"Ngươi, ngươi là Âm Thần?!"
Ngày xưa là Đạo Thặng châu, giờ lại chỉ còn là một hòn đảo nhỏ giữa quảng trường.
Tượng Mẫu Thần phảng phất sống lại, vẻ mặt kinh ngạc nhìn xuống tiểu sa di đang chắp tay hành lễ.
Tiểu sa di chừng sáu bảy tuổi, môi hồng răng trắng, ánh mắt linh lợi, giữa trán có nốt ruồi son cát tường, trông vô cùng thanh tú.
Vốn không thể nào liên hệ với Âm Thần, nhưng Mẫu Thần vẫn nhận ra nét tương đồng trên khuôn mặt cả hai, không khỏi kinh ngạc thốt lên.
Tiểu sa di cười ha hả, lễ phép đáp:
"Thí chủ thật tinh mắt, liếc mắt đã nhận ra."
"Nhưng tiểu tăng không phải Âm Thần, thí chủ có thể gọi tiểu tăng là Không Thiền Tử."
Nói rồi chợt sực nhớ ra điều gì, sờ lên cái đầu trọc lốc lẩm bẩm:
"À không đúng, thí chủ hình như không có mắt..."
Vội vàng chắp tay xin lỗi Mẫu Thần:
"Là tiểu tăng lỡ lời, sai rồi, sai rồi."
"Tại sao ngươi lại ở đây?"
Mẫu Thần hoàn toàn không để ý đến lời trêu chọc của Không Thiền Tử, kinh nghi quát hỏi.
Đợi nhận ra hành động của Không Thiền Tử, nàng càng thêm vừa sợ vừa giận:
“Ngươi, ngươi đang làm cái gì?!”
Sau khi xin lỗi, Không Thiền Tử nhanh tay lẹ mắt cầm lấy một cái xẻng nhỏ màu vàng, cặm cụi đào bới dưới chân tượng Mẫu Thần. Nghe vậy, hắn ngẩng đầu, nở nụ cười ngượng ngùng:
"Ha ha, không có gì đâu, thí chủ đừng hoảng hốt. Tiểu tăng mới có được cái xẻng kim cương này, đang thử xem hiệu quả ra sao thôi. Thí chủ yên tâm, tiểu tăng tuyệt đối không làm hỏng cái xẻng đâu."
Mẫu Thần lập tức chấn động trong lòng!
Nàng vừa mới tái sinh, vị cách khôi phục lại trạng thái nguyên thủy nhất, tức là Tứ Đẳng Thần Chủng, nhiều nhất chỉ tương đương tu sĩ Nguyên Anh. Nàng không còn sự tỉnh táo gần như tuyệt đối của Thần Hoàng, tâm tình cũng thất thường như người thường.
Giờ phút này, nghe Không Thiền Tử có vẻ liên quan mật thiết đến Âm Thần nói vậy, nàng kinh sợ không thôi, vội vàng hỏi:
"Ngươi rốt cuộc muốn làm gì?"
Tượng thần là con đường quan trọng để nàng thu hoạch sức mạnh hương hỏa, hành động của Không Thiền Tử chẳng khác nào bóp trúng tử huyệt của nàng.
Nhưng rồi nàng chợt phản ứng lại, xúc tu cuồng vũ, lộ rõ sự khiếp sợ trong lòng:
"Ngươi không phải Âm Thần, khí tức của Âm Thần không giống ngươi. Ngươi rốt cuộc là ai?!"
"Am Thần đâu rồi?!”
Không Thiền Tử nghe vậy, cũng dừng tay, cười ha hả nhìn Mẫu Thần, trên người dường như có Phật quang tỏa ra:
"Thí chủ đừng hoảng sợ, tiểu tăng có phải Âm Thần hay không, quan trọng sao? Chi bằng hỏi một chút, thí chủ là ai?"
Mẫu Thần khẽ giật mình:
"Ta là ai? Ta... Ta đương nhiên là Mẫu Thần!"
Không Thiền Tử lắc đầu, chân thành nói:
"Mẫu Thần chỉ là cái tên, không phải là ngươi."
Mẫu Thần giận dữ:
"Nó chính là ta!"
Không Thiền Tử vẫn lắc đầu:
“Mẫu Thần là cái tên có từ khi ngươi sinh ra, chăng lẽ ngươi chính là cái tên sao?”
Hắn giơ cái xẻng nhỏ trong tay lên:
"Nếu ta gọi nó là Đại Hoàng, chẳng lẽ nó là chó à?"
