Nơi này cướp đoạt linh khí còn mạnh hơn Đạo Thặng Châu và Ðồ Tỳ Châu nhiều.”
Bầu trời đêm tĩnh mịch, nhưng hướng Tây Bắc vẫn có thể thấy gần nửa vầng trời được bao phủ bởi một lớp kim quang lưu ly nhàn nhạt.
Vẻ đẹp kỳ dị không lời nào diễn tả xiết, khiến bóng đêm Tây Đà Châu thêm vài phần hương vị đặc biệt.
Chỉ là Vương Bạt và Chiếu Giới đứng bất động giữa không trung, sắc mặt đều hơi trầm xuống.
Trên đường bay, họ cảm nhận rõ ràng một luồng sức mạnh vô hình đang cố gắng xuyên thủng Đạo Vực của họ, dẫn dắt pháp lực tích trữ trong Nguyên Thần.
Tuy sức mạnh này không đủ gây sợ hãi, nhưng phiền phức là lực kéo này càng tăng lên rõ rệt khi họ đến gần Tây Đà Châu.
"Trước đây Tây Đà Châu đâu có tình huống này..."
Chiếu Giới cảm nhận luồng lực kia bên ngoài Đạo Vực, mặt đầy hoang mang.
Vương Bạt trầm mặc, hồi tưởng lại dị thường ở Đạo Thặng Châu và Đồ Tỳ Châu, trong lòng đã có vài phần suy đoán:
"Chuyện này có liên quan đến trận đại hồng thủy kia... Ta nhớ nguồn gốc đại hồng thủy ở gần Tây Đà Châu?"
Chiếu Giới gật đầu:
"Đúng vậy, ngay phía bắc Tây Đà Châu... Chúng ta đến Đại Luân Phật Quốc trước, lấy Vạn Phật Xá Lợi Tháp rồi tiếp tục hướng bắc, với cước lực của chúng ta, ước chừng nửa ngày là tới, lúc đó tiện đường xem sao."
Vương Bạt không từ chối, hắn cũng tò mò về nguồn gốc đại hồng thủy gây rung chuyển Tiểu Thương Giới, nhưng hiểu rõ rằng hồng thủy đã rút, có lẽ Chân Thực Ma Nhãn đã bị lấp đầy.
"Nhưng luồng sức mạnh hấp xả linh khí, pháp lực này từ đâu ra?"
Mang theo nghi hoặc, hai người nhanh chóng đến không phận Tây Đà Châu.
"Cũng may không giống Đạo Thặng Châu."
Chiếu Giới đảo mắt nhìn những sông núi, bình nguyên, sa mạc rậm rạp trước mắt, thở phào nhẹ nhõm.
Ông lo nhất là Tây Đà Châu bị nhấn chìm, thứ nhì là tình trạng nhiều châu lục vẫn còn chìm trong nước như Đạo Thặng Châu.
Nhưng xem ra, ít nhất hai điều ông lo lắng nhất đã không xảy ra.
Vui mừng, ông không quên lễ nghĩa chủ nhà, vội mời Vương Bạt:
“Thí chủ, chúng ta xuống xem sao.”
"Phật Quốc của lão tăng cách đây không xa."
Vương Bạt hiếu kỳ:
"Đại sư cũng có Phật Quốc?"
"Ha ha, thí chủ không biết, Phật Quốc ở Tây Đà Châu đều diễn hóa từ Đại Luân Phật Quốc. Do duyên phận và suy nghĩ khác biệt mà sinh ra nhiều lưu phái. Các lưu phái này, có thông, có không. Ai thông, thành tựu 'Nguyên Anh' chính quả, có thể lĩnh một phần đất từ Phật Chủ Đại Luân Phật Quốc, thực hiện lý niệm, thành lập Phật Quốc."
