Đạo Binh tế luyện chỉ pháp, nói thăng ra là dựa trên đặc điểm khác biệt của từng loại linh thú, sử dụng các biện pháp khác nhau để chỉnh hợp và khống chế chúng, phát huy tối đa ưu thế về số lượng.
Từ đó, lấy cảnh giới thấp phát huy ra thực lực cảnh giới cao.
“Huyền Long Đạo Binh không cố định cho một chủng tộc linh thú nào, không chỉ giới hạn long tộc. Như vậy, điều kiện để Huyền Long Đạo Binh lợi dụng chính là điểm tương đồng trong huyết mạch long tộc. Huyết mạch long tộc... Đúng rồi, Long Huyết Phong!”
Vương Bạt cuối cùng cũng nghĩ ra cách giải quyết vấn đề thống hợp Huyền Long Đạo Binh sau khi tiến giai.
Nhưng hiện tại không phải lúc cân nhắc chuyện này. Hắn vung tay áo, dẫn đám Thông Linh Quỷ Thu lên đỉnh Vạn Pháp.
Sau đó, lôi kiếp ầm ầm giáng xuống.
Quá trình độ kiếp diễn ra khá suôn sẻ.
Những Huyền Long Đạo Binh này, đồng thời mang trong mình huyết mạch Ngũ giai Quỷ Nhãn Ly và chân linh ý chí của Ma La Cự Tượng Vương, thể phách cường hãn đến kinh người.
Tuy không tránh khỏi hao tổn, nhưng phần lớn Thông Linh Quỷ Thu đều thuận lợi vượt qua.
Đúng như Vương Bạt dự liệu, pháp môn khống chế Huyền Long Đạo Binh giảm đáng kể lực khống chế đối với đám Thông Linh Quỷ Thu sau khi tiến giai. Suy nghĩ một chút, Vương Bạt không vội, lập tức thu hết chúng vào.
Vương Bạt đã biết phương hướng giải quyết, giờ chỉ còn là vấn đề thời gian.
Chuyện Huyền Long Đạo Binh và chân linh ý chí của Ma La Cự Tượng Vương xem như tạm thời có manh mối.
Vương Bạt không dừng tay, tiếp tục lấy Tượng Tứ Cửu từ trong túi linh thú ra.
Ma La Cự Tượng Vương chân linh ý chí bị rút ra, Tượng Tứ Cửu giành lại quyền kiểm soát thân thể. Ngoài khí tức tăng vọt, nó không khác gì một con Cự Tượng Vương.
Vương Bạt tốn bao tâm sức bồi dưỡng Tượng Tứ Cửu, tự nhiên có tính toán riêng.
Hắn cẩn thận nghiên cứu Tượng Tứ Cửu.
Giờ Tượng Tứ Cửu đã là Thần Thú Ngũ giai, nguyên thần tự thành, tinh huyết nguyên khí tụ tập trong nhục thân, nên dù Vương Bạt có thần hồn cấp độ cao cũng khó lòng thăm dò toàn bộ cấu trúc cơ thể nó.
May mắn thay, hắn vẫn tìm được manh mối ở nơi mình quan tâm nhất sau khi tốn rất nhiều công sức.
Tin tốt là, trong cơ thể Tượng Tứ Cửu quả nhiên có khí quan sinh sản.
Tin xấu là, bộ tộc Ma La Cự Tượng chỉ còn lại một mình Tượng Tứ Cửu, cùng ba con voi lớn không thể sinh sản và khó lòng độ kiếp thành công.
Thêm một tin tốt nữa, khí quan sinh sản của Tượng Tứ Cửu. rất giống Quỷ Văn Thạch Long Tích.
"Vậy Tượng Tứ Cửu là lưỡng tính? Như vậy, nó có thể tự thụ thai và sinh sản?"
Vương Bạt có chút kinh ngạc và vui mừng.
Nếu Tượng Tứ Cửu có thể đơn thể sinh dục, vậy Ma La Cự Tượng Đạo Binh sẽ có hy vọng.
Một khi Cự Tượng Đạo Binh và Huyền Long Đạo Binh mới đều có thể thành hình, có được hai đại Đạo Binh, ngày sau ứng phó đại kiếp sẽ có thêm mấy phần lực lượng.
Vừa nghĩ, Vương Bạt đã nhận được tin Khuất Thần Thông gọi đến.
"Chân Võ Giả công phá Đại Tùy Đế Đô, Si Kiếm, tiền triều dư nghiệt Bát Vương Gia bị Dương Khuyết giam giữ lâu ngày, thừa cơ đào thoát. Vì có quan hệ với trưởng lão Tu Di, hắn hướng tông ta cầu cứu."
