Mấy lời khách sáo, đám người Mạnh Kỳ cũng không để bụng. Dù sao, Nhân bảng thế hệ này quả thật nổi danh, có thể sánh với lứa Tô Võ Danh, xem như quần tỉnh xán lạn.
Ba bốn năm trước, họ còn chưa dễ gây chú ý, nhưng đến nay, top 10 Nhân bảng gần như đều đạt tới Thiên Nhân Hợp Nhất hoặc có chiến lực tương đương. Hơn nữa còn có những người như Thanh Liên công tử, đủ sức lọt top 10 nhưng lại lúc ẩn lúc hiện, cùng với Thanh Dư, người có triển vọng vào top 10 chỉ trong vòng một năm. So với việc Dương Hòa mới nắm giữ chiêu thức Pháp Thân, lục khiếu mới nhập top 20, thì năm xưa Giang Chỉ Vi vừa xuống núi đã đứng thứ 10 quả là may mắn.
Đương nhiên, nếu không tính chiêu thức Pháp Thân, cảnh giới kiếm đạo của Giang Chỉ Vi khi còn lục khiếu đã rất cao, có thể tự sáng tạo tuyệt chiêu. Gần đây Mạnh Kỳ mới đạt đến trình độ này.
Mễ Tử Kính cười ha hả: "Mọi người đều là người trẻ tuổi, không cần câu nệ, mời ngồi, mời ngồi."
Hắn vừa mời mọi người ngồi xuống, vừa sai gia nhân dâng Minh Trà, chuẩn bị điểm tâm, cuối cùng vỗ tay ra hiệu. Tiếng đàn sáo từ góc phòng khách vọng lại, khiến không khí trở nên thoải mái, dễ chịu.
"Có nhạc sao có thể thiếu vũ? Tại hạ mời kiếm vũ giả nổi danh ở Dĩnh thành đến góp vui." Mễ Tử Kính thu xếp mọi việc chu đáo.
Tấn vương Triệu Nghị cười nói: "Cô quen biết Tử Kính nhiều năm, biết hắn quen làm việc tỉ mỉ, chu toàn. Việc gì giao cho hắn, nhất định đâu vào đấy."
"Đa tạ biểu ca khen ngợi." Mễ Tử Kính cười hì hì đáp.
Hai người kẻ xướng người họa, cho Mạnh Kỳ thấy rõ mối quan hệ giữa họ.
Vương Tái là đệ tử được kỳ vọng của Vương thị Chu quận, phụ thân lại là Thượng Thư đương triều, nổi danh trên Địa bảng, nên không lạ gì mối quan hệ giữa Triệu Nghị và Mễ gia, bèn lặng lẽ giải thích với đám người Mạnh Kỳ: "Cô của Tử Kính là quý phi đương triều, hạ sinh một trai một gái, con trai là Tấn vương, con gái là Thủy Kính công chúa, được Thánh Thượng sủng ái nhất."
Ra là ngoại thích. Tư liệu của Lục Phiến môn về hoàng thất luôn rất kín kẽ, giờ Mạnh Kỳ mới hiểu. Thảo nào Vương Tái vừa rồi không hề ngạc nhiên.
Nghiêm Xung khẽ gật đầu. Về chuyện triều đình, hắn không hiểu biết bằng Mạnh Kỳ. Chung quy xuất thân tiểu phái, là dân giang hồ.
Sở Vân Vũ thu bớt vẻ khoa trương, cố ý nói: "Tại hạ từng du ngoạn Giang Đông, Địch Tần nhị châu, nhưng vẫn vô duyên với Thần đô. Hôm nay được gặp quý nhân Thần đô, coi như trút được một nỗi lòng."
Hắn vốn là tán tu, sư phụ cũng có chút danh tiếng, truyền thừa không tệ, nhưng tính tình quá cương trực, mất sớm dưới tay cự phách tả đạo. Vì thế, hắn không những không được hưởng phúc, mà còn vô cớ mang thêm thù hận với tả đạo. Tính cách hắn trở nên hoàn toàn trái ngược với sư phụ, khéo léo, khoa trương, gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ.
