Trong Thần Đô, khu nội thành cạnh bên Đậu Gia Điếm từ lâu nổi tiếng là nơi long xà hỗn tạp, tin tức bát nháo bay tứ tung, là lựa chọn hàng đầu của võ giả, khách thương từ nơi khác đến tìm hiểu sự tình.
Một gã nam tử mặt có sẹo dao chém ba đường, vành nón rộng sụp xuống, xuyên qua đám đông ồn ào, tìm một bàn vuông ngồi xuống.
Trong lúc chờ tiểu nhị mang trà rót nước, tai hắn khẽ động, cố gắng từ mớ âm thanh hỗn loạn ồn ào thu thập thông tin hữu dụng.
"Thuyết anh hùng, đạo anh hùng, lại nói Cuồng Đao thân trong ảo trận, mình mang trăm vết thương, một đao chém giết tân khoa Trạng Nguyên Phàn Trường Miêu, cũng chính là đích truyền Diệt Thiên Môn, xem như Lục Diệt Nhân Ma tương lai tông chủ bồi dưỡng! Lục Diệt Nhân Ma vừa chết, ảo trận nhất thời tràn ngập nguy cơ, chư công Chính Sự Đường đồng thời thi triển pháp lực, cuối cùng phá vỡ trói buộc, ngăn trở hôn quân cùng La giáo, âm mưu của Diệt Thiên Môn. Chính cái gọi là đê dài ngàn dặm bị hủy bởi kiến, cũng gọi là tà bất thắng chính, trong lúc nguy cấp ắt có anh hùng xuất hiện!"
Gã giả dạng thuyết thư tiên sinh nói được nước miếng văng tung tóe, mặc thanh sam, đội mũ quả dưa, tay cầm kinh mộc, những người ngồi bàn gần đó đều nghiêng tai lắng nghe, khoảng cách giữa các bàn bị xích lại gần.
Cuồng Đao. Gã nam tử mặt sẹo dao nhíu mày, đứng lên, tay cầm một thỏi bạc, chen đến bên thuyết thư tiên sinh, chắp tay hành lễ, làm đủ lễ nghĩa giang hồ: "Vị tiên sinh này, tại hạ người Tây Lương, áp chuyến hàng nhập kinh, cảm giác không khí quỷ dị, dường như từng xảy ra đại sự?”
Vừa nói, thỏi bạc đã đưa cho thuyết thư tiên sinh.
Thuyết thư tiên sinh âm thầm ước lượng bạc, xác định sức nặng, cười tủm tỉm nói: "Huynh đài có điều không biết, trong vòng bảy ngày, trên Quỳnh Hoa yến..."
Đợi thuyết thư tiên sinh kể xong biến cố Thần Đô ngày hôm đó, gã nam tử mặt sẹo dao dường như nhẹ nhàng thở ra: "Thì ra là vậy, xem ra không ảnh hưởng đến việc buôn bán của tại hạ. Không biết triều đình nay ra sao?"
Thuyết thư tiên sinh vỗ nhẹ kinh mộc: "Chư công Chính Sự Đường đặt đại cục làm trọng, không làm liên lụy sự việc, Lục Phiến Môn từ tổng bộ đầu trở xuống, vẫn giữ nguyên quan chức, chỉ là phạt bổng lộc. Chẳng qua, trừ hai vị Tông Sư Thần Đô Triệu thị, e rằng đều thay đổi địa vị. Ngoài ra, các đại thế gia đứng đầu đều có cao thủ tuyệt đỉnh gia nhập Lục Phiến Môn, đảm nhiệm Kim Chương bộ đầu."
Chuyện này truyền đi ồn ào, ai cũng biết, tuy rằng không có ai nói thẳng ra việc thay đổi địa vị, nhưng chỉ cần hơi sành sỏi, đều có thể ngửi ra mùi vị huyền diệu trong đó.
Nam tử mặt sẹo dao khẽ gật đầu, đây là lẽ đương nhiên: "Không biết vị hoàng tử nào kế vị?"
