“Đạo tràng tăng lên ư.”
Nghĩ ngợi một lát, hắn liền nhanh chóng trấn tĩnh, không suy nghĩ thêm nữa.
Việc đạo tràng tăng lên hãy để sau, trước mắt vượt qua kiếp này mới là quan trọng nhất.
Rất nhanh, đạo lôi kiếp thứ hai cũng chậm rãi giáng xuống.
Tuy tốc độ không nhanh, nhưng lại càng thêm mạnh mẽ và hung hiểm.
Toàn bộ đạo tràng đều rung chuyển vì nó.
Khi lôi kiếp giáng xuống, viên cầu hỗn độn trên đỉnh đầu Vương Bạt lại run lên, bề mặt không ngừng cuộn trào, tựa hồ có thứ gì đó sắp trào ra.
Lôi kiếp liên tiếp rơi xuống.
Nhờ có đạo tràng che chắn, Vương Bạt đều tiếp nhận được.
Băng Đạo Nhân lúc này đã bị đẩy ra khỏi đạo tràng.
Đạo tràng mới thành hình khó có thể chịu đựng được cường giả cảnh giới quá cao trong thời gian dài, bởi vì bản thân đạo tràng được tạo thành từ đạo vực, cảnh giới của tu sĩ càng cao, cấp độ đạo vực cũng sẽ rất cao, thường sẽ gây nhiễu loạn đến quy tắc vận hành bên trong đạo tràng.
Tuy vậy, ánh mắt Băng Đạo Nhân nhìn vào bên trong đạo tràng không hề có chút lo lắng hay gợn sóng nào.
Hỗn Độn Huyền Lôi này uy lực quả thực kinh người.
Nhưng nội tình Vương Bạt cũng đủ thâm hậu, chỉ cần lôi kiếp không thể hủy diệt hắn trong một kích, khoảng cách giữa hai đạo lôi kiếp đủ để Vương Bạt triệu hồi hai chi Tứ giai Đạo Binh, nhanh chóng khôi phục trạng thái.
Và trong quá trình này, nhờ lôi kiếp rèn luyện, cả đạo vực lẫn bản chất sinh mệnh của hắn đều đang trải qua sự lột xác đến cực hạn khó có thể tưởng tượng.
“Đạo vực. sắp xuất hiện.”
Sắc mặt Băng Đạo Nhân đột nhiên cứng lại.
Cùng với đạo lôi kiếp thứ mười tám lặng lẽ giáng xuống.
Oanh!
Rõ ràng không có bất kỳ âm thanh nào, nhưng trong đầu Vương Bạt và Băng Đạo Nhân đồng thời vang lên một tiếng nổ lớn.
Tựa như hạt giống nảy mầm từ dưới đất, chim non phá vỏ chưi ra.
Viên cầu vỡ tan!
Sau đó, một tòa Vạn Pháp Huyền Hoàng Đạo Vực non nớt vô cùng, nhưng lại tràn đầy vô hạn khả năng, từ từ phá vỡ viên cầu mà xuất hiện!
Huyền Hoàng Chi Khí lập tức tràn ngập, mơ hồ, nhưng lại khác biệt rất lớn so với Huyền Hoàng Đạo Vực của Diêu Vô Địch ngày xưa.
Huyền Hoàng Đạo Vực của Diêu Vô Địch linh động và sắc bén, tràn đầy sự phóng khoáng, tự do.
Còn Huyền Hoàng Đạo Vực trên định đầu Vương Bạt, dù mới sinh ra, đã bộc lộ một tia nặng nề, bao la, trầm ổn như mặt đất.
Điều này cũng phù hợp với tính cách của Vương Bạt, không tranh phong bằng sự nhanh nhẹn linh hoạt, mà đi theo con đường chính đạo, lấy nhiều thắng ít, lấy lớn hiếp nhỏ.
Cùng với sự ra đời của đạo vực, lôi quang lại liên tiếp giáng xuống.
Cuối cùng, Vương Bạt cũng không thể tránh khỏi việc bị thương.
Dù có hai đại Đạo Binh ra sức bổ sung, một số vết thương nghiêm trọng không dễ dàng hồi phục như vậy.
Chỉ là trong đôi mắt Vương Bạt không hề có chút gợn sóng nào, hắn nhìn chằm chằm vào Kiếp Vân trong giới.
Đạo thứ hai mươi tư, đạo thứ hai mươi lăm...
Lôi quang rèn luyện, giúp Huyền Hoàng Đạo Vực mới sinh nhanh chóng ổn định.
Càng khiến cho Vạn Pháp Nguyên Anh trong cơ thể Vương Bạt cuối cùng đạt đến sự ma luyện cuối cùng.
Trước khi đạo lôi kiếp thứ hai mươi sáu giáng xuống.
Vương Bạt đột nhiên vỗ vào túi trữ vật, vô số bình linh thực bắn tung tóe, nhanh chóng tràn ngập xung quanh.
Ngay sau đó, hắn đột nhiên há miệng.
Một tôn Nguyên Anh mang hình dáng thiếu niên có tám chín phần tương tự Vương Bạt liền bay ra, đụng vào Huyền Hoàng Đạo Vực trên đỉnh đầu!
