Sau khi sắp xếp cho Lăng Tiêu Tiêu và những người khác tu luyện xong, Phong Vô Trần và Long Thanh đi sâu vào trong sơn cốc.
Lần này đến Huyền Băng cốc, ngoài việc đưa Lăng Tiêu Tiêu đến tu luyện, mục đích khác là tìm kiếm Ngàn Năm Băng Phách.
Ngàn Năm Băng Phách ẩn chứa năng lượng băng thuộc tính cực kỳ khổng lồ, đối với người tu luyện hệ băng mà nói, đây là một bảo vật vô giá, có thể so sánh với đan dược phẩm cấp Thiên Tiên.
Huyền Băng cốc sở dĩ thu hút các cường giả Thiên Đế và Đại Thiên Đế, cũng là vì Ngàn Năm Băng Phách.
Phong Vô Trần có Long Thần Chi Tức, trong cơ thể ẩn chứa nhiều loại thuộc tính lực lượng, Ngàn Năm Băng Phách đối với hắn cũng vô cùng quan trọng, thậm chí còn mạnh hơn cả Hỗn Nguyên Thần Thạch.
"Đã lâu không đến, càng ngày càng có nhiều cường giả đến Huyền Băng cốc tu luyện." Tiến sâu vào Huyền Băng cốc, Phong Vô Trần bình tĩnh nói, ánh mắt nhìn những cường giả đang tu luyện trên vách đá.
Trong khi tu luyện, các cường giả Thiên Thần cảnh phát hiện có người đến, không ít người mở mắt nhìn thoáng qua rồi lại tiếp tục tu luyện.
Trong số những cường giả Thiên Thần cảnh này, ngoài cường giả Cổ Vực, còn có cả những người đến từ các khu vực khác.
"So với trước kia, Huyền Băng cốc vì có quá nhiều người đến, hàn khí đã không còn đáng sợ như năm nào." Long Thanh nói.
"Đúng vậy, xem ra hàn khí ở Huyền Băng cốc cũng có lúc cạn kiệt." Phong Vô Trần gật đầu.
“Được rồi, ngươi ở lại đây tìm kiếm, đột phá Thiên Đế đối với ngươi không khó, coi chừng Thượng Cổ Thiên Lang, đừng đi quá sâu kẻo không chịu nổi." Phong Vô Trần nói.
"Thiếu chủ cẩn thận." Long Thanh gật đầu.
"Nhãi ranh, đây không phải chỗ cho các ngươi nói chuyện phiếm." Đúng lúc này, một cường giả Thiên Thần cảnh lạnh lùng lên tiếng, ánh mắt sắc bén quét về phía Phong Vô Trần và Long Thanh.
Nghe vậy, Phong Vô Trần vội nói: "Xin lỗi."
"Cút mau!" Một vị Thiên Thần cảnh khác quát lạnh.
"Ngươi!" Long Thanh sắc mặt trầm xuống, vừa định nói gì thì bị Phong Võ Trần ngăn lại.
"Ở lại đây tu luyện cho tốt, đừng gây chuyện." Phong Vô Trần nói nhỏ.
"Ta đây cứ chờ bọn chúng gây chuyện với ta." Long Thanh lạnh lùng nói, đôi mắt lóe lên vẻ hung ác.
"Tiểu tử, hình như ngươi không phục lắm à." Dường như nhận ra ánh mắt hung ác của Long Thanh, vị cường giả vừa lên tiếng lại nói, ánh mắt sắc bén quét về phía Long Thanh.
"Chúng ta chỉ nói nhỏ vài câu, hơn nữa ta cũng đã xin lỗi rồi, các hạ cần gì phải khinh người quá đáng như vậy? Chuyện nhỏ hóa không phải tốt hơn sao? Cũng không cần làm ồn ào ảnh hưởng đến những người khác tu luyện." Phong Vô Trần nhìn người nọ thản nhiên nói.
"Tiểu huynh đệ nói phải, vốn chỉ là chuyện nhỏ, không cần so đo." Một vị lão giả Thiên. Thần cảnh lạnh nhạt mở miệng.
"Lưu Vân Xung, thôi đi, hai hậu bối thôi mà, làm gì so đo?" Một vị cường giả Thiên Thần cảnh khác khuyên giải, không ít người đều cảm thấy đây chỉ là chuyện nhỏ.
"Hừ! Còn là cường giả Thiên Thần cảnh, mà nhỏ mọn đến thế là cùng!" Long Thanh khinh thường nói, ngạo nghễ liếc nhìn vị cường giả kia.
"Tiểu tử! Ngươi nói cái gì?" Nghe Long Thanh châm chọc, sắc mặt nam tử lập tức âm trầm xuống.
"Ta nói ngươi tính toán chi li, làm sao? Nhiều người như vậy ở đây tu luyện, có ai nhỏ mọn như hai người ngươi không?" Long Thanh không chút khách khí đáp trả.
“Ngươi muốn chết” Nam tử giận đữ, lực lượng khủng bố của Thiên Thần cảnh trung kỳ bùng nổ, sát khí lạnh thấu xương tập trung vào Long Thanh.
"Có thể đến được đây, ngươi nghĩ ta sợ ngươi chắc?" Long Thanh lạnh lùng nói, mặt không đổi sắc.
