"Cũng tạm. Cậu muốn xem qua hồ sơ của bọn họ không?" Bùi Khiêm đưa xấp hồ sơ đang vứt tùy tiện trên bàn trà cho Mã Dương.
"Tôi... tôi xem được sao?" Mã Dương có chút ngạc nhiên.
"Không vấn đề gì, cứ tự nhiên." Bùi Khiêm nói.
Bùi Khiêm để Mã Dương xem hồ sơ nhân viên, là hy vọng có thể bồi dưỡng cậu ta sau này san sẻ bớt công việc cho mình.
Một mặt, Mã Dương là người Bùi Khiêm tin tưởng nhất.
Mặt khác, có Mã Dương giúp đỡ, đoán chừng công ty sẽ phá sản nhanh hơn!
Hơn 20 bộ hồ sơ, Mã Dương lật xem từ đầu đến cuối một lượt.
Sắc mặt cậu ta lộ vẻ nghi hoặc, rồi lại xem lại từ đầu một lần nữa.
Nghi hoặc là chuyện bình thường.
Không nghi hoặc mới là không bình thường.
Những người Bùi Khiêm chiêu mộ về vốn dĩ đều là hạng chỉ biết ăn không ngồi rồi, lý lịch dù có tô vẽ thế nào thì cũng chẳng thể đẹp lên được bao nhiêu.
Ví dụ như Hoàng Tư Bác.
Vào nghề nửa năm, ở công ty cũ chỉ làm kế hoạch chấp hành, nói trắng ra là theo dõi tiến độ, nhập liệu, sửa bảng biểu, tải tệp tin lên các thứ, ngay cả bản thiết kế cũng không có cơ hội tự tay viết.
Chỉ có thể đợi những nhà thiết kế kỳ cựu khác viết xong bản thiết kế, cậu ta cầm bản đó đi thực thi, đưa vào phần mềm biên tập để chế tác, gặp vấn đề cũng không thể tự sửa mà phải đi thỉnh thị tác giả gốc.
Mã Dương lật xem hết tất cả hồ sơ, phát hiện trong số nhân viên này, không một ai từng đảm nhận vị trí nhà thiết kế chính, toàn bộ đều là làm tạp vụ.
Thế này thì sao không nghi hoặc cho được?
"Khiêm ca, có phải nhà thiết kế chính khó tuyển quá không? Hay là mình tăng thêm chút lương? Hoặc tìm thợ săn đầu người nhờ họ đào người?" Mã Dương vẻ mặt đầy hoang mang.
Cậu ta đã nhìn ra, những người tuyển về hiện tại miễn cưỡng chỉ có thể làm chân chạy vặt, còn bảo tìm người đứng ra chịu trách nhiệm thiết kế cốt lõi cho game thì thực sự không tìm ra.
Cho nên cậu ta tưởng rằng khâu tuyển dụng nhà thiết kế chính đã xảy ra vấn đề gì đó, có phải do đãi ngộ quá thấp nên không tuyển được người hay không.
Bùi Khiêm lắc đầu nguầy nguậy: "Không phải, có nhà thiết kế chính đến ứng tuyển, nhưng đều bị anh loại rồi."
Mã Dương ngơ ngác: "Tại sao?"
"Không được, căn bản không phù hợp với nhu cầu của chúng ta!"
Bùi Khiêm đứng dậy, đi lại vài bước trong phòng khách, làm vậy sẽ khiến bản thân trông có khí thế hơn.
"Trước hết, những nhà thiết kế chính này phổ biến tồn tại một vấn đề nghiêm trọng, đó là tư tưởng cứng nhắc!"
"Đầu óc họ đều bị những khuôn khổ kiểu cũ trói buộc, không cách nào đón nhận tư tưởng mới."
"Game là một ngành nghề cần cảm hứng bùng nổ, nếu cảm hứng của nhà thiết kế chính bị khóa chặt, thì game của chúng ta còn ra gì nữa?"
"Thứ hai, những nhà thiết kế chính này đòi giá rất cao, hiệu suất chi phí quá tệ!"
"Hiện tại lương tháng một nhà thiết kế chính đã gần đến 8000, gấp hai ba lần nhân viên bình thường, đối với tài chính của chúng ta là một gánh nặng."
"Đương nhiên, chủ yếu vẫn là hiệu suất chi phí quá thấp."
"Điểm cuối cùng, cũng là điểm quan trọng nhất, nhiệt huyết của họ với game cơ bản đã bị mài mòn sạch sẽ rồi!"
"Người trẻ là lúc đang hừng hực nhiệt huyết, là lúc phấn đấu vì ước mơ, còn những nhà thiết kế chính này, ai nấy đều hơn ba mươi tuổi, đầu óc đầy những chuyện cơm áo gạo tiền, nhiều người ngay cả tài khoản đạt thành tựu tối đa trong "Huyễn Tưởng Thế Giới" cũng không cày nổi."
"Cậu nói xem, nhiệt huyết của họ với game như vậy có phải là quá thiếu sót không!"
Mã Dương có chút ngẩn người.
"Hình như đúng là vậy, những người này quả thực vấn đề rất lớn."
"Nhưng mà... không có họ, ai sẽ đứng ra dẫn dắt thiết kế dự án game đây..."
Mã Dương vẫn cảm thấy có gì đó không ổn.
Bùi Khiêm vỗ vỗ ngực: "Anh."
"Ưm..." Mã Dương do dự nói, "Khiêm ca, tất nhiên là tôi tin vào năng lực của anh, nhưng anh là ông chủ mà, tôi nghĩ anh có lẽ cần một nhà thiết kế chính để làm chân sai vặt, nếu không khi triển khai... liệu có hơi khó khăn không?"
