Âml
Quái điểu bị chém đứt đầu, nhưng vẫn hung hãn, thân chim lao thẳng vào Vương Bạt. Cái đầu hình Sơn Tiêu bay lên, há cái miệng đầy máu cắn về phía thanh khí!
Nhưng ngay lập tức, hai đạo băng trụ giáng xuống, đánh trúng nó. Tiếp đó, mấy đạo đao mang liên tiếp chém xuống, đầu và thân quái điểu đồng thời nổ tung!
Vương Bạt hơi giật mình vì quái điểu nổ tung lại chỉ chảy ra một chút Hỗn Độn Nguyên Chất và đạo ý.
Nhưng hắn nhanh chóng nhận ra có gì đó không ổn.
Tại vết nứt giới mô, lại có thêm những viên thịt chen vào. Viên thịt kia nhanh chóng mở ra đôi cánh đơi, lộ ra khuôn mặt giống hệt Sơn Tiêu.
"Chuyện gì thế này?!"
"Sao lại có hai Thực Giới Giả giống nhau như đúc?"
Vương Bạt và Băng Đạo Nhân cùng kinh ngạc.
Thực Giới Giả là do "Đạo" và Hỗn Độn Nguyên Chất giao cảm mà thành, mỗi một Thực Giới Giả đều là độc nhất vô nhị.
Trong toàn bộ giới hải, có lẽ có những Thực Giới Giả ngoại hình tương tự, nhưng không thể nào giống hệt nhau.
Nhưng Thực Giới Giả này lại hoàn toàn giống con vừa rồi, không chỉ ngoại hình mà ngay cả khí tức cũng không khác!
Chưa kịp để hai người phản ứng, một viên thịt khác lại chui ra từ khe nứt. Vương Bạt kinh ngạc nhìn nó mở cánh, lao về phía thanh khí!
Rồi viên thứ ba, thứ tư...
Chỉ trong nháy mắt, bảy, tám viên thịt chui ra, nhanh chóng biến thành những con dơi Thực Giới Giả, vừa lao về phía thanh khí, vừa tấn công Vương Bạt và Băng Đạo Nhân.
“Mau phong tỏa cửa vào giới môi”
Sắc mặt Vương Bạt đột biến!
Dải lụa trắng phía sau hắn rung động, vô số huyết khí tràn vào cơ thể, hắn vung tay liên tiếp chém ra mấy đạo đao mang nặng trịch, nhằm vào những con dơi Thực Giới Giả.
Dù không biết vì sao lại xuất hiện nhiều Thực Giới Giả giống nhau đến vậy, hắn vẫn nhanh chóng nhận ra điểm mấu chốt.
Cùng lúc đó, Băng Đạo Nhân cũng đã ra tay.
Vết nứt giới mô nhanh chóng đóng băng, dòng chảy liên tục ban đầu bỗng ngưng lại, phủ lên một lớp băng dày.
Nhưng chỉ vài nhịp thở...
"Răng rắc!"
Trên bề mặt băng đóng giới mô xuất hiện một vết nứt.
Đồng tử Băng Đạo Nhân co lại!
Vết nứt nhanh chóng lan rộng đưới ánh mắt kinh hãi của hắn.
Ầm!
Lớp băng vỡ tan!
Giới mô đột ngột lõm xuống!
Một bức tường thịt tròn trịa đầy lông tơ cố sức chen vào vết nứt giới mô!
Không, đây không phải tường thịt, mà là do viên thịt quá lớn, không thể chưi lọt, nên chỉ lộ ra một phần.
Những con dơi Thực Giới Giả bị chém nhưng chưa chết rú lên một tiếng, lao vào viên thịt khổng lồ với tốc độ kinh người, như én con về tổ.
Tường thịt phình ra, tiếp tục xâm nhập, khiến các vết nứt giới mô biến dạng hoàn toàn.