Nhưng tính cách không liên quan đến võ công, cũng không liên quan đến tu vi và cảnh giới tâm linh. Thực lực của Sở Vân Vũ không thể xem thường, chỉ là hắn không thích gây chuyện, nên chiến tích không nhiều.
"Thần đô chẳng có gì nhiều, chi là thế gia nhiều nhất, cao thủ nhiều nhất, thư viện nhiều nhất, thanh lâu nhiều nhất." Được đáp lời, Triệu Nghị mỉm cười giới thiệu về Thần đô, lời lẽ hài hước, dần đần mở rộng câu chuyện.
Nếu nói người có danh trên Nhân bảng thích du ngoạn Giang Đông, thì cao thủ sau ba mươi lăm tuổi thường thích đến Thần đô, mong tìm được kỳ ngộ.
Đối diện với hoàng tử và chuyện triều đình, Mạnh Kỳ tỏ thái độ khác thường. Không khuấy động không khí, cũng không trở thành nhân vật chính của câu chuyện. Hắn im lặng lắng nghe, hiểu thêm đôi chút về tình hình Thần đô.
Vương Tái là đệ tử thế gia hàng đầu. Không có trưởng bối ngầm đồng ý, hắn luôn kính nhi viễn chi với hoàng tử, nên cũng không phát huy sở trường bác văn quảng ký của mình, chỉ thỉnh thoảng hòa theo vài câu.
Thấy vậy, Mạnh Kỳ có vẻ suy tư. Xem ra thái độ của hoàng thất với thế gia là mượn sức thế lực hạng nhất để đối kháng những thế lực hàng đầu khác.
Tuy thái độ của hoàng thất là vậy, nhưng Triệu Nghị lại có vẻ thân thiện với Vương Tái.
Nói chuyện về Thần đô, Triệu Nghị dần lái câu chuyện sang yến tiệc Hưng Vân lần này, cầm chén trà trong tay, cảm khái: "Trong top 10 Nhân bảng, cô kính nể nhất là Tô thiếu hiệp và Nghiêm thiếu hiệp. Những người còn lại, không xuất thân từ đại tông môn võ đạo thì cũng là thế gia hàng đầu, thần công không thiếu, binh khí không thiếu, chỉ điểm không thiếu, đan dược không thiếu, đối thủ luyện tập không thiếu. Chỉ có các ngươi, một người xuất thân từ 'Hải Triều môn', một người là khí đồ Thiếu Lâm, hoàn toàn dựa vào nỗ lực của bản thân, nắm bắt kỳ ngộ, quả là tấm gương cho đồng đạo."
Lời này không sai... Mạnh Kỳ thầm tán thưởng, nhưng thế chẳng phải bỏ quên Vương Tái sao?
Nghiêm Xung hơi lộ vẻ đắc ý, nhưng hắn không phải hạng người hẹp hòi, nghiêm mặt nói: "Cũng không thể xem thường họ. Trong đại tông môn võ đạo và thế gia hàng đầu, sự tranh đấu vô hình còn khốc liệt hơn bên ngoài. Chỉ cần lơi lỏng một chút, sẽ bị người vượt qua, cướp mất kỳ ngộ. Hơn nữa, người có thể trở thành nhân vật nổi tiếng thời Mở Khiếu, há có thể thiếu nỗ lực cá nhân? Ai mà không từ nguy hiểm, ma luyện mà ra?"
Triệu Nghị định nói thêm, Mễ Tử Kính nhận được báo cáo, vỗ tay. Một đội vũ nữ bước vào, đều là những cô gái mặc trang phục mỏng manh, màu đỏ tươi, kiếm dài sắc bén, vừa mềm mại đáng yêu vừa anh khí. Cô gái dẫn đầu khoảng hai mươi tuổi, lông mày dài rậm, mắt phượng có thần, là một mỹ nữ hiếm có. Cô ta và Mễ Tử Đinh ở đây mỗi người một vẻ, đều có làn da trắng như gốm sứ, thể hiện rõ nét đặc trưng Giang Đông.
Tiếng trống vang lên, kiếm vũ bắt đầu. Trong chốc lát, kiếm quang như nước, du dương trầm bổng, phối hợp với dáng người uyển chuyển của các cô gái, vô cùng hấp dẫn.
