"Này! Bây giờ chúng ta ngồi đây nghĩ mấy thứ đó cũng chẳng ích gì đâu!"
Béo Uy nghe Trần Trí nói vậy thì lắc đầu nguầy nguậy:
"Nói cho cậu nghe này, Trí! Cậu biết quãng thời gian trước đây tôi đã làm những gì rồi đấy, tôi cùng hai người anh em của mình đi khắp nơi đào mộ quật mả, những chuyện kỳ quái nhìn thấy trong mộ nhiều không kể xiết! Những gì sách lịch sử dạy, những gì người ta truyền miệng, cơ bản đều là lừa đảo cả thôi! Sự thật lịch sử căn bản không phải như vậy...
Mấy gã chuyên gia cứ hở ra là lại nhảy dựng lên, miệng đầy những suy luận với phân tích, thực ra cái sự thật mà họ phân tích ra so với thực tế còn cách xa vạn dặm. Theo như cách cậu phân tích hiện tại thì Khương Tử Nha là một kẻ chẳng ra gì sao? Lời ông ta nói hoàn toàn không thể tin được. Lúc ông ta thảo phạt Thương Trụ Vương, chưa chắc đã là chính nghĩa, nghe thì có vẻ rất đáng phẫn nộ, nhưng lịch sử rốt cuộc thế nào thì chẳng ai biết được, sự thật không thể dựa vào suy luận mà ra.
Nói thế này đi, Trí à! Trừ khi cậu thực sự đứng ở đó, tận mắt trò chuyện với những người trong cuộc, thì cậu mới có quyền nói về sự thật, nếu không tất cả chỉ là cậu đang tự tưởng tượng lung tung mà thôi. Bởi vì bất kỳ một chi tiết nhỏ nhặt nào cũng có thể thay đổi toàn bộ sự thật! Cậu cứ ngỡ vị hoàng đế này bị con trai giết, thực ra trước khi bị con trai giết, ông ta đã bị nước trà làm cho sặc chết từ đời nào rồi. Những thứ trong lịch sử, suy luận không quan trọng, bằng chứng mới là thứ quan trọng nhất..."
"Người từng trải qua thời kỳ Vũ Vương phạt Trụ ư? Sao có thể chứ..."
Trần Trí khẽ rít một hơi thuốc, lắc đầu:
"Năm ngàn năm quá xa xôi, làm gì có ai sống lâu được đến thế, ngay cả bán thần thì tuổi thọ cũng có hạn. Trước kia mấy vị lão nhân thời gian đó đúng là đã từng trải qua, nhưng giờ họ đều không còn nữa. Bây giờ đi đâu để tìm người từng trải qua thời đại đó, lại còn từng tiếp xúc với người trong cuộc chứ?"
"Mẹ tôi từng trải qua thời kỳ Vũ Vương phạt Trụ..."
Đột nhiên, một giọng nói trầm đục vang lên từ chính sảnh phía trước. Âm thanh này cực kỳ đột ngột, khi mọi người đang cắm cúi ăn xương ống, giọng nói ấy như một tiếng sét ngang tai, khiến ai nấy đều sững sờ.
Trần Trí và Béo Uy giật nảy mình, vội vàng nhìn ra sau bức bình phong, chỉ thấy người vừa lên tiếng quả nhiên là Hổ Noa. Thính giác của bán thần rất nhạy bén, những lời Trần Trí và Béo Uy nói vừa rồi chắc hẳn đã bị nó nghe thấy. Mà gã khờ khạo này tư duy vốn dĩ rất đơn giản, thậm chí chẳng thèm để ý xem mình đang ở đâu, đã trực tiếp trả lời ngay tại đó:
"Mẹ tôi từng trải qua thời kỳ Vũ Vương phạt Trụ, bà ấy đã từng tận mắt gặp Cửu Vĩ Thiên Hồ..."
"Cái gì?" Mọi người trên bàn ăn đều ngẩn người. Đầu óc họ nhất thời không kịp phản ứng, không hiểu gã này đang nói cái gì.
Mấy đứa trẻ miệng đầy dầu mỡ, ngây ra nhìn, há hốc mồm:
"Anh nói gì cơ? Thiên Hồ nào?"
Béo Uy vội vàng nhảy tới, bịt chặt miệng gã khổng lồ kia lại:
"Ái chà tổ tông ơi, anh im miệng giùm tôi cái! Có chuyện gì thì ra đằng sau nói với chúng tôi!"
Béo Uy nói xong liền quay đầu lại, vẫy vẫy tay với mấy đứa trẻ:
"Xin lỗi nhé, nó uống say rồi! Nó toàn nói chuyện trong game thôi, mấy hôm trước nó cứ đòi tôi cho chơi hồ ly, tôi không đồng ý nên nó bị ám ảnh ấy mà. Đừng để tâm, các cháu cứ ăn đi, không đủ thì gọi thêm nhé!"
"Chơi hồ ly á? Chơi hồ ly hay mà!"
