“Hai vị xem đủ rồi thì xuất hiện đi." Giáo chủ đang nhắm mắt đột ngột cắt ngang lời Lam Điệp, Mạnh Kỳ và Giang Chỉ Vi nhìn nhau, vẫn không nhúc nhích. Trong chốn giang hồ đầy rẫy những thủ đoạn lừa bịp kiểu này, thiếu gì kẻ ngốc xông ra, ngược lại chứng thực suy đoán của đối phương.
Nhưng gã đàn ông nhắm mắt lại quay đầu về phía cây đại thụ ngoài miếu Thành Hoàng, giọng nhẹ nhàng nói: "Hai vị bằng hữu trên cây, nghe lén nãy giờ, dù sao cũng phải gặp chủ nhân, không thể thất lễ, để người trong nghề chê cười."
Lam Điệp vừa sợ vừa nghi, cùng nhìn lên tán cây. Mình đã cẩn thận hết mức, vậy mà vẫn bị theo dõi? Quả nhiên, so với "Giáo chủ" thực lực vẫn còn kém xa, lần nhiệm vụ tử vong trước suýt chút nữa không qua nổi, phải dựa vào sự hi sinh của vài đồng đội mạnh mới hoàn thành.
Thấy giáo chủ kia quả thật phát hiện ra hai người, Mạnh Kỳ dùng tay lau mặt, dung mạo biến đổi, bên ngoài thân quần áo bốc lên một tầng hỏa diễm đỏ rực, che khuất khuôn mặt.
Mà dưới ngọn lửa âm ỉ cháy, quần áo, tóc và da không hề bị tổn thương, vô cùng kỳ diệu.
Giang Chỉ Vị cũng lặng lẽ tháo râu cá trê, bôi mặt cho lem luốc.
"Tùy tiện đến chơi, xin nhị vị đừng để bụng." Mạnh Kỳ vẫn trốn trong tán cây, giọng nói ngưng tụ thành một luồng, truyền qua khoảng cách xa xôi vào tiểu viện.
Thanh âm này không hề lọt ra ngoài, phảng phất vang lên bên tai giáo chủ và Lam Điệp. Dù có người đứng giữa đại thụ và tiểu viện, nếu thực lực không đủ, không chủ động nghe trộm, đừng hòng nghe được dù chỉ vài lời.
Lực khống chế này... Giáo chủ nhắm mắt và Lam Điệp đều rùng mình, cảm thấy thực lực đối phương không hề nhỏ.
Thủ đoạn này nhìn đơn giản, ai chân khí ngoại phóng cũng làm được, nhưng ở khoảng cách hơn mười trượng mà vẫn khống chế tinh tế, chuẩn xác như vậy, khiến người ta phải thán phục!
Giáo chủ nhắm mắt tự nghĩ mình có thực lực không tệ trong nửa bước ngoại cảnh, nhiều thủ đoạn trong tay, Doãn Lãnh Huy dù được quán đinh truyền pháp cũng không làm gì được mình. Nhưng ngẫm kỹ lại, phát hiện trủnh sợ là không thể cử trọng nhược khinh mà truyền lời được như vậy.
Ánh mắt hắn không yên, môi mấp máy, tiếng ong ong vang lên, trước tán cây xuất hiện từng con ong vàng sâu bọ. Chúng vỗ cánh phát âm, tụ thành lời nói:
"Phồn tinh điểm điểm, bóng đêm thanh lãnh, nhị vị sao không xuống dưới một tự?"
Kéo gần khoảng cách, thanh âm của hắn cũng ngưng tụ thành một luồng, đến tai Mạnh Kỳ và Giang Chỉ Vi mới nổ vang, không hề lọt ra ngoài.
"Vốn định cùng hai vị luận bàn một chút, khả thiên thời địa lợi đều không đúng, chi bằng không gặp." Giọng Giang Chỉ Vi trong trẻo, phảng phất một thanh khinh minh trường kiếm.
Mạnh Kỳ tiếp lời, cười vang nói: "Hai vị đều thực lực bất phàm, nếu bị các ngươi cuốn lấy, hai ta sợ là nhất thời chạy thoát không được, chăng lẽ muốn chờ Tả lưu thủ và Doãn Lãnh Huy tiến đến?”
