"Chuyện gì? Ngươi nói ra ta mới biết có thể đáp ứng hay không.” Mạnh Kỳ ngữ khí bình tĩnh, ánh mắt thoáng chút thương cảm.
Không phải hắn đồng tình với đạo vương Tư Không Đồ này, mà là thuần túy cảm khái. Tư Không Đồ ở hàng ngũ nửa bước ngoại cảnh xem như có thực lực không tồi, có thể cùng Thanh Liên công tử Lưu Tô giao đấu năm lần bất phân thắng bại, lại thêm khả năng ẩn nấp nhất lưu, khinh công cao minh, người mang bí pháp, am hiểu cơ quan ám khí, dịch dung giả dạng, năng lực bảo mệnh phi thường mạnh mẽ, ở Giang Đông nhiều lần gây án mà vẫn tiêu diêu tự tại.
Nhưng một nhân vật như vậy, chỉ cần một chút sơ sẩy, cũng rơi vào cảnh thân tử hồn tiêu, nguyện vọng chưa thành. Giang hồ hiểm ác, quả thật thân bất do kỷ.
Nhưng bản thân mình cũng không có cách nào khác, đã rơi vào Luân Hồi thế giới, tất yếu phải lăn lộn trong chốn giang hồ, thông qua ma luyện để nâng cao bản thân. Nếu không, trong nhiệm vụ chắc chắn sẽ phải chết. Ít nhất trước mắt, mục tiêu duy nhất của mình là trở nên mạnh hơn! Sau đó sống sót! Chỉ có như vậy, tương lai mới có hy vọng sống lại Trương sư huynh và những người khác, mới có hy vọng tìm kiếm bí mật của Lục Đạo, triệt để giải thoát khỏi luân hồi.
Đương nhiên, nếu không phải Hưng Vân chi yến khơi gợi hứng thú của Mạnh Kỳ, kế hoạch ban đầu của hắn là tùy tiện tìm một thành trì để tĩnh tu nửa năm. Bởi vì gần đây học được quá nhiều thứ, cần cấp bách tiêu hóa chứ không phải ma luyện, tỷ như thông qua tu luyện quyển thứ nhất của [Dịch Cân Kinh], từ từ nâng cao phẩm giai của Bất Tử Ấn Pháp, Thiên Đao Độc Cô, Huyễn Ma thân pháp, tỷ như tìm hiểu "Như Lai Thần Chưởng" thức thứ nhất, tỷ như tiến thêm một bước nắm giữ "Thiên Địa Đảo Khuynh," "Bất Động Kim Liên, Tam Bảo Như Ý quyền" cùng "Trời giáng Ngũ Lôi oanh," tỷ như kết hợp [Dịch Cân Kinh] để mau chóng mở ra khiếu thứ chín, khiến Kim Chung Tráo tầng thứ bảy viên mãn, triệt để chuyển tu nhục thân.
Tư Không Đồ không hề hay biết Mạnh Kỳ đã biết chuyện của hắn. Trong cơn hấp hối, hắn gắng gượng nói: "Ai, tại hạ nhất thời lòng tham, cảm thấy có thể kiếm chác, muốn dẫn hai tốp người đến, nghĩ mọi việc đều thuận lợi, cố định giá. Ai ngờ gặp phải một đám như lang sói, lại thêm Thương Ưng, ác quỷ rình mò. Ha ha, cẩn thận cả đời, tiêu dao cả đời, cuối cùng vẫn chết vì tham lam."
Hắn đã dầu hết đèn tắt, sớm đã không thể đi lại. Nếu không phải thi triển bí thuật, thiêu đốt hồn phách, e rằng ngay cả nói chuyện cũng khó.
"Kì hóa?" Mạnh Kỳ giả vờ không biết.
"Hành tẩu giang hồ, tối kỵ cầu hiểm..." Tư Không Đồ cảm khái một câu, "Tại hạ ở Loạn Phần Cốc tìm được một chỗ bí phần, khai quật ra một vật, là do Ai Đế thời tiền triều tạo ra, có thể tụ Nhân tộc số mệnh, cường hóa mệnh cách Thiên Tử. Vì phỏng chế một chút khí tức của Nhân Hoàng Kiếm, nó được gọi là 'Chân Hoàng Tỉ'."
"Người bình thường có được nó thì không có tác dụng gì, nhưng nếu ai thân mang mệnh cách Thiên Tử hoặc tu luyện công pháp nhân đạo, nó chính là bảo vật hàng đầu. Người trước vận thế sẽ mạnh lên, số mệnh phiêu diêu vô tung càng tăng, dễ có kỳ ngộ, địch nhân xui xẻo; người sau có thể nhờ nó mà thực lực tiến nhanh, đột phá quan ải."