Đặc biệt là cô gái dẫn đầu, động tác dứt khoát, kiếm khí thỉnh thoảng bắn ra, lúc như thiếu nữ Tây Châu thúc ngựa phi nhanh, lúc lại tinh xảo, tựa thiếu nữ Giang Đông khẽ ngâm nga, khiến người xem say mê.
Nàng không chỉ nổi tiếng với kiếm vũ, mà rõ ràng còn có tu vi kiếm pháp không tệ.
"... Nhất múa kiếm khí động tứ phương... Đến như lôi đình thu chấn nộ, bãi như Giang Hải ngưng thanh quang..." Triệu Nghị có vẻ rất hài lòng với màn kiếm vũ này, vỗ lên bàn, ngâm thơ tiền hiền để tương hợp.
Mạnh Kỳ cũng xem rất hứng thú. Trong đầu hắn chợt nảy ra một ý nghĩ kỳ lạ. Nếu Chỉ Vi múa kiếm, không biết sẽ có phong thái thế nào? Ách, nếu nàng biết ý nghĩ này, e là sẽ bị bắt "luận bàn" một trận.
Chân khí và chiêu thức của các vũ nữ đều nằm trong tầm kiểm soát của Mạnh Kỳ, cảm thấy không có gì nguy hiểm, nên ai nấy đều chăm chú thưởng thức.
Kiếm vũ dần đến hồi kết, cô gái dẫn đầu vừa múa vừa tiến, dường như muốn "hiến kiếm" cho Triệu Nghị làm kết thúc.
Triệu Nghị ngừng ngâm thơ, thu tay lại, hoan nghênh.
Sau vài bước tiến lùi, cô gái dẫn đầu cuối cùng cũng bước lên bậc thang, thân mình khom xuống, kiếm đánh ngang, sắp hai tay nâng kiếm, đưa cho Triệu Nghị.
Đột nhiên, Mạnh Kỳ cảm giác được trong cơ thể cô gái dường như có một "mầm mống" vô hình nổ tung. Chân khí trào ra, cả người tựa như hóa rồng trong máu, phá kén thành bướm, khí thế đột ngột thay đổi, lãnh ý ẩn sâu, sát khí ngưng tụ, lại khó cảm nhận được chân khí lưu động.
Thích khách? Mạnh Kỳ không chút do dự, lập tức tung chưởng, giữa không trung rút đao, ngân bạch lóe sáng, nhanh như sấm sét, chém thăng vào gáy cô gái, vây Ngụy cứu Triệu.
Hắn không dùng Thiên Chi Thương để tấn công từ xa, vì với vị trí của cô gái và Triệu Nghị, sẽ chém trúng cả hai người.
Cùng lúc đó, hắn cảm nhận được đao ý sục sôi bên cạnh.
Nghiêm Xung và Mạnh Kỳ là hai người đầu tiên nhận ra nguy hiểm, đồng thời rút đao!
Cô gái chẳng màng hai đao phía sau, trường kiếm bắn ra, cực nhanh, đâm về phía yết hầu Triệu Nghị. Tử khí, sát ý, kiếm khí ngưng tụ làm một, là kiếm giết người, trước nhiếp nguyên thần, sau đoạt tính mạng!
Hắc y nhân hầu bên cạnh Triệu Nghị chậm nửa nhịp, không thể ngăn cản kiếm của cô gái, nhưng hắn cũng ra tay cực nhanh, tóm lấy Triệu Nghị kéo ngã sang một bên, tránh được yếu huyệt.
Cô gái đang định thừa cơ biến chiêu, hai đao phía sau đã tới, hoặc nhanh hoặc mạnh, bao phủ yếu huyệt, căn bản không cho nàng cơ hội.
Nàng xoay người tại chỗ, tranh tranh tiếng động liên hồi, trường kiếm cố sức đẩy lui hai đao, đồng thời dựa vào thế thượng dược, tạo ra gió xoáy, ý đồ đào tẩu.
Bán bộ ngoại cảnh?
Mạnh Kỳ còn chưa kịp bổ nhát đao thứ hai, đã nghe thấy một tiếng hừ lạnh the thé. Giữa không trung, cô gái đột ngột rơi xuống, ném mạnh xuống đất, Nguyên Thần bị cấm, huyệt đạo bị phong.