Từ việc Lam Điệp nhận ra "Hồn Thiên bảo giám", có thể thấy dù bọn họ không phải luân hồi giả, sợ cũng có quan hệ không nhỏ, tự nhiên phải cẩn thận hết mức!
"Người khôn không nói chuyện mập mờ, hai vị chỉ sợ cùng chúng ta là cùng một loại người." Gã đàn ông nhắm mắt khoanh tay đứng, "Nếu không phải nhiệm vụ đối kháng, đại gia chẳng cần hợp lại đến mức ngươi chết ta sống, sao không thẳng thắn trao đổi, tìm kiếm lựa chọn song phương đều chấp nhận được?"
Vừa rồi Mạnh Kỳ dấy lên hỏa diễm quanh thân khiến hắn xác định đối phương sử dụng "Hồn Thiên bảo giám" và "Nguyên Thủy kim chương", rất có thể là luân hồi giả.
Bất quá chỉ là rất có thể, chưa thể trăm phần trăm xác định, nên hắn dè chừng cẩn thận, không nhắc đến Lục Đạo Luân Hồi chi chủ. Lỡ "biểu sai tình" sẽ bị gạt bỏ, không thể vãn hồi, thành trò cười cho Luân Hồi thế giới.
Thật sự là luân hồi giả? Mạnh Kỳ và Giang Chỉ Vi liếc nhau, đến nhiệm vụ đổi kháng cũng biết, giáo chủ và Lam Điệp này khăng định là luân hồi giả.
Đây là chuyện chỉ luân hồi giả mới hiểu, người ngoài nghe được cũng chẳng hiểu gì.
Thấy hai người không mở miệng, gã đàn ông nhắm mắt tiếp tục: "Để biểu lộ thành ý, ta nói trước. Chúng ta không có cưỡng chế nhiệm vụ, chủ yếu là đến tìm lão tổ chuyển thế linh đồng Đỗ Hoài Thương, đánh thức hắn. Những chuyện khác, chúng ta đều có thể không để ý tới."
Mạnh Kỳ và Giang Chỉ Vi trao đổi nhanh chóng, khẽ cười nói: "Thật đáng tiếc, nhiệm vụ của chúng ta là cứu Đỗ Hoài Thương thoát khốn, xem ra không thể thiện."
Hắn không nói chuyện ám sát Tả Hàn Phong. Theo Vương Tư Viễn và Tưởng Hoành Xuyên, nếu lộ mục đích thật sự, bản thân sẽ rơi vào thế bất lợi tuyệt đối, nhất cử nhất động đều bị đối phương nhìn thấu. Mà đối phương là địch không phải bạn, há có thể tin lời họ nói? Nên nửa thật nửa giả, dù không thành cũng có thể lừa đối phương.
"Cũng không phải không thể. Dù sao các ngươi chỉ muốn cứu Đỗ Hoài Thương thoát khốn, chăng lẽ có thể hộ hắn cả đời? Chờ các ngươi hoàn thành nhiệm vụ, chúng ta lại tìm hắn là được. Hơn nữa chúng ta chi đánh thức ký ức chuyển thế ngủ say trong cơ thể hắn, không hề tổn thương gì. Nếu chúng ta đắc thủ trước, có thể giao lại cho các ngươi hoàn thành nhiệm vụ." Giáo chủ nhắm mắt vân đạm phong khinh, tựa như chuyện gì cũng có thể tìm ra biện pháp vẹn cả đôi đường, nhưng không hề đề cập chuyện ký kết khế ước.
Mạnh Kỳ cười nói: "Đã vậy, chúng ta cứ bằng bản lĩnh, ai đắc thủ trước, rồi thương thảo hợp tác, xem đối phương có thể đưa ra đại giới gì."
"Được." Gã đàn ông nhắm mắt mỉm cười.
Chưa đợi hắn mở miệng, Mạnh Kỳ dứt khoát hỏi: "Mỗ cũng coi như trải qua phong phú, nhưng chưa từng gặp loại người như các ngươi. Lão tổ là ai?"
Nghe chuyện chuyển thế giáng lâm, linh tinh, hắn đã thấy nhức đầu.