Bùi Khiêm lắc đầu.
Tìm một nhà thiết kế chính về làm chân sai vặt cho mình?
Thế chẳng phải hắn ta nhìn cái là biết ngay phương án thiết kế của mình có vấn đề sao??
Tuyệt đối không được.
Bùi Khiêm nghiêm mặt: "Người làm chân sai vặt đã có rồi, Hoàng Tư Bác đó khá được."
"Hoàng Tư Bác?"
Mã Dương mơ hồ cảm thấy mình hình như đã nhìn thấy cái tên này lúc nãy.
Nhưng thực sự không có ấn tượng gì.
Dù sao hơn hai mươi bộ hồ sơ toàn là hạng ăn không ngồi rồi, muốn nhớ một kẻ cụ thể đúng là không dễ.
Cậu ta lật xem, rất nhanh đã tìm thấy hồ sơ của Hoàng Tư Bác.
"Vào nghề nửa năm, toàn làm kế hoạch chấp hành. Có ổn không?"
Bùi Khiêm nghiêm túc nói: "Cậu ta thực ra là một nhân tài bị vùi lấp. Cậu đừng chỉ nhìn vào chức vụ của cậu ta, cậu phải nhìn xem cậu ta đã làm những gì."
"Nhà thiết kế chính cũ của cậu ta ra sức bóc lột cậu ta, phần lớn hệ thống của game cũ đều qua tay cậu ta, được chế tác trong trình biên tập đám mây."
"Bảng dữ liệu trong game, cậu ta cũng đã phối đến bảy tám phần."
"Đây đâu phải là kế hoạch chấp hành, đây rõ ràng là trợ lý chấp hành của nhà thiết kế chính!"
"Phương án của nhà thiết kế chính, cậu ta mang về chế tác trong trình biên tập, thường xuyên tăng ca làm thêm giờ, mỗi ngày làm việc mười mấy tiếng."
"Cậu nghĩ xem, người bình thường đều làm việc 8 tiếng, cậu ta có lúc tăng ca đến 16 tiếng."
"Kinh nghiệm làm việc nửa năm này, tương đương với người bình thường một năm đấy!"
"Điều đáng quý hơn nữa là, cậu ta vẫn còn tình yêu với game!"
"Tình yêu này chính là động lực thúc đẩy cậu ta không ngừng nỗ lực, không ngừng nâng cao, không ngừng đổi mới!"
"Ý tưởng của anh thì cậu tin được, để cậu ta chịu trách nhiệm biến ý tưởng thành hiện thực, hoàn toàn không có vấn đề gì."
Mã Dương vỡ lẽ: "Ưm... vậy thì đây đúng là nhân tài thật! Có nên trả lương theo tiêu chuẩn nhà thiết kế chính cho cậu ta không? Bây giờ mỗi tháng chỉ có 4000, có phải thấp quá không."
Bùi Khiêm suýt chút nữa nghẹn họng: "Ừm, anh cũng nghĩ vậy. Nhưng không vội, thể hiện tốt rồi điều chỉnh lương sau."
Hắn không phải không muốn trả cao hơn, chủ yếu là hệ thống không cho phép.
Mã Dương gật đầu: "Ừm, cũng đúng, anh là ông chủ, phải kiểm soát chi phí, tiết kiệm tiền cho công ty."
Bùi Khiêm suýt chút nữa không giữ được bình tĩnh, vội vàng nói tiếp.
"Hơn nữa, những người cậu thấy đây, ai nấy đều mang trong mình tuyệt kỹ, đều có sở trường riêng. Họ, đều là những nhân tài bị các công ty game khác vùi lấp!"
"Thậm chí còn có rất nhiều nhân tài không thể bước chân vào ngành game, ví dụ như Bao Húc này."
"Cậu ta là một đại thần game thứ thiệt."
"Trong "Huyễn Tưởng Thế Giới", người khác đều là bá chủ toàn nghề, cậu ta thì không, cậu ta là bá chủ toàn nghề của toàn chủng tộc! Chỉ riêng tài khoản đạt thành tựu tối đa thôi, cậu ta đã có sáu cái!"
"Chỉ cần là hệ thống lối chơi có trong game, cậu ta đều chơi rất mượt, còn chuyện dẫn đoàn đánh boss đầu tiên thì càng là chuyện thường ngày ở huyện, đơn giản như ăn cơm uống nước vậy."
"Không chỉ vậy, cậu ta tiếp cận game rất rộng, ngay cả những game như "Đua Xe Kart Điên Cuồng" cậu ta cũng là cao thủ hàng đầu!"
"Cho nên, Bao Húc này, anh sắp xếp cho cậu ta chức vụ là chuyên gia trải nghiệm game, trải nghiệm game của người khác, cũng trải nghiệm cả game của chính chúng ta!"
"Đến lúc đó bất kể chúng ta muốn làm loại game gì, cậu ta đều có thể cung cấp đầy đủ đề xuất và phương hướng, còn việc phân tích game đối thủ thì lại càng dễ như trở bàn tay!"
"Quan trọng nhất là, anh nghĩ có thể khai thác năng lực quản lý của cậu ta. Cậu nghĩ xem, dẫn đoàn 40 người đánh boss đầu tiên, đây là chuyện không dễ dàng chút nào!"
"Cậu ta có thể quản lý 40 người, huống hồ chúng ta mới chỉ có 30 nhân viên thôi."
"Để cậu ta chịu trách nhiệm tiến độ dự án, thì tuyệt đối là vạn vô nhất thất!"