Vương Bạt chắp tay sau lưng, áo xanh tung bay.
Ánh mắt hắn lóe lên vẻ lạnh lùng, giọng nói nhàn nhạt:
“Nếu ta không muốn thì sao?”
Lão giả im lặng một lát, rồi cung kính đáp:
“Nếu lão sư không muốn, đệ tử xin thay lão sư thanh lý môn hộ.”
Dưới kia, bàn tay trần của Huyết Hổ đột ngột mọc ra những chiếc móng vuốt sắc nhọn, trong nháy mắt ghim chặt vào tim và cổ Võ Thánh. Móng vuốt mang theo huyết khí bén ngót đễ đàng xé toạc da thịt Võ Thánh.
Võ Thánh mặt mày tái mét, nhưng vẫn cắn răng, cố nén đau đớn, mặc cho móng vuốt Huyết Hổ từng chút một cắm sâu vào da thịt...
Chân Võ Giả khác với tu sĩ, nhục thân một khi bị hủy diệt, là hoàn toàn biến mất.
Không có chuyện thần hồn đoạt xá, sống lại lần nữa.
Ít nhất là hiện tại.
Vương Bạt không nhìn xuống, nhưng mọi động tĩnh đều nằm trong tầm “nhìn” của hắn.
Hắn im lặng.
Lão giả cũng không nói gì, chỉ lẳng lặng cúi đầu, không ai thấy được biểu tình trên mặt hắn lúc này.
Giữa hai người, bầu không khí dường như đóng băng.
Các tu sĩ và đám Chân Võ xung quanh vô thức nín thở.
Mãi đến khi Vương Bạt khẽ hừ một tiếng, ánh mắt nhàn lão giả tràn đầy vẻ khó hiểu:
“Ngươi ngược lại rất tôn sư trọng đạo.”
Thân thể lão giả khẽ run, hiểu rõ ý trong lời Vương Bạt, đầu càng cúi thấp hơn, nhỏ giọng nói:
“Đệ tử đa tạ lão sư đã mở cho một con đường sống.”
Huyết Hổ khẽ run lên, hóa thành một đạo huyết quang, nhập vào sau lưng lão giả.
Vương Bạt khẽ lắc đầu, nhìn Vương Húc, giọng nói lần đầu tiên mang theo sự trịnh trọng:
“Vương Húc... Ngươi nói cho ta biết, rốt cuộc ngươi muốn gì?”
Vương Húc trầm mặc một lát, chậm rãi ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt Vương Bạt.
Trong mắt vẫn mang theo sự cung kính, nhưng ẩn sâu bên trong là sự kiên quyết không thể lay chuyển.
Giọng hắn bình tĩnh mà kiên định:
“Thưa lão sư, đệ tử chỉ muốn một điều.”
Hai mắt Vương Bạt hơi nheo lại.
Giọng Vương Húc không lớn, cũng không mang nhiều cảm xúc, nhưng trong không gian tĩnh lặng của Bản Kiều Thành, lại theo gió lan xa vạn dặm:
“Đệ tử chỉ muốn một sự công bằng.”
“Không chỉ cho riêng ta, cho lão mẫu, vợ con đã chết thảm của ta, mà còn cho vô số Oán Linh chết oan trong Tiểu Thương Giới bao năm qua, và cho cả phần lớn sinh linh sẽ sinh ra trong Tiểu Thương Giới những năm tới!”
“Những kẻ không có linh căn, sinh ra đã không có thiên phú tu hành, nên chỉ có thể mặc cho tu sĩ, các Tiên Nhân tùy ý chém giết.”
Ánh mắt hắn nhìn Vương Bạt không hề che giấu.
Bình thản và tĩnh lặng:
“Ta chỉ muốn thế gian này, không còn tu sĩ.”
Nghe Vương Húc nói, Si Kiếm, Lục Ngu và vô số tu sĩ trong thành đều biến sắc mặt.
Một số tu sĩ ít nhiều biết về khẩu hiệu của đám Chân Võ, nhưng chi coi đó là khẩu hiệu suông, không để tâm.
Người khác lại vì nhiều lý do, không hề hay biết.
Đến khi Vương Húc nói ra những lời này, tất cả tu sĩ mới giật mình nhận ra, khẩu hiệu của Chân Võ Giả không chỉ là khẩu hiệu, mà rất có thể sẽ trở thành hiện thực trần trụi!
Đám Chân Võ xung quanh và đại quân Chân Võ giả ngoài thành, những kẻ bị liên tiếp biến cố đả kích tinh thần, khí thế trong khoảnh khắc tăng vọt.
“Thiên hạ vô tiên, thiên hạ vô tiên!”
“Chân Võ đương đạo, Chân Võ đương đạo!”