Cách nói năng của hắn rất nho nhã, che giấu đi khí tức thảo mãng trên người.
"Thái tử dường như có liên quan đến chuyện của hôn quân, chưa thể kế vị, chỉ làm Lương vương, nay ru rú trong nhà, tu thân lễ Phật." Thuyết thư nhân hồi tưởng lại đại điển đăng cơ ba ngày trước, "Tuy rằng trên phố có lời đồn Tấn vương có liên hệ với 'Thần Thoại' quỷ bí đáng sợ, là kẻ giết cha, nhưng chung quy không có bằng chứng, chư công Chính Sự Đường sau khi điều tra, rốt cuộc vẫn là phụng hắn lên ngôi."
Phế bỏ thái tử phải có lý do quang minh chính đại, không thể nói chuyện lễ Phật, cho nên đem hắn liên lụy đến chuyện của lão hoàng đế.
“Thế sự khó liệu a." Nam tử mặt sẹo dao cảm khái.
"Cũng không phải là!" Thuyết thư tiên sinh tặc lưỡi, "Ngươi có biết đương kim thái tử là ai không?"
"Đương kim thái tử? Tấn vương tuy đã cưới vợ, nhưng chưa có con a!" Nam tử mặt sẹo dao ngớ ra.
Người xung quanh đa số đều đã biết, hắc hắc cười nhẹ, cười hắn thiển cận.
"Tuy rằng Tấn vương, không, đương kim hoàng thượng vô tử, nhưng Chu quận vương tham chính sợ hắn thật sự thông đồng với 'Thần Thoại', sau khi tranh chấp với chư công, cực lực muốn lập thái tử để chế tài. Thế nên, Ngụy vương vốn không được coi trọng mới được thăng chức rất nhanh!" Thuyết thư tiên sinh tặc lưỡi, "Vô duyên vô cớ nhặt được vị thái tử, huynh chung đệ cùng chẳng khác nào màn 'Lương Tập' thời cổ..."
Nam tử mặt sẹo dao nghe rất chăm chú, tuy rằng việc này không liên quan đến việc buôn bán của hắn, nhưng đối với thế lực sau lưng hắn lại có ảnh hưởng nhất định.
"...Ngoài ra, Thiên Tử Chi Kiếm không còn do hoàng thất nắm giữ, mà được đặt ở Chính Sự Đường, chư công thay phiên trông coi, khi cần thì giao cho hoàng thượng." Thuyết thư tiên sinh nói nhanh như bắn, bùm bùm kể lại những hậu quả của biến cố Thần Đô, "Ngày mai hôn quân sẽ hạ táng, thụy hiệu là 'Lệ'."
Nam tử mặt sẹo dao hài lòng xoay người, vừa đi vừa lẩm bẩm: "Khó trách khó trách... Mấy ngày trước chứng kiến Thần Đô dị tượng, hóa ra là cao nhân Pháp Thân ra tay... Không đúng, đó là sáu ngày trước!"
Hiển nhiên, hắn đã ở Thần Đô một thời gian.
Hắn sững người, xoay người nhìn về phía thuyết thư tiên sinh: "Dị tượng sáu ngày trước là sao?"
Thuyết thư tiên sinh ngẩn người, chợt cười ha ha: "Dị tượng Cuồng Đao một bước lên trời, bao trùm Thần Đó, lịch tứ kiếp, thành ngoại cảnh, chấn kinh tất cả cường giải”
Nam tử mặt sẹo dao hít ngược một hơi lạnh, hồi lâu mới hoàn hồn, nhíu mày: "Nói chi tiết xem nào."
Thuyết thư tiên sinh cười hắc hắc: "Ngày đó tại hạ ở ngay bên ngoài Tô Gia Biệt Viện, tận mắt chứng kiến!"
