Vương Thanh Dương lo lắng nhìn Tống Đông Dương, rồi quay sang người thanh niên kia:
"Sư phụ, sư đệ hắn..."
"Yên tâm đi."
Vương Bạt nhìn Tống Đông Dương đang chìm sâu trong cuộc chiến giữa hai dòng ký ức, thản nhiên nói:
"Dù sao nó cũng là tư chất Giáp hạ, lại trải qua hơn bảy mươi năm hồng trần lịch luyện, gặp nhiều biến cố lớn, tâm cảnh tu vi đã đủ. Giờ chỉ còn thiếu một kiếp cuối cùng này. Vượt qua được, trời cao biển rộng, một đường thông suốt."
Vương Thanh Dương khẽ há miệng, kinh ngạc:
"Sư phụ, con chưa nói gì, sao người biết sư đệ là Giáp hạ? Chẳng lẽ cũng là thôi diễn?"
"Ha ha, bí mật, bí mật."
Vương Bạt cười đầy ẩn ý, rồi lại nhìn về phía Tống Đông Dương, ánh mắt lấp lánh vẻ kỳ lạ.
Hắn đương nhiên không rảnh đến mức phải thôi diễn đánh giá của Tống Đông Dương trong trận Linh Thận Vấn Tâm. Thực tế, ngay khi Tống Đông Dương vừa qua Nhân Đức Điện, Lâm Ất bên đó đã lập tức báo cáo việc này cho hắn qua linh tê thạch.
Nhưng chuyện này không cần thiết phải nói rõ, cứ để đệ tử lo lắng một chút cũng tốt.
Điều khiến hắn bất ngờ là trên đỉnh đầu Tống Đông Dương, hắn lại mơ hồ thấy được một chút ánh sáng Tử Vi Tinh, khí tai kiếp và quang công đức. Ba thứ này dây dưa lẫn nhau, vừa như là một thể, vừa như đối lập.
"Đệ tử này của ta... quả nhiên là người ứng kiếp của đại kiếp tương lai?"
"Trước đó lại không nhìn ra."
Vương Bạt giấu tay trong áo, bấm đốt ngón tay rất nhanh, nhưng chỉ thấy một mảnh mơ hồ, lấp lóe vài mảnh lân, nửa cái móng vuốt, dường như nghĩ ra điều gì đó.
Vương Thanh Dương thấy sư phụ nắm chắc trong lòng, cũng yên tâm, liền kể chuyện nàng vừa nghe được:
"Những năm gần đây, Hoàng Cực Châu, đám người Chân Võ đánh nhau với Vạn Thần Quốc rất ác liệt, đến giờ vẫn chưa thấy hồi kết... Nghe nói đám người Chân Võ đã bắt đầu âm thầm tiêu diệt toàn bộ phía Bắc Thiên Mạc Châu, Vạn Thần Quốc chắc không phải đối thủ... Con không hiểu sao bọn họ cứ phải tranh giành nhau như vậy..."
Vương Bạt nghe vậy khẽ lắc đầu, nhìn Vương Thanh Dương với ánh mắt bất đắc dĩ:
"Ta biết con một lòng tu hành, nhưng con thân là Phó Điện Chủ Thiên Nguyên Điện, dù chỉ là tạm giữ chức tu hành, cũng nên để ý đến tình hình các châu chứ."
Vừa nói, Vương Bạt vừa vạch lên mặt đất một bức sơ đồ phác thảo Tiểu Thương Giới.
"Phía Tây ba châu bị hồng thủy nhấn chìm, không biết giờ còn sót lại không. Bắc Hải Châu là do Huyền Quy biến thành, không ai dám tùy tiện lên đó. Trung Thắng Châu treo trơ trọi bên ngoài, bốn phía là Nguyên Từ chỉ hải, ít ai có thể vượt qua, nên cũng bị loại trừ. Vậy cả Tiểu Thương Giới chỉ còn lại Phong Lâm Châu, Thiên Mạc Châu, Hoàng Cực Châu và Kính Duyên Châu.”
"Thiên Mạc Châu môi trường khắc nghiệt, Kính Duyên Châu tuy linh khí dồi dào, nhưng diện tích quá nhỏ. Còn Phong Lâm Châu của chúng ta, Chân Võ và Vạn Thần Quốc vốn là từ Phong Lâm Châu chạy đi."
Được Vương Bạt nhắc nhở, Vương Thanh Dương nhanh chóng phản ứng:
"Vậy chỉ còn lại Hoàng Cực Châu... Khó trách!"
Vương Bạt gật đầu, tổng kết:
"Cho nên hai bên không thể không tranh. Bọn họ khác chúng ta, chúng ta không có nhu cầu lớn về nhân khẩu hay đất đai, chủ cần linh khí đầy đủ là được. Nhưng dù là Chân Võ hay Vạn Thần Quốc, đều cần nhân khẩu cấp bách. Tương tự, bọn họ cũng hiểu rõ, vì đều cần nhân khẩu, nên bọn họ là đối thủ tự nhiên nhất, hận không thể tiêu diệt lẫn nhau.”
