Trăng lên giữa trời, ánh sáng dịu nhẹ phủ xuống. Tả Y Thiến chợt tinh giấc, bật dậy, nhanh chóng đi về phía mật đạo. Nàng định sẽ nói rõ thân phận với Đỗ Hoài Thương, đồng thời bắt hắn lập lời thề thần ma, không được làm hại người nhà nàng. Nếu không, nàng sẽ đoạn tuyệt tình duyên, kích hoạt vật phẩm hộ thân, báo cho gia gia.
Cửa mật đạo chậm rãi mở ra, nàng men theo cầu thang gỗ đi xuống. Bước vào mật đạo, sự tĩnh lặng lạnh lẽo bao trùm xung quanh.
Giật mình, nàng hạ giọng gọi: "Đỗ đại ca? Đỗ đại ca?"
Tiếng vọng lượn lờ, không có dấu chân người. Sắc mặt Tả Y Thiến trắng bệch. Nàng tìm khắp thạch thất trong mật đạo, phát hiện Đỗ Hoài Thương đã biến mất.
Thân thể nàng lảo đảo, đột nhiên cười khổ, nhỏ giọng nói:
“Quả nhiên chỉ là mối liên hệ trong một hai ngày."
"Quả nhiên là nhất ngữ thành sấm, thiết khẩu đoán mệnh..."
...
Hai ngày sau, một mật thám dưới trướng Văn Thành đang lảng vảng xung quanh, dò hỏi những người bán hàng rong về tung tích của Đỗ Hoài Thương và đám nam nữ kia.
"Ngươi nói mũi tẹt, miệng rộng, lông mày chổi xể, trông có vẻ mặt than?" Người bán đồ ăn nghe mật thám hỏi thăm, ngẩn người rồi hỏi ngược lại.
Thấy vậy, mật thám mừng rỡ trong lòng, tỉnh thần phấn chấn: "Ngươi đã gặp qua rồi?”
"Vừa nãy ta đi qua cái ngõ hẻm kia, vừa hay gặp một người như vậy. Hắn cúi gằm mặt, vẻ mặt vội vã, rẽ vào một sân của thương hành." Người bán hàng rong hồi ức.
Mật thám hít sâu hai hơi, cố gắng kìm nén cảm xúc kích động, đứng lên, giả bộ như không có chuyện gì, chậm rãi đi về phía con ngõ nhỏ đó.
Trong ngày hôm đó, hắn liên tục thay đổi trang phục, khi là gã say rượu, khi là người buôn bán nhỏ, khi lại đóng vai người đi tắt. Cùng với vài đồng bọn thay phiên nhau bước vào ngõ nhỏ, theo dõi sát sao những người qua lại bên trong.
Khi trời chạng vạng, hắn xách một miếng thịt đầu heo và hai lạng rượu nhạt, ngân nga hát, lại bước vào ngõ nhỏ.
Đi đi lại lại, hắn thấy một thiếu nữ đối diện bước tới, mặc váy trắng đơn giản, xinh đẹp tuyệt trần.
"Là nàng! Đổi thanh y thành váy trắng..." Da mặt mật thám giật nảy, vội thu liễm vẻ mặt, vẫn ngân nga hát, lướt qua thiếu nữ.
Sau đó, hắn giả vờ như bị sắc mê hoặc, quay đầu nhìn lại ở góc tường, vừa vặn thấy thiếu nữ kia bước vào một căn sân, chính là thương hành mà người bán đồ ăn đã miêu tả.
"Công lớn rồi! Công lớn một kiện!" Hắn mừng rỡ như điên.
...
Trong mật thất, nghe Tưởng Thịnh Hồng và Văn Thành bẩm báo, Tả Hàn Phong ẩn sau bình phong không lên tiếng, mà ném ánh mắt về phía Doãn Lãnh Huy và giáo chủ Chu Vĩnh của hắn.
Doãn Lãnh Huy hừ một tiếng: "Đỗ Hoài Thương vừa mới chặt đứt vu cổ chi thuật của ta, khôi phục thương thế, bọn chúng liền bại lộ hành tung. Thế gian nào có chuyện trùng hợp đến vậy?"
"Doãn tiên sinh, ý của ngươi là..." Văn Thành kinh hãi thốt lên. Tưởng Thịnh Hồng không biết chuyện vu cổ chi thuật, cũng có chút kinh ngạc.
"Tự nhiên là cạm bẫy." Chu Vĩnh nhắm mắt, lạnh nhạt đáp.