"Cuồng Đao quảng phát thiệp mời, ta chờ đều cho rằng phỏng Hưng Vân cố sự, khiêu chiến các vị cao thủ Nhân Bảng, mượn khí cơ khiên dẫn một bước lên trời, nào biết Cuồng Đao so Vô Hình Kiếm còn lợi hại hơn, không cần sinh tử áp bách, ngồi ngay ngắn chủ vị, đàm tiếu nhân gian mở ra huyền quan, trong ngoài giao hội, không còn là người phàm tục!"
Hắn nói đến hăng say, vén thanh bào, vỗ vỗ bàn: "Trong lúc đó, đêm tối hàng lâm, toàn bộ Thần Đô một mảnh u ám, có tinh thần thôi xán như hoa nở, có Đại Nhật Đông Thăng, Kim Ô bay loạn, có Hỗn Động hiện ra, đại địa trôi nổi, thật sự là bao hàm toàn diện, thiên biến vạn hóa, mà Cuồng Đao lịch Thiên Lôi Kiếp, Âm Hỏa Kiếp, Kim Phong Kiếp như lấy đồ trong túi, thẳng đến cuối cùng Hỗn Độn Kiếp hàng lâm, mới khiến hắn dùng hết toàn lực, lấy đầy người là thương bổ ra Hỗn Độn."
"Dù là như thế, hắn cuối cùng vẫn có thể thay quần áo kính rượu, chuyện trò vưi vẻ, khiến các vị tân khách bái phục không thôi.”
"Chờ một chút, Thiên Lôi Kiếp, Âm Hỏa Kiếp, Kim Phong Kiếp, Hỗn Độn Kiếp... Tứ trọng thiên kiếp?" Nam tử mặt sẹo dao kinh ngạc vô cùng.
"Đương nhiên!" Thuyết thư tiên sinh chém đinh chặt sắt, đồng thời da mặt đỏ lên, dường như rất kích động, "Biết trước Cuồng Đao một bước lên trời lịch tứ trọng thiên kiếp là ai không?"
"Thiên Ngoại Thần Kiếm cũng chỉ có tam trọng thiên kiếp..." Nam tử mặt sẹo dao lắc đầu, vẻ mặt mê mang.
Thuyết thư tiên sinh vỗ kinh mộc, chấn đến mức hắn cả người run lên: "Nhân Hoàng!"
“Nhân Hoàng!" Nam tử mặt sẹo dao vừa khiếp sợ vừa ngưng trọng, không thể tin vào tai mình.
"Giang Đông Vương Thị truyền ra tin tức còn có thể sai? Cho dù thiên địa đại biến, Cuồng Đao khó có uy thế của Nhân Hoàng, nhưng ít nhất nửa bước Pháp Thân không thành vấn đề chứ?" Thuyết thư tiên sinh tự hỏi tự đáp.
Nam tử mặt sẹo dao suy nghĩ xuất thần, trầm mặc không nói.
"Nói đến Thiên Ngoại Thần Kiếm, theo tiểu cữu tử làm ở Lục Phiến Môn của ta kể, sáu ngày trước, Tuyệt Kiếm Tiên Tử phá tử quan mà ra, kiếm quang chiếu rọi trăm dặm, cũng là vượt qua tam trọng thiên kiếp!" Người bên cạnh xen vào.
Thuyết thư tiên sinh thở sâu: "Tính toán thời gian, Đại La Yêu Nữ chỉ sợ cũng một bước lên trời. Lúc ấy Nhân Bảng tiền sáu vị, Vô Hình Kiếm, Đại La Yêu Nữ, Tính Tẫn Thương Sinh, Tuyệt Kiếm Tiên Tử, Lang Vương cùng Cuồng Đao, trừ Lang Vương thấy Diêm Vương gia, cư nhiên tất cả đều một bước lên trời. Đây, đây là thịnh thế chưa từng xuất hiện từ khi có Nhân Bảng!"
"Phong vân biến hóa kim lân ra, liệu có phải là dấu hiệu của đại kiếp loạn thế?”