"Lần sau chơi thì rủ cháu với, chuyện nhỏ mà, cháu chơi hồ ly đỉnh lắm, một cân năm luôn..."
Mấy đứa trẻ cũng chẳng suy nghĩ nhiều, thế mà lại tin thật, líu lo vài câu rồi lại tiếp tục ăn uống. Còn Béo Uy bên này vội vàng vừa kéo vừa lôi Hổ Noa vào trong, mồ hôi vã ra như tắm. Hàn Hồ và Ô Giáp ở đó cũng lập tức biết có chuyện chẳng lành, vội vàng đi theo vào trong.
Ở đây chỉ có một bức bình phong bằng trúc, cách âm rất kém. Hàn Hồ sau đó nhổ nước bọt, bôi lên các bức tường xung quanh để thiết lập khu vực thú nhân, âm thanh từ đó không thể truyền ra ngoài được nữa. Lúc này Trần Trí mới nghiêm giọng quát:
"Hổ Noa, anh bị làm sao thế? Tôi đã nói với anh bao nhiêu lần rồi, trước khi nói chuyện phải dùng cái đầu mà suy nghĩ! Anh có nghĩ xem mình đang ở đâu không? Những lời đó có thể nói tùy tiện sao? Nếu để mấy đứa nhỏ đó nghe ra điều bất thường, tôi sẽ phải xóa sạch ký ức trong đầu chúng, anh có biết nguy hiểm thế nào không?"
"A..."
Hổ Noa ngơ ngác nghe một hồi, dường như đã nhận ra mình làm sai, lập tức quỳ xuống định dập đầu với Trần Trí. Lực dập đầu của nó cực lớn, quán ăn nhỏ bé lập tức rung chuyển dữ dội. Béo Uy thấy vậy vội vàng đỡ lấy nó:
"Ôi mẹ ơi, tổ tông ơi, anh đừng cử động lung tung là được rồi! Lát nữa mà động đất thật thì chúng ta càng không giải thích nổi đâu!"
"Được rồi!" Trần Trí xua tay, ra hiệu cho Hổ Noa không cần quỳ nữa. Sau đó bảo nó lại gần, hạ thấp giọng hỏi bên tai nó:
"Anh nói mẹ anh từng trải qua thời đại Vũ Vương phạt Trụ, hơn nữa còn từng tiếp xúc với Thiên Hồ, là thật sao?"
"Là thật!" Hổ Noa ngây ngô gật đầu:
"Khi tôi còn nhỏ, mẹ tôi từng kể rằng, khi mảnh đất này còn là lãnh thổ của nhà Thương, thiên hạ đều thuộc về tộc Hồ. Khi ấy tộc Hồ hưng thịnh, cao ngạo cuồng vọng, giết chóc ăn thịt con người, vô cùng tàn bạo. Mẹ tôi tuy chỉ là loài cầm thú hoang dã, nhưng vẫn được Cửu Vĩ Thiên Hồ mời vào vương thành Triều Ca, tận mắt chứng kiến vẻ lộng lẫy của Lộc Đài, sự phồn hoa của Triều Ca.
Lúc đó Cửu Vĩ Thiên Hồ ngồi trên vương tọa cao nhất của Lộc Đài, đuôi dài rủ xuống, xung quanh vô số thần bộc hầu hạ. Bà ấy gọi mẹ tôi lên cùng uống rượu ngon, nói rằng thiên hạ đang lúc nguy nan, thần quyền lung lay sắp đổ. Tây Kỳ quân hầu phạm thượng, nhòm ngó ngai vàng. Mà con người bản tính xảo trá, giỏi nói dối, bà ấy bị con người vu khống tội nặng, trăm miệng khó bào chữa, trận chiến này đã không thể tránh khỏi. Bà ấy bảo tộc Hồ nên đồng tâm hiệp lực, đối kháng ngoại địch, mời mẹ tôi giúp đỡ.
Mẹ tôi đáp rằng: Con chỉ là loài thú cỏ đồng quê, trà trộn giữa bùn đất, không có tài cán gì, không dám ngồi cùng vị trí với thần. Xin Hồ Thần niệm tình con cùng dòng dõi chuột hồ, cho con trở về hoang dã, sống những ngày tháng thô sơ giản dị là được rồi. Mẹ tôi còn lập lời thề, dù quyền lực thiên hạ có nghiêng ngả, thay đổi thế nào, bà ấy cũng vĩnh viễn không đứng về phía nào, càng không giúp Chu diệt Thương. Thiên Hồ đồng ý, ban cho mẹ tôi nhiều loại bánh thịt, cùng một chiếc mũ đội đầu vương mùi máu tanh, rồi thả mẹ tôi về..."
"Hóa ra là thế..."
Trần Trí vô cùng kinh ngạc trước tin tức bất ngờ này. Anh biết Hổ Noa sẽ không nói dối, mẹ của nó lại càng không. Đừng nhìn Hổ Noa khờ khạo ngốc nghếch, chứ mẹ của nó tuyệt đối không phải nhân vật tầm thường. Trần Trí nhớ ra, mẹ của nó vốn dĩ là...