Chỉ phần lộ ra từ vết nứt giới mô cũng đã tỏa ra khí tức hung lệ, tàn bạo đến nghẹt thở.
So với Thực Giới Giả này, con quái vật đầu người trước đó chỉ là hạt cát!
Đạo tràng vừa mới ổn định lại rung chuyển đữ đội!
"Thực Giới Giả này, rốt cuộc là Ngũ giai hay Lục giai?!"
"Khó trách Khương tiền bối từng nói, Vân Thiên Giới nhiều năm như vậy cũng chỉ có vài tòa đạo tràng!"
Vương Bạt kinh hãi.
Băng Đạo Nhân không chút do dự, hóa thành một đạo lưu quang chui vào mi tâm Vương Bạt.
Nhưng ngay sau đó, lại bị hất văng ra.
Nhìn đạo tràng rung chuyển dữ dội, sắc mặt Vương Bạt và Băng Đạo Nhân vô cùng khó coi:
"Không ổn, đạo tràng không chịu nổi nữa!"
Ngay lúc đó, một phần viên thịt chui vào giới mô, một cánh mở ra. Đầu mút cánh là một bàn tay mọc bốn ngón, như có thêm con mắt, chộp lấy hai người!
Cảm nhận được uy thế nghẹt thở này, sắc mặt Vương Bạt và Băng Đạo Nhân kịch biến!...
"Lục giai?! Không đúng, còn thiếu một chút.
Nguyên Thủy Ma Tông, lão giả không kìm được mở to đôi mắt nheo lại, nhìn chằm chằm vào biến hóa trong màng mắt.
"Giới ngoại... còn ẩn giấu nhiều thứ như vậy... Là linh thú hay hung thú?"
"Dù là linh thú hay hung thú, hẳn là đều có thể giết được Vương Bạt."
Một tia vui sướng hiếm hoi thoáng qua trong lòng hắn, rồi ánh mắt khẽ dời, liếc về phía Vạn Tượng Tông:
"Vương Bạt sắp chết, nếu ta là Luyện Hư của Vạn Tượng Tông, chắc chắn sẽ ra tay cứu đồ đệ.
"Nếu không ra, vậy chứng tỏ..."
Trong mắt hắn lộ vẻ mong đợi.
Đáp án sắp có.
Cùng thời khắc đó.
Bắc Hải Châu, dưới đáy băng uyên, thiếu niên hư ảnh khẽ nhíu mày.
"Dù là mượn Đạo Binh, nhưng nếu cứ vậy mà chết thì..."
Trầm ngâm một lát, giọng nói của hắn lặng lẽ truyền ra từ đáy biển sâu.
"Khỉ con, ngươi còn không mau đi?"
Bên ngoài băng uyên, trong một ngôi chùa Phật băng tuyết hùng vĩ.
Mậu Viên Vương ngồi trên tòa sen cao nhất, như Phật Đà, chậm rãi mở mắt, tâm niệm vừa động, nhìn về phương Nam.
Cúi đầu xưng một tiếng phật hiệu.
Các tăng nhân ngẩng đầu, kinh ngạc thấy tòa sen trống rỗng...
Cùng lúc đó.
Dưới đáy Tây Hải, thân ảnh mặc hắc bào bỗng giật mình, một cảm giác bất an lóe lên trong đầu!
“Chuyện gì xảy ra?”
"Sao bản thể và Băng Đạo Nhân lại bất an đến vậy!?"
Đúng lúc này.
Một cái hang nhỏ như gợn sóng hiện ra bên cạnh, một con Ly Long không sừng chui ra, mắt đỏ rực vui sướng:
"Tìm được rồi! Tiểu Ngũ nói nó ăn xong sẽ đến!"
Nhưng lại thấy Nguyên Từ Đạo Nhân kinh ngạc nhìn ra xa, sắc mặt khó coi.
Ly Long ngạc nhiên:
"Vương tiểu tử, ngươi..."