"Ngàn vạn lần đừng! Ta chờ dân chúng bình thường thà làm thái bình khuyển, không làm loạn thế nhân. Giở sách sử ra xem, mỗi khi loạn thế, thường có thành trì bị hủy diệt, chuyện một trận chiến mười vạn vong hồn! Cho dù tránh được giao thủ lan đến của ngoại cảnh, cũng sẽ rơi vào cảnh khó khăn, bốn chữ 'Nhân Tẫn Tương Thực', tự mình cẩn thận ngẫm lại đi!"
Thời thái bình, nếu có hạn hán hồng thủy, chỉ cần xuất động cường giả ngoại cảnh, câu động thiên địa chi lực, có thể giảm bớt tình hình tai nạn, cho nên cơ bản là hàng năm được mùa thu hoạch, nhưng nếu loạn thế tiến đến, ngoại cảnh nào còn rảnh rỗi đi giúp người ngoài nhà mình làm việc?
Trong tiếng ồn ào náo nhiệt, nam tử mặt sẹo dao đã ra khỏi Đậu Gia Điếm.
"Cuồng Đao một bước lên trời, cần phải nhanh chóng báo cho Tắc La lão đại, bọn họ có tử thù! Lần này còn bảo ta tiện thể tìm hiểu tin tức về Cuồng Đao..." Trong suy nghĩ, sắc mặt hắn ngưng trọng, bước chân vội vã.
...
Do bị giao thủ lan đến của ngoại cảnh, sơn lâm Ngọc Lâm Uyển bị hủy hoại quá nửa, ao hồ biến lớn, gợn sóng lấp lánh, khói đào mênh mông.
Một chiếc thuyền con nổi trên hồ, Mạnh Kỳ ngồi ở mũi thuyền, gió lay thanh sam, mỉm cười nhìn Tô Tử Duyệt pha trà.
Một đạo bóng người từ đuôi thuyền nhảy lên, tư thái tiêu sái, tựa như tiên nhân, khi hết đà, hắn bất ngờ gập người lại, muốn thay đổi phương hướng bay trở về.
Thế nhưng, động tác gập người này của hắn lại dị thường vụng về, thân hình trực tiếp hạ lạc, rơi vào trong hồ, phát ra tiếng phù phù.
“Nhi ca, ngươi, sao ngươi không đỡ Cố công tử." Tô Tử Duyệt ngốc lăng nhìn Mạnh Kỳ.
Mạnh Kỳ nhìn Cố Trường Thanh lộ đầu lên, mỉm cười nói: "Nếu không có thống khổ của thất bại, sao có ký ức khắc sâu, sao có võ công tăng lên?"
Cố Trường Thanh đã thành chuột lột, tóc ướt sũng hỗn độn, nhưng trên mặt không có nửa điểm thống khổ, không ngừng lẩm bẩm: "Thì ra là chỗ đó vận khí sai, thì ra là..."
Mấy ngày trước, Mạnh Kỳ đón Cố Trường Thanh từ Hoàn Hầu Phủ ra, trịnh trọng truyền thụ cho hắn "Thất Chân Kinh", mà Cố Trường Thanh cũng phát hạ lời thề Nguyên Thần, nhất định cố gắng phát dương quang đại "Thất Chân Kinh", thành lập tông môn, đại đại truyền thừa.
Tô Tử Duyệt là huyết mạch duy nhất của Đường Gia, Mạnh Kỳ cũng truyền thụ "Thất Chân Kinh" cho nàng.
Trong mắt Mạnh Kỳ, "Thất Chân Kinh" hơn hăn truyền thừa của Tô Gia không ít.
"Bằng Hư Lâm Phong tiêu sái hơn Côn Ngô Bộ nhiều..." Tô Tử Duyệt hoàn toàn tin lời Mạnh Kỳ, căn bản không chú ý đến sự trêu chọc ẩn giấu của hắn.