Hoa!
Huyền Hoàng Đạo Vực hóa thành một kiện Huyền Hoàng đạo bào, khoác lên người Nguyên Anh.
Nguyên Anh chậm rãi nhắm mắt.
Thân thể nhanh chóng trở nên mờ đi, dần dần hòa làm một thể với Huyền Hoàng Đạo Vực.
Xung quanh bỗng nhiên nổi lên một trận lốc xoáy.
Vô số linh khí tràn ngập trong đạo tràng nhanh chóng dũng mãnh lao về phía Nguyên Anh.
Đồng thời, dung mạo Nguyên Anh cũng dần biến đổi, ngày càng giống với Vương Bạt lúc này.
Đây chính là Nguyên Anh hóa Nguyên Thần!
Chỉ là nội tình Vương Bạt thực sự quá mức thâm hậu, dù đạo tràng không ngừng lấy Hỗn Độn Nguyên Chất từ giới mô bên ngoài chuyển hóa thành linh khí, vẫn dần dần có chút cung ứng không đủ.
Nguyên Anh vốn đầy đặn, lại hơi khô héo đi.
"Lại còn không đủ?!"
Sắc mặt Băng Đạo Nhân ngưng trọng.
Đúng lúc này.
Tại khe hở giới mô, đầu rồng của Thanh Long đột nhiên chui vào, chỉ là so với trước, trên mí mắt nó lại có thêm một vết sẹo lớn sâu đến tận xương.
Long huyết chảy xuống!
"Đại Phúc?"
Băng Đạo Nhân giật mình, thấy Đại Phúc không kịp nói một lời, nhanh chóng mở Long Khẩu, phun ra một đoàn giọt nước hỗn độn nhanh chóng lan rộng, rồi lập tức rút đầu rồng ra khỏi khe hở. Rất nhanh, từng đợt va chạm kịch liệt, âm thanh giao chiến nhanh chóng truyền đến.
"Là Hỗn Độn Nguyên Chất!"
"Thật nhiều!"
Băng Đạo Nhân kinh ngạc, không kịp lo lắng tình huống của Đại Phúc.
Trong đầu nhanh chóng suy nghĩ, ánh mắt đảo qua Nguyên Anh bản thể đang không ngừng hút linh khí xung quanh trong đạo tràng, hắn lập tức đưa ra quyết định.
Băng tuyết nhanh chóng bao phủ đoàn Hỗn Độn Nguyên Chất đang lan rộng, đưa vào trong đạo tràng.
Vừa mới tiến vào, đoàn Hỗn Độn Nguyên Chất thậm chí còn chưa kịp lan ra, đã bị hấp lực khổng lồ lôi kéo, gần như trong nháy mắt đã bị Nguyên Anh đang thuế biến thành Nguyên Thần hấp thu.
Và ngay khi hấp thu Hỗn Độn Nguyên Chất.
Nguyên Anh khoác Huyền Hoàng đạo bào nhanh chóng tràn đầy, thân thể cũng hoàn toàn trở nên hư ảo, càng thêm một tia khí tức Hỗn Độn huyền diệu.
Dung mạo cũng hoàn toàn giống với Vương Bạt lúc này.
Hoa!
Hắn đột nhiên mở mắt.
Đạo tràng hơi u ám lập tức sáng bừng lên.
Đó là một đôi mắt như thế nào?
Băng Đạo Nhân không khỏi ngơ ngác.
Phảng phất có tinh hải, có nhật nguyệt, có vô số năm tháng diễn biến...
Huyền diệu tự nhiên, sâu thăm như vực, mờ ảo như sương.
Tựa như Thần chứ không phải người!
"Nguyên Thần, rốt cục thành!"
Trong lòng Băng Đạo Nhân đứng ngoài quan sát, thản nhiên sinh ra ý nghĩ như vậy.
Những biến hóa này nghe có vẻ phức tạp, nhưng trên thực tế chỉ diễn ra trong nháy mắt.
Ngay lúc này.
Oanh!
Đạo Hỗn Độn Huyền Lôi thứ hai mươi sáu, cuối cùng từ trong lôi vân bay ra, thẳng hướng Vương Bạt mà giáng xuống.
Nguyên Thần Vương Bạt đảo mắt, tâm niệm vừa động, lập tức vô thanh vô tức xuất hiện bên ngoài đạo tràng.
Vừa vặn rơi vào trước Huyền Lôi.
Crắc!
Lôi quang giáng xuống!
Khí tức Nguyên Thần lập tức giảm xuống một chút, nhưng thân thể hắn lại ngưng thật hơn rất nhiều dưới lôi quang.
Rất nhanh, đạo lôi kiếp cuối cùng cũng bay ra từ trong kiếp vân, rơi vào Nguyên Thần.
Giờ khắc này, khí tức Nguyên Thần sụt giảm trong nháy mắt, sắc mặt cũng lập tức trắng bệch đi nhiều.
Nhưng thân thể hắn lại nhanh chóng ngưng thực dưới sự rèn luyện của lôi kiếp.
Cùng với đạo lôi kiếp cuối cùng tiêu tan.
Lôi quang dần ảm đạm, cho đến khi bao phủ trong giới mô tối tăm mờ mịt.