Doãn Lãnh Huy giải thích: "Hai ngày trước, Đỗ Hoài Thương triệt để trừ khử vu cổ chi thuật ta lưu lại trên người hắn. Với sức khôi phục của cường giả Địa giai, nay ít nhất đã hồi phục bảy tám phần. Ngay lúc này, người đến cứu viện hắn lại bại lộ hành tung, có thể nào không khiến người cảnh giác và nghi ngờ?"
"Xem ra người cứu viện đã tìm đến Đỗ Hoài Thương, giúp hắn trừ bỏ vu cổ chỉ thuật của Doãn tiên sinh, đợi hắn khôi phục được quá nửa, liền tự bại lộ hành tung, dẫn chúng ta đến vây bắt, sau đó đột nhiên gây khó dễ. Tranh thủ trước khi Lưu thủ đại nhân phản ứng kịp mà trừ khử Doãn tiên sinh hoặc Chu tiên sinh. Kể từ đó, Lưu thủ đại nhân một cây chăng chống vững nhà, sẽ không đủ sức ngăn cản bọn chúng chạy trốn khỏi Đại Ninh." Tưởng Thịnh Hồng không vì ghét Doãn Lãnh Huy mà đánh mất lý trí phán đoán.
Nếu chỉ là đám thanh y thiếu nữ, bên mình chắc chắn chỉ xuất động Doãn Lãnh Huy, Chu Vĩnh và chính mình, còn chưa đến mức làm phiền Tả Hàn Phong. Tình huống như vậy sẽ cho bọn chúng cơ hội thừa dịp, đặc biệt là bọn chúng có khả năng đã hội hợp với Đỗ Hoài Thương.
Doãn Lãnh Huy cười nói: "Kế hoạch rất đơn giản, nhưng đôi khi càng đơn giản càng hiệu quả. Đáng tiếc đã bị bổn tọa nhìn thấu."
"Vậy phải làm thế nào? Chẳng lẽ trơ mắt nhìn bọn chúng rời đi?" Văn Thành, người phụ trách mật thám, cảm thấy thật vất vả mới nắm được cái đuôi của đối phương, nếu không lợi dụng thì thật đáng tiếc.
Chu Vĩnh khẽ thở dài: "Nếu sớm có một hai ngày, Lưu thủ đại công cáo thành, vô luận bọn chúng có âm mưu quỷ kế gì, đều vô phương. Có muốn chúng ta giả vờ không phát hiện, kéo dài thêm hai ngày không?"
Lưu thủ đại nhân đang làm gì? Tưởng Thịnh Hồng và Văn Thành lần đầu tiên biết được việc này, vừa chấn động lại kinh ngạc, mơ hồ có cảm giác bị giấu diếm khó chịu. Xem ra mình không còn là tâm phúc của Lưu thủ đại nhân nữa rồi.
"Không được." Tả Hàn Phong đột nhiên mở miệng, phủ định đề nghị của Chu Vĩnh, "Nếu là cạm bẫy, Đỗ cẩu tặc chắc chắn đã biết mật thám của chúng ta phát hiện. Nếu chúng ta kéo dài thời gian, không lập tức động thủ, bọn chúng sẽ nhận ra có gì đó không đúng, hiểu rằng chúng ta đang chờ đợi điều gì, không tiện hành động. Sau đó bọn chúng sẽ nắm lấy cơ hội này, trực tiếp xông quan, đột xuất Đại Ninh, bỏ trốn mất dạng."
"Nhưng Lưu thủ đại nhân ngài...?" Chu Vĩnh nhíu mày nói.
"Không sao. Cho dù chưa viên mãn, cũng chênh lệch không nhiều. Chỉ cần không có Địa giai khác, thu thập bọn chúng dễ như trở bàn tay." Tả Hàn Phong tin tưởng mười phần.
Chu Vĩnh hơi nhướng mày, không tiện nhắc đến đối phương là Luân hồi giả, có thể có giấu bí bảo đối phó ngoại cảnh. Dù sao cũng không có gì, chính mình cũng có một kiện!
"Được, vậy chúng ta liền tương kế tựu kế, trực tiếp đạp phá cạm bẫy." Doãn Lãnh Huy cười lạnh, "Vấn đề lớn nhất của bọn chúng là quá tự tin, xem nhẹ chúng ta, cảm thấy chúng ta không thể liên hệ hai việc lại với nhau."