Nàng tuy rằng không biết thân thế thật sự, nhưng tự nhận "mẫu thân" là đích nữ Đường Gia, bản thân có một nửa huyết mạch Đường Gia, truyền thừa "Thất Chân Kinh" cũng hợp tình hợp lý.
Cố Trường Thanh không ngừng luyện tập, không ngừng trụy hồ, Mạnh Kỳ phẩm trà thưởng cảnh, tâm tình yên tĩnh mà an lạc.
Một ngày trôi qua, Mạnh Kỳ vừa về sân liền cảm thấy trước mắt tối sầm lại, Nguyên Thần mê muội, xuất hiện ở Luân Hồi Quảng Trường.
Đạo đạo quang mang hạ xuống, Nguyễn Ngọc Thư, Tê Chính Ngôn cùng Triệu Hằng bước ra, mà ánh mắt Mạnh Kỳ lại dừng trên gương mặt thiếu nữ mặc xiêm y vàng nhạt.
Trong ánh mắt nàng, sự sắc bén ẩn sâu càng tăng lên, cũng càng trầm ổn thành thục, đã không thể gọi là thiếu nữ...
Giang Chỉ Vi cũng nhìn Mạnh Kỳ, khóe miệng chậm rãi cong lên, Yên Nhiên cười nói: "Tứ trọng thiên kiếp, sao nở đầy thành, thật đáng mừng."
Mạnh Kỳ tùy theo cười: "Kiếm quang trăm dặm, trảm phá tam kiếp, cùng vui cùng vui."
Gặp lại nở nụ cười, bỡ ngỡ tiêu tan!
Nguyễn Ngọc Thư cũng vưi vẻ, mắt to lộ vẻ vui sướng, cùng Giang Chỉ Vi nói nhỏ không ngừng.
Mọi người ôn chuyện một hồi, nghe được đánh giá nhiệm vụ đều là "Trung Đẳng", trừ Giang Chỉ Vi, mỗi người được hai trăm công đức, Mạnh Kỳ đến trước cột sáng trung ương, đem chiến lợi phẩm bỏ vào bên trong.
"Diệt Tuyệt Ma Thủ, bảo binh... Có thể đổi hai ngàn công đức."
"Thái Ất Tự Tại Kiếm, lợi khí... Có thể đổi sáu mươi công đức."
Sáu mươi? Mạnh Kỳ đầu tiên ngẩn ra, rồi giật mình, mình và Giang Chỉ Vi đã thành ngoại cảnh, Triệu Hằng cũng nửa bước, giá lợi khí giảm mạnh.
Đây là phòng ngừa luân hồi giả cường đại cướp đoạt lợi khí, gây chú ý.
Vì lần này Giang Chỉ Vi không tham gia nhiệm vụ, bốn người chia đều, mỗi người năm trăm mười lăm công đức, thêm một ngàn bảy trăm trước đó, lần này mỗi người được hai ngàn hai trăm mười lăm công đức.
"Đổi tin tức nhiệm vụ sau đi." Giang Chỉ Vi đề nghị, nàng còn muốn làm nhiệm vụ đơn lẻ để bù lại lần này, nhưng chưa dùng hết thời gian, có thể tiếp tục sử dụng, để củng cố.
Giang Chỉ Vi còn dư tám mươi công đức, vừa đủ góp tiền, năm người yêu cầu đổi tin tức nhiệm vụ sau.
"Nhiệm vụ sau diễn ra sau một năm rưỡi."
"Vì đã có hai người ngoại cảnh, thực lực đội ngũ chênh lệch quá lớn, nhiệm vụ sẽ xuất hiện phân cách, mà trước mắt khó xác định thực lực ba người còn lại trước nhiệm vụ sau, xin hãy tuần tra trước."
"Bối cảnh nhiệm vụ: Phong Thần sau năm trăm năm, Thánh Nhân không ra, bách gia không hưng."
Phong Thần sau năm trăm năm! Đồng tử Mạnh Kỳ co rút lại.