Sáng thứ Ba.
Hoàng Tư Bác đứng trước cửa tòa nhà Thần Hoa Hào Cảnh, tâm trí thoáng chốc ngẩn ngơ.
Công ty game mang tên "Công ty TNHH Kỹ thuật Mạng Đằng Đạt" này thực sự đặt văn phòng bên trong Thần Hoa Hào Cảnh.
Hoàng Tư Bác biết Thần Hoa Hào Cảnh, đây là tòa nhà văn phòng cao cấp của tập đoàn bất động sản Thần Hoa, những công ty đặt văn phòng ở đây đều là những đơn vị không thiếu tiền.
Hoàng Tư Bác còn chưa đủ can đảm để bước vào trong, thì từ hướng đối diện, vài nam thanh nữ tú đã đi tới.
Tất cả đều là những người dáng cao, nam thanh nữ tú, mặc âu phục chỉnh tề, cử chỉ đoan trang.
Họ là những nhân viên trẻ của một công ty đầu tư tài chính nằm trong Thần Hoa Hào Cảnh.
Nhìn từ xa cũng có thể nhận ra, đây là những nhân tài trẻ tuổi, những người thành đạt trong tương lai.
Hoàng Tư Bác tại chỗ đã muốn chùn bước.
Có chút hoang mang!
Vào cuối tuần, anh tình cờ thấy thông tin tuyển dụng của Công ty TNHH Kỹ thuật Mạng Đằng Đạt trên trang web tìm việc.
Cảm thấy bản thân đáp ứng được các điều kiện nên anh đã gửi hồ sơ.
Kết quả là phản hồi đến rất nhanh, một nữ trợ lý có giọng nói ngọt ngào bảo anh đúng 10 giờ sáng thứ Ba tới tầng 17 của Thần Hoa Hào Cảnh để phỏng vấn.
Nữ trợ lý còn rất chu đáo gửi email chỉ rõ vị trí cụ thể.
Hoàng Tư Bác vừa nghe đến "Thần Hoa Hào Cảnh" đã cảm thấy chấn động, đây chẳng phải là một trong những tòa nhà văn phòng cao cấp nhất sao?
Thế nhưng lên mạng tra mãi, ngay cả trang web chính thức của "Công ty TNHH Kỹ thuật Mạng Đằng Đạt" cũng không tìm thấy.
Đến khi tra trên mạng mới phát hiện, đây chính là công ty đã làm ra hai tựa game "Con đường sa mạc cô độc" và "Quỷ tướng"!
Nói ra thật xấu hổ, Hoàng Tư Bác từng chơi hai game này nhưng lại không biết công ty sản xuất chúng lại nằm ngay tại thành phố Kinh Châu…
Không rõ tình hình cụ thể của công ty này, nhưng công ty có game thành công, lại làm việc ở Thần Hoa Hào Cảnh, chắc chắn điều kiện sẽ không tệ.
Nói vậy có lẽ không chính xác lắm, không phải không tệ, mà chắc chắn tốt hơn nhiều so với công ty anh đang làm hiện tại!
Điều anh cần lo lắng bây giờ là liệu mình có ứng tuyển thành công hay không.
Hoàng Tư Bác là người trái ngành, đến nay mới vào nghề được nửa năm, nhận mức lương thấp nhất cho vị trí nhân viên thiết kế, 1500 tệ mỗi tháng.
Ngày nào cũng tăng ca, đã bắt đầu có dấu hiệu rụng tóc dù còn trẻ.
Vì vậy, khi tình cờ xem thông tin tuyển dụng, anh muốn đến thử vận may.
Dù chỉ cần mức lương ngang bằng hiện tại mà được giảm bớt tăng ca thôi, anh cũng đã cảm tạ trời đất lắm rồi.
Nhưng anh cũng biết, với sơ yếu lý lịch của mình, thật sự không mấy nổi bật, khả năng bị loại là rất lớn.