Đến lúc này, hắn mới thấy hắc y nhân hầu một chân đạp lên người vũ nữ.
Tốc độ của hắn đã nhanh đến mức ta không thể bắt kịp? Mạnh Kỳ thoáng ngạc nhiên nhìn hắc y nhân hầu, hắn cho người ta cảm giác tựa ngoại cảnh mà không phải ngoại cảnh.
"Dám ám sát trước mặt chúng ta, thật là chán sống!" Hắc y nhân hầu dùng sức "ma sát" chân phải trên người vũ nữ, mặt đầy vẻ thẹn quá hóa giận.
Ra là cao thủ đại nội, không biết bao nhiêu tuổi... Mạnh Kỳ giật mình.
Triệu Nghị thoáng run rẩy, rồi nhanh chóng bình tĩnh lại, nhiệt tình tiến lên, nói với Mạnh Kỳ và Nghiêm Xung: "Nhờ có hai vị thiếu hiệp phát hiện và ngăn cản kịp thời, nếu không cô sợ là đã chết tại chỗ rồi. Đại ân này không lời nào cảm tạ hết được. Sau này chuyện của các ngươi là chuyện của cô!"
Nghiêm Xung và Mạnh Kỳ vừa định khiêm tốn, Mễ Tử Kính đã vội vã chạy tới, sắc mặt tái mét, liên tục tạ tội: “Tại hạ trúng kế, bị tiện tì này lừa gạt, xin vương gia trách phạt!”
Triệu Nghị phất tay: "Cô cũng không nhận ra, trách sao được ngươi."
Hắn quay sang nói với hắc y nhân hầu: "Phùng công công, dẫn ả đi, 'tiếp đãi' cho tử tế, xem ai gan lớn tày trời!"
Nói xong, hắn nhìn đám người Mạnh Kỳ, thở dài: "Đúng lúc gặp chuyện này, thật khó có hứng thú yến ẩm nữa. Cô làm hỏng nhã hứng của chư vị, thật xin lỗi. Ai, từ khi thái tử chìm đắm trong kinh Phật, tin Phật gia, liên tục bị phụ hoàng quở trách, Thần đô liền nổi sóng ngầm. Cô vốn muốn xuất môn giải sầu, không ngờ vẫn không thoát khỏi vòng xoáy."
Mễ Tử Kính thận trọng nói: "Sau giờ ngọ vừa có tin tức, thái tử gia cũng đến Dĩnh thành, ở Phổ Hiền trai."
"Phải không?” Sắc mặt Triệu Nghị trở nên ngưng trọng.
Đối với cuộc đấu đá trong hoàng thất, Mạnh Kỳ mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, không nói lời nào, chỉ thoáng sửng sốt. Yến tiệc Hưng Vân tuy ồn ào, nhưng không đến mức thái tử cũng phải đến chứ?
Yến tiệc vội vàng tan, nhưng nhờ có ân cứu mạng, Triệu Nghị và đám người Nghiêm Xung, Mạnh Kỳ dường như thân quen hơn không ít.
"Tô hiền đệ, việc này ngươi thấy thế nào?" Vương Tái tiễn Mạnh Kỳ ra cửa, truyền âm hỏi.
Mạnh Kỳ thoáng nhíu mày: "Nửa vời."
Vương Tái vừa nghe đã hiểu, gật đầu nói: "Ngu huynh cũng thấy kỳ lạ. Ám sát hoặc là phải như sấm sét, dùng thực lực tuyệt đối hoàn thành trong nháy mắt, nghênh ngang mà đi, hoặc là không làm còn hơn. Vừa rồi nữ thích khách tuy mạnh, nhưng chỉ miễn cưỡng đạt tiêu chuẩn có thể hoàn thành nhiệm vụ. Chăng lẽ bọn họ tiếc ngoại cảnh đến làm thích khách, sợ thất bại bị Mễ gia và Bạch gia vây sát?"
"Không rõ chuyện Thần đô, khó mà đoán mò." Mạnh Kỳ không có manh mối nào.
Bỗng nhiên, hắn nhớ ra chuyện gì đó, quay người nói với Vương Tái: "À phải, tiểu đệ còn chưa vội rời đi, có chuyện muốn nhờ Tử Kính huynh giúp đỡ."