“Năm đó, Ai Đế dường như muốn dùng 'Chân Hoàng Tỉ để định Khang triều khí vận, nhưng nó không phải Nhân Hoàng Kiếm. Đến lúc cùng đồ mạt lộ thì đã khó ngăn cản đại thế cuồn cuộn.”
Khi Tư Không Đồ nói chuyện, cơ nhục nửa bên mặt hắn vặn vẹo, phảng phất đang cố gắng khắc chế nỗi thống khổ tột độ. Mạnh Kỳ không đành lòng, giúp hắn bổ sung: "Ngươi giữ nó vô dụng, cho nên truyền tin đến Thần Đô, khiến thái tử cùng Tấn vương đến Dĩnh Thành, mặc cho họ trả giá, mưu cầu lợi ích lớn hơn?"
"Sao ngươi biết?" Tư Không Đồ thoáng sửng sốt. Lúc này, toàn bộ tâm trí hắn đều đang đối kháng với thống khổ, sợ chưa giao phó rõ ràng thì đã tắt thở, vậy thì thật sự chết không nhắm mắt.
"Tấn vương ở Mễ gia, thái tử sống nhờ Phổ Hiền Trai, đối với người có tâm mà nói thì đều không tính là bí mật." Mạnh Kỳ hàm hồ giải thích.
Tư Không Đồ cười khổ: "Đúng vậy, thiên hạ này, người có tư cách dùng và cần gấp 'Chân Hoàng Tỉ' vô cùng ít ỏi. Thiên lý mã cũng phải gặp Bá Nhạc mới có giá trị ngàn vàng, nhưng Bá Nhạc này lại là Bá Nhạc đòi mạng."
“Tại hạ vốn định làm xong vụ này thì rửa tay gác kiếm, cùng thê nhi du ngoạn chốn lâm tuyền, cho nên tính toán kiếm một món lớn, sau này cho con theo chính đạo, bái nhập Hoán Hoa kiếm phái, dựa vào những trân quý mà lão tử để lại cho nó, trở thành cao thủ thực thụ, không cần lo lắng đề phòng, chết đường chết chợ.”
Hắn cảm xúc phức tạp, dường như thổn thức vì không thể nhìn thấy con mình trưởng thành.
Giang hồ hiểm ác, nhưng đệ tử của đại tông môn, đại thế gia thường sống tốt hơn, sống lâu hơn những người khác, chết già tại nhà là chuyện thường tình.
Cứ nói làm xong vụ này rồi rửa tay gác kiếm hoặc về nhà cưới vợ thì đa số đều chết... Mạnh Kỳ không nói gì, nhìn Tư Không Đồ, chờ đợi hắn nói ra điều mình mong muốn.
"Ai, tham lam hại người, tại hạ rơi vào tình cảnh này, trách không được ai." Ánh mắt Tư Không Đồ tràn đầy từ ái, "Nếu sắp chết, dù sao cũng phải để lại chút gì đó cho thê nhi. Vị bằng hữu này, tại hạ muốn nhờ ngươi thay ta bán 'Chân Hoàng Tỉ' cho một trong hai vị hoàng tử, có được gì, ngươi giữ một nửa, nửa còn lại đưa đến nhà ta."
Mạnh Kỳ khẽ cười một tiếng: "Ngươi hiện giờ không thể động đậy, chăng lẽ không sợ ta trực tiếp cướp đoạt?”
"Nào có ai đi cò kè mặc cả mà lại đem bảo vật tùy thân mang theo?" Ánh mắt Tư Không Đồ trong veo, không hề né tránh khi đối diện với Mạnh Kỳ, "Nếu ngươi cướp đoạt, tại hạ tự có thể ngọc thạch câu phần, ai cũng tìm không thấy tung tích của 'Chân Hoàng Tỉ'!"
Hắn khẽ hít một hơi, nhẫn nại thống khổ tột cùng: "Tại hạ biết việc này rất nguy hiểm, không chỉ là hai vị hoàng tử, mà còn có những thế lực thần bí khác. Mọi việc suôn sẻ giữa bọn họ là rất khó, chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ có kết cục như ta. Nhưng nếu ngươi không tham lam, mau chóng quyết định người mua, vẫn có hy vọng nhỏ nhoi để cầm thù lao bình an rời đi."