Ngay cả trong vòng tròn nhỏ của giới game tại thành phố Kinh Châu, anh cũng thuộc hàng đáy, thậm chí có khi còn không được ưa chuộng bằng những sinh viên mới tốt nghiệp.
Đặc biệt là khi nhìn thấy những tinh anh tài chính đi ra với âu phục chỉnh tề, còn mình thì mặc áo phông quần đùi, anh cảm thấy vô cùng tự ti.
Nhìn đồng hồ, thời gian vẫn còn hơi sớm.
Hoàng Tư Bác sợ đến muộn nên đã đi sớm, bắt xe buýt khá thuận lợi, trên đường không tắc nghẽn nên đến nơi sớm một chút.
Đứng ngây người bên ngoài cũng không phải cách.
Hoàng Tư Bác đành lấy hết can đảm bước vào đại sảnh tráng lệ.
Sau khi trình bày mục đích với lễ tân, nhân viên tòa nhà sắp xếp cho anh đăng ký, rồi đưa một chiếc thẻ tạm để vào trong.
Hoàng Tư Bác nhấn thang máy, cảm giác tim đập thình thịch.
Còn căng thẳng hơn cả lúc thi đại học.
Có lẽ vì trần đại sảnh rất cao, trang hoàng sang trọng khiến anh cảm thấy mình thật nhỏ bé, không hiểu sao lại muốn chùn bước.
"Ting."
Cửa thang máy mở ra.
Hoàng Tư Bác vừa định bước vào, ngẩng đầu lên nhìn thấy một người quen, lập tức sững sờ.
Cấp trên trực tiếp của anh, chủ thiết kế hiện tại của công ty, lão Lưu!
Chiều hôm qua, Hoàng Tư Bác vừa gọi điện xin nghỉ phép với lão Lưu, nói rằng sáng nay có việc gấp cần xử lý, lão Lưu cũng đã đồng ý.
Kết quả sáng nay, hai người lại đụng mặt nhau.
Cảnh tượng có chút gượng gạo.
Hai người nhìn nhau không nói gì.
Nhưng đã đụng mặt rồi, giả vờ như không thấy nhau thì cũng không ổn.
Hơn nữa, cả hai đều thừa biết đối phương đến đây để làm gì.
Đến Công ty TNHH Kỹ thuật Mạng Đằng Đạt để phỏng vấn chứ còn gì nữa!
Mà nhìn bộ dạng của lão Lưu, có vẻ như vừa phỏng vấn xong.
Hai người phỏng vấn nối tiếp nhau, một người nửa đầu, một người nửa sau.
Hoàng Tư Bác đành chủ động chào hỏi: "Anh Lưu."
Sắc mặt lão Lưu rất tệ, tâm trạng không tốt chút nào.
Ông ta rất hài lòng với môi trường làm việc ở Đằng Đạt, nhưng tên nhóc phỏng vấn viên trẻ tuổi kia lại bảo ông ta về đợi kết quả!
Hơn nữa, trong lúc ông ta thao thao bất tuyệt, tên nhóc đó chẳng có vẻ gì là hứng thú, cứ như đang hồn xiêu phách lạc.
Lần phỏng vấn này, phần lớn là tiêu rồi.
Lão Lưu rất bực bội.
Sơ yếu lý lịch như mình, trình độ như mình, trong giới game toàn thành phố Kinh Châu cũng thuộc hàng hiếm, tên nhóc phỏng vấn viên này lại dám xem thường mình?
Chắc chắn là loại phú nhị đại chơi bời, công ty kiểu này sớm muộn gì cũng tàn!
Tất nhiên, trong cảm xúc này có cả chút chua chát.
Nhìn thấy Hoàng Tư Bác, lão Lưu càng thêm tức giận.
Hoàng Tư Bác vào nghề nửa năm, luôn làm chân sai vặt dưới trướng lão Lưu.
Việc gì cũng không xong.
Lão Lưu thường tức đến bốc khói, bắt Hoàng Tư Bác không làm xong thì đừng tan làm, đôi khi không vui còn tăng thêm khối lượng công việc cho anh.