"Còn có Lưu thủ đại nhân tọa trấn..." Chu Vĩnh cười nhạt.
Tưởng Thịnh Hồng nhìn bọn họ chậm rãi bàn bạc, trong lòng bị đè nén, cất cao giọng nói: "Ty chức lập tức triệu tập cao thủ, cùng đại nhân vây bắt Đỗ cẩu tặc!"
"Không cần. Người dư thừa ngược lại dễ làm bọn chúng kinh động, bất lợi cho chúng ta ra tay trước và ẩn nấp." Tả Hàn Phong vẫy tay nói, "Lần này hành động, do bản quan và hai vị tiên sinh đột kích, ngươi và Lam Điệp bảo vệ bên ngoài, đề phòng cá lọt lưới."
Hắn không điều động Kỷ Đào và Văn Thành, phòng ngừa đối phương dương đông kích tây, đột kích Lưu thủ phủ, lấy gia quyến làm con tin. Chỉ cần có cao thủ ở lại, chủ trì đại trận, tự khắc không lo hậu họa.
"Vâng, đại nhân!” Tưởng Thịnh Hồng và Văn Thành vâng lệnh.
Về phần người trong phạm vi một dặm, khẳng định sẽ không sơ tán trước, vì như vậy chẳng khác nào tự báo tin cho đối phương. Dù sao đến lúc đó Lưu thủ đại nhân và Đỗ Hoài Thương đều sẽ cố gắng tập trung uy lực. Trước khi dư ba tan ra, nếu vận khí tốt, vẫn có thể trốn thoát. Về phần những người bất hạnh bỏ mình, chỉ có thể nói số mệnh đã định, chẳng trách được ai.
...
Trong sân thương hành, Mạnh Kỳ đã từ bỏ thân phận Kỷ Đào, cùng Đỗ Hoài Thương, Giang Chỉ Vi đứng đối diện nhau.
"Bọn chúng thật sự có thể nhận ra đây là 'cạm bẫy'?" Đỗ Hoài Thương buông hai tay xuống hai bên, tinh khí thần ý nội liễm, không hề do dự hay kinh hoảng.
Mạnh Kỳ mỉm cười nói: "Chỉ cần Doãn Lãnh Huy không bị cổ trùng ăn mất não, hăn là có thể nhìn ra được.”
"Mục đích thực sự của chúng ta là điều Tả Hàn Phong, Doãn Lãnh Huy và Chu Vĩnh ra khỏi Lưu thủ phủ, không chiến đấu ở địa bàn có trận pháp phụ trợ, bỏ đi yếu tố địa lợi, tập trung lợi thế vào nhân hòa."
"Nếu bọn chúng không nhìn ra, chẳng phải càng tốt sao? Tả Hàn Phong không đến, chúng ta có thể thong dong thu thập Doãn Lãnh Huy, Chu Vĩnh và Tưởng Thịnh Hồng, diệt trừ cánh của Tả Hàn Phong, khiến hắn một cây chẳng chống vững nhà."
Đây là Mạnh Kỳ học theo bố cục của Tính Tẫn Thương Sinh và Văn Khúc Tinh Quân. Chỉ cần che giấu tốt mục đích, phần lớn thời điểm, đối phương lựa chọn thế nào đều không quá quan trọng, chỉ là độ khó khác nhau mà thôi.
"Vấn đề lớn nhất của bọn chúng là không biết thực lực chỉnh thể của chúng ta." Triệu Hằng cười một tiếng, "Đến lúc đó, ta và Ân muội muội sẽ lần lượt cuốn lấy Doãn Lãnh Huy và Chu Vĩnh, bốn người các ngươi cộng thêm bí bảo, nhanh chóng giải quyết Tả Hàn Phong."
Ân Đào là chỉ Nguyễn Ngọc Thư, dùng tên giả.
Đỗ Hoài Thương là Địa giai cửu phẩm, tương đương với tiêu chuẩn ngoại cảnh. Có hắn chính diện chống lại, thêm Khốn Tiên thằng, cùng với Mạnh Kỳ, Giang Chỉ Vi và Tề Chính Ngôn tập hỏa, Tả Hàn Phong dường như không có khả năng sống sót. Giống như khi Mạnh Kỳ và những người khác gặp Huyết ma ngoại cảnh ở mảnh vỡ Ma Giới. Vì vậy Triệu Hằng cảm thấy hy vọng rất lớn, mình và Nguyễn Ngọc Thư không cần phải chống đỡ quá lâu.
