
Ông đã từng có một niềm tin kiên định, không chút dao động, một lòng căm thù, theo đuổi mục tiêu của mình, vì thế mà không tiếc đối đầu với người thầy đáng kính nhất.
Nhưng khi mục tiêu dần dần tiến gần đến thành công, bóng tối dưới ánh hào quang của thành công cũng càng trở nên rõ ràng.
Ông thấy được sự xấu xí và dơ bẩn bên dưới thành công.
Ông càng ngày càng khó lòng kìm nén một tia sợ hãi.
Ông không sợ chết.
Nhưng lại sợ rằng những gì mình và tất cả Chân Võ Giả đã chiến đấu cả đời, phấn đấu hết mình để đổi lấy, cuối cùng lại bị người khác đánh cắp!
Nếu đám võ giả cuối cùng dốc hết sức lực để tạo ra một thế giới mới, nhưng lại xuất hiện tôn ti cao thấp, lại xuất hiện những kẻ cưỡi lên đầu chúng sinh...
Vậy thì tất cả những gì ông đã làm trong những năm qua, đến tột cùng có ý nghĩa gì?
Mê mang, suy yếu, lo sợ nghi hoặc... Vô số cảm xúc tràn ngập trong lòng ông.