Kết quả cái tên ngốc này lại còn muốn nhảy việc??
Lại còn nhảy vào cùng một chỗ với mình??
Trong lòng không biết mình nặng bao nhiêu cân sao??
Lão Lưu không nhịn được mà mỉa mai: "Nơi này yêu cầu rất cao, cậu không có cửa đâu."
"Còn có thời gian chạy ra ngoài phỏng vấn, xem ra khối lượng công việc chưa đủ. Quay về phối lại bảng số liệu đi."
Lão Lưu bĩu môi rồi bỏ đi.
"..."
Hoàng Tư Bác cảm thấy xong đời rồi.
Yêu cầu ở đây cao đến thế sao? Ngay cả chủ thiết kế dày dạn kinh nghiệm như lão Lưu mà cũng không nhận?
Vậy thì càng không thể nhận một người mới vào nghề chưa đầy nửa năm như mình rồi!
Hơn nữa, sau khi quay về, lão Lưu chắc chắn sẽ làm khó anh.
Anh lại không thể làm ầm chuyện này lên với sếp, không có cách nào để tố cáo.
Đến lúc đó tự mình đi tố cáo: Báo cáo sếp, lão Lưu lén đi phỏng vấn ở công ty khác!
Sếp hỏi, sao cậu biết?
Hoàng Tư Bác trả lời: Vì tôi cũng đi phỏng vấn, tình cờ gặp ông ta!
Thật không ra làm sao.
Hay là cứ nghỉ việc luôn?
Trực tiếp nghỉ việc rồi hít không khí, sau đó từ từ tìm việc mới.
Chẳng còn cách nào khác thì đành phải làm vậy thôi.
Trong đầu Hoàng Tư Bác thoáng qua rất nhiều suy nghĩ.
Đang cân nhắc thì thang máy đã lên đến tầng 17.
Hoàng Tư Bác bước ra khỏi thang máy, vừa vặn nhìn thấy biển hiệu của Công ty TNHH Kỹ thuật Mạng Đằng Đạt.
Nhìn vào bên trong, Hoàng Tư Bác giật mình.
Thật quá hoành tráng!
Sau chiếc bàn lễ tân rộng lớn, ngồi đó là hai cô lễ tân xinh đẹp.
Lại còn là một cặp song sinh!
Thành phố Kinh Châu này nói nhỏ không nhỏ, nhưng nói lớn cũng chẳng lớn. Có thể tìm được một cặp chị em song sinh như vậy làm lễ tân, thật không dễ dàng.
Điều này thể hiện thực lực của công ty!
Thực ra đây là do Hoàng Tư Bác tự suy diễn quá mức.
Bùi Khiêm lúc tuyển dụng cũng chẳng nghĩ nhiều, chỉ nghĩ tìm hai ba cô lễ tân xinh đẹp để lấy lệ.
Kết quả Tân Hải Lộ không biết tìm đâu ra một cặp chị em song sinh, bảo là giúp nâng cao hình ảnh công ty.
Bùi Khiêm tất nhiên rất vui, lập tức trả lương theo mức cao nhất của thị trường cho vị trí lễ tân và hành chính, mỗi người 5000 tệ một tháng!
Nghe có vẻ không nhiều, nhưng vào năm 2009, ở Kinh Châu, lương của hầu hết lễ tân chỉ tầm hơn 2000 tệ, ngay cả người có ngoại hình đẹp, đẩy lên tầm 3000 tệ cũng là hết mức.
Bùi Khiêm trực tiếp đẩy lên 5000 tệ, đã được coi là đãi ngộ vô cùng hậu hĩnh.
Tất nhiên, Bùi Khiêm không ngại trả cao hơn, ví dụ như lương tháng một vạn, như vậy có thể làm tiền trong tay mình nhanh chóng tiêu hết.
Nhưng lương tháng một vạn vào lúc này hơi quá lố, lễ tân mà trả lương một vạn, dù là cặp song sinh xinh đẹp cũng không được.
Quan trọng là hệ thống không thể đồng ý.