Mạnh Kỳ hơi nhíu mày: "Có hai vấn đề không ổn lắm."
"Vấn đề gì?" Đỗ Hoài Thương nhíu mày.
"Lai lịch của Chu Vĩnh thần bí, có thể cũng có bí bảo. Nếu không đề phòng điểm này, có lẽ toàn bàn sẽ thua, tổn thất thảm trọng." Đây là vấn đề Mạnh Kỳ và Giang Chỉ Vi đã thảo luận từ trước. Đến lúc đó có thể xuất hiện tình huống song phương đổi quân: Tả Hàn Phong và Đỗ Hoài Thương tạm thời thoát ly chiến đấu, năm người mình đối kháng Doãn Lãnh Huy và Chu Vĩnh.
Bọn họ đều là nửa bước ngoại cảnh, không sai tiêu chuẩn. Lại mang vu cổ chi thuật quỷ bí, thắng bại khó lường. Nếu trong thời gian ngắn không thể suy yếu địch nhân, giành được ưu thế, đợi đến khi Tả Hàn Phong thoát khốn, sự tình sẽ phiền toái.
"Còn một điểm, Tả Hàn Phong dạo này thần thần bí bí, không biết lại đang làm gì, không thể không phòng." Mạnh Kỳ nói ra những lo lắng trong lòng.
Đây cũng là nguyên nhân hắn lựa chọn mau chóng động thủ. Không thể kéo dài thêm, càng kéo dài càng nguy hiểm.
"Nhưng trừ Chu Vĩnh và Doãn Lãnh Huy, không ai biết Tả Hàn Phong đang làm gì. Hơn nữa thời gian không đợi người, không kịp điều tra chi tiết." Giang Chỉ Vi tay cầm trường kiếm, mặt vô gợn sóng.
Đỗ Hoài Thương khoanh tay thong thả bước: "Vậy có thượng sách không?"
Hắn xưa nay không sở trường mưu kế.
Kỳ thật Mạnh Kỳ cũng không khá hơn là bao, nhưng có đối tượng học tập, giãn mày, ha ha cười nói: "Chúng ta có thể giải quyết cả hai vấn đề cùng một lúc, đổi mục tiêu từ Tả Hàn Phong thành Chu Vĩnh. Vô luận Tả Hàn Phong lại có biến hóa gì, có tiếng đàn của Ân Đào, có Đỗ thiên vương chính diện chống lại, bám trụ vài hơi vẫn có thể làm được. Sau đó lão Ngũ và biểu ca liên thủ cuốn lấy Doãn Lãnh Huy, ta trực tiếp vận dụng bí bảo, cùng sư tỷ cùng nhau thuấn sát Chu Vĩnh, khiến hắn không kịp tế ra bí bảo!"
Đối phó ngoại cảnh mới dùng Khốn Tiên Thằng, giờ dùng để đối phó Chu Vĩnh, tuyệt đối là đại tài tiểu dụng. Nếu làm vậy, có thể nhanh chóng giải quyết hắn, nếu xử trí thích đáng, còn có thể lấy được bí bảo trong tay hắn. Trái lại nếu đối phó Tả Hàn Phong, cho dù hắn không có bí bảo, đám mình cũng diệt trừ được cánh của Tả Hàn Phong. Dù đánh không lại, trốn vẫn có thể chạy thoát.
Có vật phẩm trên người Chu Vĩnh, tự khắc không sợ thiện công bị khấu trừ. Hơn nữa cứu được Đỗ Hoài Thương, nhiệm vụ cũng coi như hoàn thành một nửa!
Tình huống như vậy, ai cũng nghĩ đến. Nghe Mạnh Kỳ nói ra, ai nấy đều rộng mở sáng sủa. Giang Chỉ Vi khẽ cười nói: "Lão Vương, ngươi không hổ là lão Vương..."
Nàng đang trêu chọc Mạnh Kỳ có điểm giống lão Vương Vương Tư Viễn.
Đỗ Hoài Thương suy nghĩ một lần, tuyệt đối không có vấn đề, gật đầu lia lịa: "Được, vậy cứ chờ bọn chúng đến đây!"
Sắc trời gần tối, người đi đường ở ngã tư giảm bớt, một mảnh an bình tường hòa. Nhưng dòng nước ngầm bắt đầu chảy xiết.
Tả Hàn Phong, Doãn Lãnh Huy và Chu Vĩnh lặng lẽ đến gần sân thương hành.