Những tiếng hô phát ra từ tận đáy lòng nối tiếp nhau, cuối cùng hòa làm một, đạt đến sự đồng nhất, âm thanh vang vọng trời cao!
Trong mơ hồ hình thành một cỗ đại thế mênh mông.
Bị đại thế này bao phủ, các tu sĩ trong Bản Kiều Thành chỉ cảm thấy con đường phía trước tăm tối, nhật nguyệt mờ ảo!
Ai nấy đều lộ vẻ kinh hãi!
Nhìn cảnh này, sắc mặt Vương Bạt hiếm khi trở nên âm trầm.
Cỗ đại thế mênh mông đến từ đám Chân Võ này, không chỉ đến từ họ, mà còn đến từ oán khí và phẫn nộ tích tụ bao năm qua của những người bị tu sĩ chà đạp dưới chân, sự phản kháng của kẻ yếu hợp lực.
Trước đại thế từ lòng người này, dù là các tu sĩ cao cao tại thượng ngày nào, giờ cũng như kiến cỏ cản dòng lũ, không chịu nổi một kích...
Từ khi biết Vương Húc là Chân Võ Chi Tổ, hắn đã nhận ra một ngày như vậy sớm muộn cũng sẽ đến.
Nhưng đến hôm nay, hắn mới giật mình nhận ra đại thế này đã đến gần đến vậy.
“Huyền Nguyên Tử nói thiên địa đại kiếp, chăng lẽ chính là đám Chân Võ này mang tới?”
Hắn nhìn đại quân Chân Võ giả dường như không thấy điểm cuối, trong lòng không khỏi dâng lên ý nghĩ đó.
Và ngay khi ý nghĩ này xuất hiện, ánh mắt hắn nhìn Vương Húc cũng không khỏi thêm vài phần sát ý.
So với cái gọi là công bằng, hắn quan tâm đến tương lai của Tiểu Thương Giới hơn.
Nếu Tiểu Thương Giới không còn, tất cả mọi người phải chết, vậy công bằng có ích gì?
Huôống chỉ hắn hiểu rất rõ.
Chỉ cần còn người, sẽ không bao giờ có công bằng.
Đừng nói là tiêu diệt Tiên Nhân.
Chẳng lẽ võ giả sẽ không ỷ mạnh hiếp yếu?
Dù Vương Húc dẫn dắt đám Chân Võ có thể giữ trật tự, không xâm phạm quyền lợi của kẻ yếu.
Nhưng phần lớn cũng chi vì Vương Húc còn tại vị, và lợi ích chưa đủ lớn.
Đến khi người đi trà nguội, đám Chân Võ đã chiếm vị trí cao có chịu thoái vị nhường chức?
Có thể coi nhẹ lợi ích của con cháu, để hậu sinh ưu tú khác cướp đi lợi ích họ đã chiếm?
Nhân tính là vậy!
Và chỉ cần thế hệ Chân Võ đầu tiên này đứng vững, tự nhiên sẽ hình thành thế độc quyền, cái gọi là công bằng cũng không còn tồn tại.
Và dù có thể đạt được công bằng tuyệt đối, giữa người với người vốn đã có sự khác biệt.
Người có thiên phú cao, người có thiên phú thấp.
Người trời sinh được yêu thích, người trời sinh bị ghét bỏ.
Sự khác biệt giữa các cá thể, sau khi trải qua thời gian, tự nhiên sẽ hình thành sự khác biệt giàu nghèo, mạnh yếu, cảnh giới cao thấp.
Thế sự xưa nay không chuyển dời theo ý người.
Càng đừng nói, Chân Võ Giả dù tu hành đến cảnh giới cao thâm, cũng không thể có được tuổi thọ đầy đủ.
Còn tu sĩ chỉ cần không ngừng đột phá cảnh giới trước khi đại nạn tuổi thọ đến, có thể có được tuổi thọ lớn, điều này đối với bất kỳ sinh linh nào cũng có sức cám dỗ không thể cưỡng lại.
Chỉ cần sự cám dỗ này còn, tu sĩ sẽ không bao giờ tuyệt diệt, vì luôn có người sẵn sàng trả giá mọi thứ để sống lâu hơn.
Những điều này, các tu sĩ, phàm nhân trong Tiểu Thương Giới bị giới hạn tầm mắt và kiến thức, không nhìn rõ, hoặc thấy rõ nhưng không thể thay đổi, nhưng hắn lại thấy rõ ràng nhất.
Và biết rõ hành động như vậy, cương lĩnh này là điều gần như không thể thực hiện.
Ít nhất là hiện tại, trước mắt là tuyệt đối không thể.
Mâu thuẫn, vĩnh viễn tồn tại.