"Nhưng hai vị hoàng tử đều không phải thiện nam tín nữ, nhận chỗ tốt của bọn họ, chưa chắc đã có thể đi được." Mạnh Kỳ vẻ mặt bình tĩnh, khóe miệng mỉm cười, không hề tỏ ra chút khẩn trương nào.
Tư Không Đồ gật đầu: "Đúng vậy, việc này nguy hiểm, ngươi thận trọng suy xét, bất quá phải mau chóng, tại hạ chống đỡ không được bao lâu nữa."
Hắn bổ sung: "Thái tử còn tốt, một lòng hướng Phật đạo, nếu có lựa chọn thì sẽ không quá tàn nhẫn.”
Mạnh Kỳ trầm ngâm rồi nói: "Được, Tô mỗ nhận chuyện này."
Hắn đáp ứng sảng khoái như vậy, khiến Tư Không Đồ ngược lại có chút không thật, ngạc nhiên nhìn hắn: "Không hề suy xét? Việc này rất nguy hiểm!"
"'Phú quý' hiểm trung cầu nha." Mạnh Kỳ bất động thanh sắc nói.
Tư Không Đồ đã gần đất xa trời, không còn tinh lực và thời gian để tìm tòi nguyên do của sự sảng khoái đó, thở sâu nói: "Không biết bằng hữu cao danh quý tính, xin hãy lập xuống Nguyên Thần lời thề."
“Tại hạ lô Mạnh." Mạnh Kỳ thờ hắt ra.
Đồng tử Tư Không Đồ co rút lại: "Cuồng Đao? Khó trách..."
Có thực lực tự nhiên có tư cách "phú quý" hiểm trung cầu!
"Tô mỗ đáp ứng ngươi, đem 'Chân Hoàng Tỉ' bán cho một trong hai vị hoàng tử, đổi lấy những thứ xứng đáng với giá trị của nó..." Mạnh Kỳ bắt đầu phát Nguyên Thần lời thề.
Đúng lúc này, đồng tử màu nâu của Tư Không Đồ bỗng nhiên trở nên sâu thẳm, bên trong có những điểm thôi xán quang mang hiện lên, liên kết thành những đoạn thẳng, phảng phất vũ trụ tinh không.
Mạnh Kỳ bỗng nhiên mất đi cảm giác đối với những sự vật xung quanh, dường như bị vây trong hư không mờ rmnịt, xung quanh Hỗn Độn một mảnh, những đường cong tỉnh quang từ Hỗn Độn xuyên ra, lại chui vào trong Hỗn Độn, như ấn như hiện, chốc chốc xoay thành một đoàn.
Phía trước, thân ảnh Tư Không Đồ trôi nổi, những tinh tuyến hướng ra ngoài rải rác, giống như mạng nhện.
Hắn nhìn chằm chằm Mạnh Kỳ, thanh âm vang lên trong hư không: "Không cần lo lắng, đây chỉ là chút tài mọn, là bí thuật nhân quả có được khi khai quật mộ phần. Tại hạ sợ Tô công tử ngươi không tận tâm tận lực, cho nên trong tình trạng ngươi cam tâm tình nguyện, đem phần nhân quả này chuyển cho ngươi. Nếu không hoàn thành, nhân quả dây dưa, ngày sau khó có thể nội cảnh ngoại hiển."
Có thể phát Nguyên Thần lời thề, tự nhiên là cam tâm tình nguyện.
Nhân quả dời đi...
Nhận ưu việt của ngươi, thừa nhân quả của ngươi.
Cảm ngộ mơ hồ khi giả mạo Đường Nhị công tử lại hiện lên, càng thêm rõ ràng. Mạnh Kỳ dường như lại chạm đến một chút huyền bí của đao pháp A Nan Phá Giới chiêu cuối cùng "Dính nhân quả."
Đây là đao khó giải!
Mạnh Kỳ dừng lời thề, trầm giọng nói: "Tô mỗ có thể không cần một nửa ưu việt, chỉ cần môn bí thuật này!"
Có môn bí thuật này, "Dính nhân quả" luyện thành sẽ không còn là hư vô mờ mịt!
Lục Đạo Luân Hồi chỉ chủ chắc chắn có bí thuật tương tự, nhưng những thứ để trao đổi trên phổ quá nhiều, phong phú, nếu không có manh mối thì muốn tìm được là vô cùng gian nanl
"...Ha, được! Nội tử cũng biết môn bí thuật này, đến lúc ngươi lấy 'Chân Hoàng Tỉ' đổi được chỗ tốt thì đi lấy." Tư Không Đồ đầu tiên là sửng sốt, chợt cười nói.