Vương Thanh Dương giật mình hiểu ra.
Vương Bạt cảm thán:
"Chỉ là ta không ngờ Vạn Thần Quốc lại có thể chống đỡ lâu như vậy trước mặt đám người Chân Võ... Xem ra những Tà Thần kia còn giấu không ít thủ đoạn."
"Nhưng cũng coi là chuyện tốt, Vạn Thần Quốc chống càng lâu, chúng ta càng có đủ thời gian để làm chuyện quan trọng hơn."
Lần này, Vương Thanh Dương biết "chuyện quan trọng hơn” mà sư phụ nói đến là gì, liền nhìn về phía Linh Kê Sơn xa xa:
"Sư phụ, quả trứng kia vẫn chưa nở ạ?"
"Sắp rồi."
Vương Bạt cũng nhìn về phía Linh Kê Sơn, trong mắt thoáng vẻ chờ mong.
Đang nói chuyện, Tống Đông Dương lại có biến hóa.
Giờ phút này, hai mắt hắn đỏ ngầu, thần sắc lúc ngây dại, lúc điên cuồng cười, múa may tay chân, tóc trắng rối bời, như người mất trí:
"Ta là ai? Ai mới là ta?"
"Ta cầu cái gì? Đạo ở nơi đâu?"
"Sư phụ!"
Vương Thanh Dương thấy vậy, vội nhìn Vương Bạt.
Vương Bạt biết nếu mình không can thiệp, e rằng đệ tử vừa điểm hóa này sẽ chìm sâu vào tâm ma, khó lòng tự chủ, đời này có lề phế đi.
Nhưng lúc này, trong lòng hắn đột nhiên nảy ra một suy nghĩ không nên có:
"Đông Dương rất có thể là người ứng kiếp của thiên mệnh, nhưng nếu ta không ra tay, nó sẽ chìm sâu trong tâm ma. Vậy cái thiên mệnh này, còn tính là thiên mệnh sao?"
Nghĩ đến đây, lòng hắn khẽ động, không khỏi nhìn lại Tống Đông Dương.
Quả nhiên, ánh sáng Tử Vi Tinh trên đầu Tống Đông Dương ảm đạm, khí kiếp thịnh vượng, quang công đức biến mất trong nháy mắt.
Thấy vậy, Vương Bạt bỗng ngơ ngẩn!
"Thiên mệnh... vốn nên là ý chí Tiểu Thương Giới chọn lựa, nhưng vì sao một niệm của ta lại có thể chi phối người có khí vận thiên mệnh?"
"Là bởi vì ta đã thấy nó, một khi đã thấy, sẽ can thiệp, hay là..."
Mệnh số có thể đổi, cũng không thể đổi.
Đây là Bói Toán Chi Đạo từ đầu đã nói rõ.
Có thể đối, là vì người bói một khi thấy được vận mệnh của người khác, vô hình trung, bất kỳ hành động nào của hắn cũng sẽ thay đối vận mệnh của người đó.
Đây chính là "thấy tức là can thiệp".
Bói Toán Chi Đạo, phần lớn là thuận theo tự nhiên, nhưng ở mức độ nào đó cũng mang đặc tính chủ động này.
Nhưng mệnh số không thể đổi, vì thiên mệnh có lẽ đã tính cả sự tham gia của người bói. Người thấy, có lẽ chỉ thấy những gì thiên mệnh muốn cho thấy, hành động sau đó của người thấy, có lẽ đều nằm trong tính toán của thiên mệnh.
Cũng chính vì đặc tính này của Bói Toán Chi Đạo, nên nhiều tu sĩ cho rằng cái gọi là Bói Toán Chi Đạo thực ra không tồn tại.
Tương lai ngươi thấy không phải là chân thực, mà chỉ là ý chí Tiểu Thương Giới cố ý cho ngươi xem.
Quan điểm này từng khiến Bói Toán Chi Đạo suýt thất truyền.
Bởi vì các tu sĩ đều tôn thờ "mệnh ta do ta, không do trời".
Đã tương lai ngươi thấy chỉ là thiên địa ý chí cho ngươi xem, vậy thà không biết gì cả, an tâm tu hành.
Cảnh giới tu vi cao, thiên ý thì thế nào?
Cùng lắm thì phi thăng, lão tử không chơi với ngươi nữa.
Nhưng điều khiến Vương Bạt lo lắng là, chính vì một niệm thay đổi của hắn lại dẫn đến biến đổi khí vận tương lai của Tống Đông Dương. Điều này khác biệt hoàn toàn với khái niệm "mệnh số có thể đổi hay không thể đổi".
Điều này có nghĩa là, ở một mức độ nào đó, hắn mới là người chi phối thiên mệnh!
Ít nhất, trong Tiểu Thương Giới, trên người Tống Đông Dương.