Chiếu Giới giải thích cặn kẽ:
"Nhưng Phật Quốc không tồn tại mãi. Nếu biện kinh thua, hoặc hậu bối không thành tựu 'Nguyên Anh' chính quả, Phật Quốc sẽ bị Phật Chủ thu hồi, ban cho người đắc đạo khác."
"Nghe nói thời đỉnh cao, Tây Đà Châu có mười vạn Phật Quốc, Tăng Vương cấp Hóa Thần nhiều vô kể. Chỉ tiếc bây giờ..."
Nhớ lại vinh quang xưa, lão tăng không khỏi thở dài.
Vương Bạt vô thức nghĩ đến một câu:
“Nhà ai đời trước mà chẳng giàu?”
Tây Đà Châu cũng vậy.
Nghĩ vậy, hắn càng thêm mong đợi.
Hai người vừa đi vừa nói, cước bộ nhanh chóng, chẳng mấy chốc vượt qua một dãy núi tuyết. Chiếu Giới dừng bước, ngạc nhiên chỉ xuống dưới:
"Kia là Phật Quốc của Từ Giác Sư Bá Phạm Diễn, không ngờ vẫn còn!"
Vương Bạt nhìn theo hướng tay Chiếu Giới, thấy giữa núi tuyết sừng sững một thành trì màu vàng đất.
Thành trì này có vẻ đã tồn tại lâu năm. Tường thành bị nước biển ăn mòn, tróc lở nhiều chỗ, lộ ra đất vàng bên trong.
Những tượng Phật trên tường thành, theo linh khí biến mất, cũng bị nước biển và thời gian bào mòn, gần như không còn hình dạng. Trong thành, tượng Phật đổ nát khắp nơi, chỉ là dưới bão cát, chi tiết đã bị xóa nhòa.
Điều Vương Bạt bất ngờ là, dù không còn Tăng Chúng, thành trì vẫn có phàm nhân sinh sống.
Người không nhiều, phần lớn mặc quần áo mộc mạc, thần sắc vô tư, chậm rãi đi lại trong thành, trò chuyện.
Mua bán cũng chậm rãi, cười nói vui vẻ.
So với dân chúng Đạo Thặng Châu vội vã ồn ào, dân chúng nơi đây thanh thản, an bình hơn.
"Tiểu quốc quả dân, an cư lạc nghiệp. Nếu không có ngoại địch quấy nhiễu, cuộc sống nơi đây cũng không tệ."
Vương Bạt nói thật lòng.
Tương lai của Đạo Thặng Châu, kiếp trước hắn từng trải qua. Kỹ nghệ phát triển không giúp phàm nhân thoát khỏi tục sự, mà khiến họ thêm mệt mỏi, khó giải thoát.
Hắn không bình luận nhiều về nguyên đo, chỉ là nhân tính.
Nhưng giờ nghĩ lại, nếu là phàm nhân, hắn muốn sống trong thành trì này hơn, thanh tâm, ít ham muốn, tự tại.
Đương nhiên, trên đời không có đào nguyên vĩnh viễn. Nếu có, ắt có người che chở.
Nên ý nghĩ này chỉ dừng lại ở đó.
Chiếu Giới cảm khái:
"Cách đây hơn trăm đặm có một ngôi chùa, có tượng Phật nhập Niết Bàn nghìn trượng. Khi Từ Giác Sư Bá còn tại thế, mỗi lần mở Vô Già Đại Hội, quốc khố bố thí nhiều trân bảo, cư sĩ, Tăng Chúng biện kinh, không phân biệt tôn tỉ, mỗi người phát biểu ý kiến, rất náo nhiệt, chúng ta rất vui."
"Chỉ tiếc năm xưa đại hồng thủy ập đến, Từ Giác Sư Bá cũng vừa lúc Niết Bàn, mọi người lo thân mình còn không xong..."
Nhắc đến nỗi đau, ông như nhớ lại thảm trạng đại hồng thủy năm xưa, thần sắc ảm đạm.
Vương Bạt nghe vậy, không khỏi mong chờ.