Thuần Dương Cung.
Khuất Thần Thông nhíu mày, cầm lá thư trong tay:
"Không ngờ đám Chân Võ lại lớn mạnh nhanh đến vậy... Ngươi nghĩ có nên cứu Si Kiếm không?"
Đổi diện với câu hỏi của Khuất Thần Thông, Vương Bạt trầm ngâm một hồi rồi lắc đầu:
"Chân Võ Giả và Vạn Thần Quốc đang từng bước giao chiến, tông ta không nên dính vào."
Khuất Thần Thông hiếu kỳ:
"Ý Phó Tông Chủ là không cứu?"
"Không."
Vương Bạt khẽ lắc đầu. Trong đầu hiện lên những ngày cùng S¡ Kiếm nghiên cứu thảo luận ở Bắc Hải Châu, trầm giọng nói:
"Lần này, hay là ta tự mình đi một chuyến."
"Chân Võ Giả... Chân Võ Giả!"
"Chỉ trong mười mấy năm ngắn ngủi đã dồn chúng ta vào tình cảnh này... Đám phàm nhân này, tất cả đều đáng chết!"
Bản Kiều Thành là một tòa thành nhỏ cách xa Đại Tùy Đế Đô.
Trên đầu thành.
Từng tu sĩ dung nhan tiều tụy, chật vật đứng ở chỗ tường hổng, mắt nhìn về phía xa, thấy đám người lít nha lít nhít đang lao tới cùng Hóa Long Trì trên bầu trời.
Trong mắt họ ẩn chứa tuyệt vọng và phẫn nộ.
Tuyệt vọng vì số lượng Chân Võ Giả do phàm nhân nhanh chóng trưởng thành quá đông, nhiều đến mức khiến họ tê cả da đầu, thậm chí khó lòng phản kích.
Phẫn nộ vì thân là người tu hành lại bị đám phàm nhân không có linh căn, không thông đạo pháp đuổi đánh, phải trốn vào thành cố thủ. Nỗi sỉ nhục này, bất kỳ tu sĩ nào cũng không thể chấp nhận.
"Chăng qua là thừa dịp chúng ta toàn lực giao chiến với Vạn Thần Quốc, không để ý đến hậu phương nên mới bị chúng thừa cơ xông vào, không thể coi là chúng lợi hại!”
Một tu sĩ thấp giọng nói, không cam lòng.
Nhưng lời này chỉ là tự an ủi.
Các tu sĩ trên tường thành đều đã chứng kiến sự hung hãn và số lượng kinh người của Chân Võ Giả. Có người từng tự mình trải nghiệm cảm giác bất lực khi bị Chân Võ Giả bao vây, nên nghe vậy chỉ bất đắc dĩ lắc đầu:
"Chân Võ Giả đánh một chọi một tự nhiên không phải đối thủ của chúng ta, thậm chí một người chúng ta có thể sánh ngang vài người bọn chúng, nhưng số lượng của chúng lại gấp mấy chục, thậm chí mấy trăm lần chúng ta! Bây giờ còn đang mở rộng..."
“Tất cả phàm nhân không có linh căn và tài nguyên đều là thành viên tiềm năng của chúng. Đừng nói là có Vạn Thần Quốc kiềm chế chúng ta, dù không có Vạn Thần Quốc, không có Hóa Long Trì phản loạn, chúng ta cũng không phải đối thủ của đám Chân Võ này. Ai, đáng tiếc Tùy Đế bạo chết tha hương, nếu không hắn thân là Hóa Thần tu sĩ duy nhất đương thời, lại nắm giữ Hóa Long Trì, chúng ta phụ trợ bên cạnh, đám Chân Võ Giả này sao có thể là đối thủ của chúng ta?”
Lời này lập tức nhận được sự đồng tình sâu sắc của nhiều người.
Họ thở dài:
"Nếu Tùy Đế không tây chinh Phong Lâm Châu, mang đi nhóm đại tu sĩ tinh nhuệ nhất của Đại Tùy, chúng ta đã không đến nỗi này... Ai có thể ngờ nhiều người như vậy lại bị mất mạng ở đó."
"Phong Lâm Châu nghe nói từ trước đến nay có không ít tiểu quốc cát cứ lẫn nhau, không ngờ lại là hung địa như vậy... Đáng tiếc Tùy Đế một đời hào hùng lại gãy gánh ở đó."
Các tu sĩ than thở, dường như hoài niệm thời hoàng kim khi Tùy Đế Dương Khuyết còn