"Ồ? Vậy sao?" Ngay khi Long Thanh dứt lời, một giọng nói lạnh lùng pha chút ngạo khí vang lên.
Một thanh niên chậm rãi mở mắt, ánh mắt quét về phía Long Thanh, nói: "Ta ngược lại muốn xem ngươi có bản lĩnh gì mà dám nói những lời này."
Thanh niên này lan tỏa khí tức vô cùng khủng bố, đã đạt tới cảnh giới Thiên Thần cảnh hậu kỳ.
Người này vừa lên tiếng, những cường giả Thiên Thần cảnh khác đều im bặt, rõ ràng là rất kiêng ky hắn.
"Thiếu chủ, để ta thu thập tên nhãi này!" Nam tử vừa rồi hung hăng nói, đột nhiên thúc giục lực lượng bùng nổ, khí thế bàng bạc mãnh liệt, tạo cho người ta cảm giác áp bức nặng nề.
"Hừ!" Long Thanh khinh thường cười lạnh một tiếng, rồi từng bước một bước ra không trung.
Phong Vô Trần không ngăn cản, đã người ta khi dễ đến nước này, thì không cần phải nhẫn nhịn nữa.
Long Thanh vốn là tu vi Thiên Thần cảnh hậu kỳ, thân thể cực kỳ cường đại, đối với hắn, một tên Thiên Thần cảnh trung kỳ chẳng đáng là gì.
Nam tử trong nháy mắt lao tới, bàn tay ngưng tụ lực lượng khủng bố, hung ác vô tình giáng một chưởng vào Long Thanh.
"Oanh!"
"Ông ông!"
Long Thanh không hề né tránh, tùy ý để nam tử giáng một chưởng vào lồng ngực, một tiếng nổ vang, lực lượng khủng bố điên cuồng càn quét, chấn động sơn cốc, vô số khối băng vỡ vụn, những cường giả Thiên Thần cảnh tu vi yếu đều vội vàng lách mình lui ra phía sau.
"Cái gì?" Sau một chưởng, nam tử biến sắc, trợn mắt nhìn Long Thanh.
Thanh niên được gợi là Thiếu chủ nhíu mày, sắc mặt ngưng trọng hơn.
"Tê..."
Phần lớn các cường giả Thiên Thần cảnh đều hít một ngụm khí lạnh, vẻ mặt kinh ngạc và khó tin, họ không nhìn ra tu vi của Long Thanh, ai cũng không ngờ thực lực của hắn lại khủng bố đến vậy.
"Thẳng thắn mà nói, chút lực lượng này của ngươi, ta căn bản không coi ra gì." Long Thanh cười lạnh chế nhạo, chỉ bằng vào thân thể cường đại, hắn đã ngăn được một kích toàn lực của cường giả Thiên Thần cảnh trung kỳ.
Thực lực của Long Thanh có thể nói là vô cùng cường đại, dưới cảnh giới Thiên Đế, số người có thể địch nổi hắn tuyệt đối là vô cùng ít ỏi.
"Phốc!"
Dứt lời, Long Thanh tung một quyền, một tiếng nổ vang, lực lượng cuồng bạo và khủng bố đánh thẳng vào lồng ngực nam tử, ngay sau đó một ngụm máu tươi phun ra, thân hình hắn bay ra như đạn pháo.
Thanh niên được gọi là Thiếu chủ vươn tay ra, tóm lấy người đang bay ra.
"Thực lực thật đáng sợ! Người này đích thị là Thiên Thần cảnh hậu kỳ!"
“Một chưởng trọng thương Lưu Vân Xung! Tiểu tử này là ai?”
"Hả? Lại có người thực lực cường đại như vậy! Hắn còn chưa thúc giục lực lượng."
Phần đông các cường giả Thiên Thần cảnh đều kinh hãi, đều bị thực lực hung hãn của Long Thanh làm cho chấn động.
"Đây là mày tự tìm." Long Thanh cười lạnh nói, ánh mắt lạnh như băng quét về phía vị Thiếu chủ kia, hắn hỏi: "Ngươi muốn thử xem không?"
"Quả thực có chút bản lĩnh, ta đã đánh giá thấp ngươi." Thanh niên lạnh lùng nói, sắc mặt đã tối sầm lại.
"Thiếu chủ cẩn thận, người này thực lực rất mạnh." Nam tử vội vàng nhắc nhở, kinh hãi nhìn Long Thanh.
"Tất cả mọi người đến đây tu luyện, làm gì làm lớn chuyện, ta thấy cứ như vậy đi." Phong Vô Trần vội nói, nếu cứ tiếp tục làm ầm ĩ, không những bọn họ không thể tu luyện, mà ngay cả phần lớn các cường giả Thiên Thần cảnh cũng không thể tu luyện được.
"Đánh người của ta, cứ như vậy mà xong?" Thanh niên ánh mắt lạnh như băng liếc nhìn Phong Vô Trần, rõ ràng là không định bỏ qua như vậy.
"Muốn động thủ thì cứ việc, ta không quan tâm ngươi là Thiếu chủ gì," Long Thanh ngạo nghễ nói, giơ tay khiêu khích nam tử.
"Giết hắn đi!" Thanh niên lạnh lùng ra lệnh, lời nói tràn đầy sát khí đáng sợ.