Xúc tu xung quanh Mẫu Thần chậm rãi đung đưa, nàng ngơ ngác nhìn chằm chằm cái xẻng vàng trong tay Không Thiền Tử, lần đầu tiên có chút mờ mịt:
"Không, không phải, nó là cái xẻng."
Không Thiền Tử lộ vẻ vui mừng:
"Không sai, nó là cái xẻng. Nó không cần tiểu tăng đặt cho nó bất kỳ cái tên nào, nó vốn dĩ đã là như vậy. Mẫu Thần là cái tên trời đất ban cho ngươi, không phải là chính ngươi. Vậy tiểu tăng muốn hỏi, ngươi là ai?"
Lần này, Mẫu Thần ngây người nửa ngày, dùng xúc tu đảo qua đảo lại bản thân, cuối cùng không chắc chắn đáp:
"Ta... Ta là xúc tu?"
"Diệu thay! Thí chủ đã hiểu!"
“Thí chủ quả nhiên là người hữu duyên!”
Không Thiền Tử vỗ tay tán thưởng, giọng nói tràn đầy vui mừng.
Nghe giọng Không Thiền Tử, Mẫu Thần bất giác sinh ra một tia vui vẻ.
Nhưng cảm xúc vừa mới nảy sinh, ý thức nàng đột nhiên chấn động, phảng phất như kích hoạt thứ gì đó, ý thức trong nháy mắt thanh tỉnh lại, giận tím mặt:
"Ngươi dùng mê hoặc chi pháp với ta?!"
Không Thiền Tử nhíu mày:
"Ngươi xem ngươi nói kìa, mê hoặc chi pháp gì chứ! Ta là người xuất gia, người xuất gia ngay cả nói dối cũng không dám, sao có thể làm ra chuyện đó!"
"Ta đang giảng Phật pháp, Phật pháp ngươi hiểu không?"
Mẫu Thần nổi giận rút toàn bộ xúc tu quanh thân, đồng thời vô số sức mạnh hương hỏa bị luyện hóa trong xúc tu.
Khí tức nhanh chóng từ Tứ Đẳng Thần Chủng phá vỡ lên Tam Đẳng Thần, chỉ trong nháy mắt đã đạt tới Nhị Đẳng Thần.
Nhị Đăng Thần đã có thể so với tu sĩ Hóa Thần sơ kỳ.
Không Thiền Tử biến sắc, ôm xẻng vàng co giò bỏ chạy, vừa chạy vừa kinh hãi kêu lên:
"Con mẹ nó ngươi làm thật à!"
Vội vàng trấn tĩnh lại, dựng thẳng chưởng trước ngực, miệng lẩm bẩm:
"Sai rồi, sai rồi, tức đến hồ đồ rồi, vậy mà phạm khẩu nghiệp!"
Nhưng Mẫu Thần bị chọc giận làm sao chịu bỏ qua, từng xúc tu tăng vọt quất vào người Không Thiền Tử.
Phanh phanh phanh!
Kim quang bắn ra từ người Không Thiền Tử, dù không bị đánh thủng, nhưng cũng khiến hắn kêu la thảm thiết:
"Con mẹ mày!"
"Tiên sư nhà ngươi!"
“Ta đờ mờ mờ al”
Mẫu Thần hoàn toàn không hiểu gì, nhưng vẫn cảm nhận được ý "thăm hỏi ân cần" trong giọng nói của Không Thiền Tử. Nàng cực tốc luyện hóa lượng lớn sức mạnh hương hỏa trong cơ thể, bay thẳng đuổi theo Không Thiền Tử, quất túi bụi.
Là thai nghén của Tà Thần, tốc độ luyện hóa sức mạnh hương hỏa của nàng vượt xa các Tà Thần khác. Giờ lại không cần chia sẻ với ai, toàn bộ sức mạnh cung cấp cho bản thân, chỉ trong nháy mắt đã đạt Nhất Đẳng Thần Vị!
Nhất Đẳng Thần, đã gần đạt tu vi Hóa Thần trung kỳ.
Quan trọng là khí tức của nàng vẫn đang tăng lên.
Nhận ra thực lực Mẫu Thần tăng vọt, Không Thiền Tử cũng không kịp chửi bới nữa, vội vàng vung tăng bào.
Một con voi lớn với văn kim đen, bốn vó bốc lửa tím sẫm bay ra.
Vô số xúc tu quất vào người voi lớn.
Một tiếng kêu đau đớn như tiếng voi rống vang lên.
Vòi voi trực tiếp quấn lấy Không Thiền Tử, quay đầu chạy thẳng về phía Bắc!
"Chậm một chút, chậm một chút, eo muốn gãy mất!”
Không Thiền Tử chật vật hô to.