“Hừ, thiển cận còn không tự biết." Lam Điệp hừ một tiếng, "Chăng lẽ chưa từng nghe qua thần đánh? Thinh quỷ thần phụ thể?”
Nàng không nói đạo tế luyện cổ trùng, vì chuyện đó khá thông thường.
"Ra là thỉnh thần phụ thể." Mạnh Kỳ hơi nheo mắt.
Giáo chủ nhắm mắt ha ha cười nói: "Trong luân hồi, luôn có nhiều kỳ ngộ. Các ngươi có thể được 'Nguyên Thủy kim chương', chúng ta cũng có thể tìm ra cách câu thông lão tổ, vị 'Thần linh' này, giúp nó sống lại, trợ nó chuyển thế, tự có thể được nhiều ưu đãi hơn, không cần lấy ánh mắt khác thường nhìn người."
"Nguyên Thủy kim chương" ở chỗ Lục Đạo Luân Hồi chi chủ không có đổi, nên giáo chủ nhắm mắt phán đoán được tin tức kỳ ngộ Tiên Tích xuất hiện "Nguyên Thủy Thiên Tôn" còn giới hạn trong phạm vi nhỏ.
"Vậy, các ngươi mượn dùng lực lượng đó sáng lập bí mật giáo môn?” Giang Chi Vị bỗng chen vào.
Giáo chủ nhắm mắt ngẩn ra, chậm rãi gật đầu: "Đúng vậy. Doãn Lãnh Huy được lão tổ ưu ái, quán đỉnh truyền pháp, mới có thể trong vài năm ngắn ngủi từ kẻ vô danh thành cường giả vu cổ thuật. Mục An cũng vậy, chỉ là biến thành trùng nhân."
Hắn dừng một chút nói: "Giao thiển không được ngôn thâm, nếu lần này hợp tác thuận lợi, đại gia lại nói chuyện."
"Được." Theo Mạnh Kỳ phun ra chữ này, đại thụ gần miếu Thành Hoàng bốc cháy hừng hực, che khuất tầm mắt vào tiểu viện. Đến khi không còn vật gì để đốt, lửa tắt, Lam Điệp phát hiện người trên tán cây đã biến mất không tung tích.
"Ngược lại là cẩn thận." Gã đàn ông nhắm mắt khẽ cảm thán, không biết là chỉ thủ pháp rời đi của Mạnh Kỳ, hay là sự đề phòng không chịu đến gần trao đổi.
Lam Điệp mím môi, mặt lạnh kiều diễm: "Đánh thức ký ức chuyển thế thật sự không ảnh hưởng đến Đỗ Hoài Thương?”
"Ta trước đây chưa thử, sao biết có ảnh hưởng hay không?" Giáo chủ nhắm mắt thản nhiên nói.
"Vậy vừa rồi?" Lam Điệp thoáng kinh ngạc, vừa rồi hắn còn tỏ ra thản nhiên thành khẩn, tựa như hận không thể lập tức ký kết khế ước hợp tác.
Khóe miệng giáo chủ nhắm mắt hơi cong lên: "Nếu không thể để bọn họ đến gần, dù sao cũng phải lừa chút, hoặc là ngươi cho rằng bọn họ thành thật bẩm báo?"
Hắn thở hắt ra: "Hi vọng Doãn Lãnh Huy bên kia mau chóng hoàn thành. Bằng không, bọn họ có thiên biến vạn hóa, cũng không thoát khỏi lòng bàn tay chúng ta..."
Nói chuyện, hai mắt hắn đột nhiên mở ra, đỏ sẫm cuồn cuộn, đúng là một vùng Huyết Hải, tràn ngập sát lục.
............
Mạnh Kỳ và Giang Chỉ Vi đi đường vòng xa, liên tục đổi hướng, ý đồ loại bỏ hết thảy kẻ địch tưởng tượng, rồi tìm nơi ẩn nấp khôi phục dịch dung.
"Bọn họ hẳn là thuộc về luân hồi giả bản phương thế giới." Đột nhiên, Mạnh Kỳ lên tiếng.
Giang Chỉ Vi thu lại vẻ trầm ngâm: "Dựa vào đâu thấy vậy?"