Răng rắc, một tiếng động vang lên, một đường thôi xán tinh tuyến từ trên thân thể Tư Không Đồ tách ra, chậm rãi phiêu hướng Mạnh Kỳ. Với tốc độ của nó, Mạnh Kỳ có đầy đủ cơ hội và năng lực để né tránh, nhưng Mạnh Kỳ không làm, lẳng lặng chờ đợi nó.
Nhân quả gia thân, mạc danh trầm trọng. Trong đầu Mạnh Kỳ bỗng nhiên hiện ra thân ảnh của thái tử, Tấn vương, hiện ra tướng mạo và nơi ở của thê nhi Tư Không Đồ, dường như bản thân mình hoàn toàn hiểu rõ việc này, nhân quả đều thuộc về mình!
Khí tức Mạnh Kỳ thay đổi theo, nhục thân tự nhiên vận chuyển, cả người cho cảm giác cực kỳ giống Tư Không Đồ.
Có nhân quả của ngươi, tự nhiên có thể bắt chước ngươi!
Tư Không Đồ mở to hai mắt, không thể tin vào những gì mình chứng kiến, thiếu chút nữa có cảm giác soi gương.
Chuyện gì đang xảy ra? Hắn không kịp suy nghĩ, đã rơi vào hắc ám.
Bí thuật nhân quả quả nhiên huyền diệu khó lường, Tư Không Đồ thật sự là không thể xem tướng mạo, khó trách có thể đào tẩu khỏi cuộc ám tập của Cố Tiểu Tang... Mạnh Kỳ mở mắt ra, vừa vặn nhìn thấy Tư Không Đồ vô hỏa tự cháy, âm hỏa từ trong cơ thể bùng lên, nhanh chóng đốt hắn thành tro tẫn. Bước đầu, Mạnh Kỳ hoài nghi là do hắn dời đi nhân quả phản phệ.
Rất nhanh, tại chỗ chỉ còn lại một quả tiểu ấn đúc bằng Hoàng Kim. Tư Không Đồ vẫn nói dối, hắn tùy thân mang theo "Chân Hoàng Tỉ"!
Tiểu ấn tứ phía khắc hình ảnh nông lâm ngư mục cùng núi non sông ngòi. Tuy rằng rất nhỏ, nhưng lại cho người ta cảm giác nặng như sơn nhạc. Mạnh Kỳ nhìn "thủ phạm” gây ra mạch nước ngầm mãnh liệt ở Dĩnh Thành này mà cảm thấy không chân thật.
Người khác đạp phá thiết hài vô mịch xứ, mình có được toàn không uổng công phu...
Trong đầu hắn miên man bất định, phác thảo ra hết màn này đến màn khác:
Mình giả mạo Tư Không Đồ, dùng "Chân Hoàng Tỉ" tiếp tục kích động mạch nước ngầm ở Dĩnh Thành, tìm cơ hội dẫn dụ thái tử, Tấn vương, Thần Thoại cùng La giáo tranh đấu, khiến bọn họ đánh nhau đến sứt đầu mẻ trán!
Còn mình sẽ là kẻ đứng sau giật dây, bưng chén rượu, từ xa thưởng thức sinh tử của bọn họ!
Nghĩ đến chỗ say mê, Mạnh Kỳ không nhịn được mim cười, sau đó hắn lau khóe miệng, sắc mặt nghiêm chỉnh, đối với "Chân Hoàng Tỉ” ám đạo:
"Yên tâm, tại hạ sẽ khiến Triệu lão Ngũ ra giá tốt."
Tưởng tượng thì cứ tưởng tượng, chung quy mình không phải hạng người điên cuồng, có lựa chọn an toàn và thỏa đáng nhất, vì sao còn phải mạo hiểm? Lấy tính mạng để kích động tranh chấp giữa những người ở cảnh giới ngoại cảnh?
Dù sao, hạch tâm của Nguyên Thần lời thề và nhân quả vừa rồi là đem "Chân Hoàng Tỉ" bán đi, người mua là ai, không hề có quan hệ!
Hơn nữa, nếu Tư Không Đồ không hề lộ diện, "Chân Hoàng Tỉ" mất tích, thái tử, Tấn vương và Thần Thoại đều rất có khả năng nghi ngờ đối phương có được, từ đó dò xét và gây ra tranh đấu.
Hắc, sau mấy ngày, ta liền cất giấu "Chân Hoàng Ti,” cười xem phong vân khởi!