“Nhiệm vụ của chúng ta có chút xung đột, nếu là bình thường, hẳn là sẽ có nhiệm vụ đối kháng." Mạnh Kỳ chậm rãi nói, Nếu không phải đối kháng, chứng tỏ bọn họ hoặc là dựa vào Luân Hồi phù mạnh mẽ tiến vào thế giới này, quấy nhiễu nhiệm vụ, như 'Thần thoại' trước kia. Hoặc là họ là luân hồi giả bản địa, giống Tiên Tích' và Thần thoại' phát triển thế lực ở chủ thế giới, để có được nhiều tài nguyên, đổi lấy nhiều thiện công.”
"Doãn Lãnh Huy và Mục An tồn tại không phải một ngày công, họ không thể có nhiều Luân Hồi phù như vậy để tiến vào, nên giống người sau hơn."
Giang Chỉ Vi nhẹ gật đầu, cảm thấy Mạnh Kỳ có lý: "Không ngờ ngoài thế giới của chúng ta, nơi khác cũng có luân hồi giả."
"Lục đạo có thể đưa chúng ta vào thế giới khác, tự nhiên có thể kéo người từ thế giới khác." Mạnh Kỳ lại không thấy ngạc nhiên, "Giáo chủ và Lam Điệp kia, không giống có huyết mạch thần ma, có lẽ là phế nhân của thế giới này, mà lục đạo cho họ cơ hội."
Giang Chỉ Vi khẽ nhíu mày: "Tiểu hòa thượng, cảnh tượng trong mắt giáo chủ kia, ngươi có thấy quen không?"
"Vùng khi ho cò gáy, Huyết Hải kia, là ở ngoại giới?” Mạnh Kỳ khó hiểu nhìn Giang Chỉ Vị, "Dù sao ta không thấy quen.”
Giang Chỉ Vi trầm ngâm nói: "Trong đại tông môn, thường có thủy mạc kính tượng ở địa vực và nhân vật quan trọng để đệ tử phân biệt, tránh ngộ nhập nơi không nên đến, chọc tới người không nên dây vào."
Ta là "Khí" Đồ... Mạnh Kỳ thoáng lúng túng.
"Vùng khỉ ho cò gáy trong mắt giáo chủ kia, sâu bọ hoang thú, cùng phong mạo Nam Hoang hết sức giống nhau." Sắc mặt Giang Chỉ Vi trở nên ngưng trọng.
"Ngươi nói lão tổ kia ở Nam Hoang?" Mạnh Kỳ có chút trợn mắt há hốc mồm, hiện thực và luân hồi lại xen lẫn vào nhau, chuyện gì thế này?
Giang Chỉ Vị thở hắt ra, vẻ mặt phi thường trịnh trọng: "Lão tổ kia rất giống Huyết Hải La Sát."
"Huyết Hải La Sát?" Mạnh Kỳ suýt chút nữa thất thanh.
Giáo chủ Huyết Y giáo, Thiên bảng Đệ thập Huyết Hải La Sát?
Hắn chứng được pháp thân chưa lâu, lại không để ý Trung Nguyên, không hiểu rõ chi tiết về hắn.
"Ta cũng chỉ đoán thôi." Giang Chỉ Vi tràn ngập trầm tư, "Có lẽ Lục Đạo Luân Hồi liên hệ với chủ thế giới chặt chẽ hơn chúng ta tưởng tượng."
“Nhưng Huyết Hải La Sát cần chuyển thế sao?” Mạnh Kỳ nghi hoặc nhíu mày.
Vị Pháp Thân cao nhân này còn chưa đầy trăm tuổi.
Giang Chỉ Vi lắc đầu, có vẻ mờ mịt: "Không rõ."
"Được rồi, đừng suy xét chuyện này, tóm lại cẩn thận nhóm Lam Điệp, tận lực lừa họ, chớp cơ hội ám sát Tả Hàn Phong." Mạnh Kỳ ngẩng đầu nhìn sắc trời, "Đúng rồi, trước ngươi có tâm sự gì?"
Giang Chỉ Vi khẽ cắn răng: "Không phải chuyện lớn, chỉ là hạ quyết tâm, hơi phiền muộn thôi, đợi nhiệm vụ kết thúc sẽ nói cho các ngươi."