Từ nam chí bắc, khách qua đường không dứt.
Trạm Nam đã dừng chân ở Huyền Xà bộ được nhiều ngày. Hắn không can thiệp vào chuyện của Huyền Xà bộ, càng lười phải đi chứng minh sự tồn tại của bản thân với bất kỳ ai; hắn chỉ bảo tộc nhân Huyền Xà bộ thay đổi loại vũ khí đang dùng, bởi lẽ hắn cảm thấy chủng tộc này không nên ưa chuộng và cũng không nên dùng nĩa làm binh khí.
Tuy bản tính hắn ưa thích những huyệt động ẩm ướt u tối, nhưng thỉnh thoảng cũng muốn ra ngoài ngắm biển, hóng gió.
Mấy ngày nay, hắn lưu lại phương nam, thường xuyên ra bờ biển phơi nắng.
Gió biển hiu hiu thổi, trái trên cây dừa vẫn chưa chín hẳn, trông còn hơi non nớt.
Dưới gốc dừa trải một tấm thảm, Trạm Nam lười biếng nằm trên đó, phanh ngực lộ bụng.
Hắn nhắm mắt, tận hưởng gió biển cùng ánh mặt trời.
Cách đó trăm mét trên bờ biển, một trung niên nhân vận cẩm phục đang đứng tại chỗ. Nhiều ngày qua, hai người nước sông không phạm nước giếng, một kẻ phơi nắng, một kẻ tu luyện công pháp.
Dù thân phận hiển hách, nhưng hắn vẫn không đoạt được tia chân long tinh huyết kia. Đáng giận hơn là, Từ Trường An đã trở thành Bình Sơn Vương thế tử, lại còn thống lĩnh một quân.
Vảy trên cánh tay hắn chậm rãi lan rộng, rậm rạp, sắp bao phủ toàn bộ cánh tay. Những chiếc vảy này ngày một lớn, đã gần bằng móng tay cái. Vảy màu xanh lơ lấp lánh kim quang có khả năng phòng ngự rất tốt, Đại hoàng tử Hiên Viên Sí từng thử qua, độ cứng của chúng chẳng kém gì những bộ giáp thượng hạng.
Điều này ít nhiều giúp tăng cường khả năng phòng ngự, nhưng Đại hoàng tử lại chẳng hề muốn thứ quỷ quái này.
Hai tay che kín vảy khiến hắn trông chẳng khác nào quái vật. Thử hỏi, một quái vật làm sao có thể trở thành quân vương của một nước?
Hiện tại, chỗ dựa của đệ đệ hắn là Hiên Viên Liệt cùng tứ đại gia tộc đã sụp đổ, Nhị hoàng tử hoàn toàn mất đi khả năng tranh đoạt ngôi vị hoàng đế.
Thế nhưng càng như vậy, Đại hoàng tử càng không cam tâm!
Đối thủ đã ngã xuống, làm sao hắn cam lòng vì lý do của bản thân mà lỡ mất cơ hội lên ngôi cửu ngũ?
Hắn nhìn cánh tay mình. Trước kia khi trở lại Trường An, thái y đã xem xét, trầm ngâm hồi lâu rồi đưa ra một phương pháp khiến hắn không thể chấp nhận: Tán công trở thành người thường, khi đó vảy tự nhiên sẽ tiêu tán.
Lúc ấy, Từ Trường An đã đến Trường An, Đại hoàng tử cầu cứu nhìn về phía phụ hoàng mình.
Thánh hoàng không trả lời, chỉ nói một câu: "Tốc về phương nam."
Lúc đó, lòng hắn như chìm xuống đáy vực, sự thất vọng trên mặt không sao che giấu nổi.
Phụ hoàng tuy không nói thẳng, nhưng đã bộc lộ thái độ.
Hiên Viên Sí không sao hiểu nổi, mấy tháng trước còn truy nã "Từ Trường An", mấy tháng sau đã lực đỡ hắn trở thành Bình Sơn Vương thế tử, thậm chí ngay cả khi thân sinh nhi tử có nguy cơ trở thành phế nhân và quái vật cũng mặc kệ. Điểm này khiến Đại hoàng tử thực sự không thể thấu.
Tâm tư đế vương còn khó nắm bắt hơn cả lòng dạ đàn bà.
Hắn không còn cách nào khác, giữa việc trở thành phế vật và trở thành quái vật, hắn đành chấp nhận vế sau.
Hắn lờ mờ cảm thấy phụ thân dường như đang kiêng dè điều gì đó, nên mới không ra tay với Từ Trường An.
Sinh ra trong nhà đế vương, hắn sớm hiểu một đạo lý: Đế vương gia không có tình cảm, chỉ có lợi ích và thực lực.
Hắn tin rằng, nếu một ngày thực lực bản thân đủ mạnh, phụ hoàng nhất định sẽ không ngăn cản hắn đoạt lấy tia chân long tinh huyết kia.
Vì thế, hắn chỉ có thể càng khắc khổ tu luyện. Chỉ khi thực lực cường đại, mới có khả năng giành lấy tài nguyên và dược vật.
Mỗi ngày hắn đều đến bờ biển, dùng trường bào che đi cánh tay, dùng việc đánh ra những cột nước biển cao vút để kiểm chứng sự tiến bộ của bản thân.
Một tiếng vang lớn truyền đến, Trạm Nam đang híp mắt liền bị đánh thức.
Hắn nhìn về phía trung niên nhân vận cẩm phục, trên mặt lộ vẻ thú vị.
Trung niên nhân kia dường như đang tu hành công pháp Long tộc, hơn nữa tu luyện cũng không tệ, đáng tiếc là hắn không có thân thể và huyết mạch của Yêu tộc. Nếu cứ tiếp tục như vậy, sợ rằng sẽ biến thành một kẻ không ra người, yêu không ra yêu.
Đại hoàng tử xoay chuyển bàn tay, một trảo rồng thình lình xuất hiện.
Vạt áo bay phấp phới, hắn vung chưởng về phía xa, nước biển bị đánh trúng bắn lên cao hàng chục trượng.
Ánh mắt Trạm Nam ngưng lại, nhìn thấy con rồng nhỏ được khắc trên vạt áo kia.
Hắn cẩn thận suy nghĩ, dường như chỉ có người hoàng thất mới được dùng hình rồng làm trang sức, trên mặt lộ vẻ tò mò.
Sau đó, hắn mỉm cười, một ý tưởng thú vị nảy ra trong đầu. Thế là, hắn đứng dậy.
Đại hoàng tử cũng chú ý tới người thanh niên có vẻ yêu dị, mấy ngày nay cứ nằm phơi nắng trên bờ biển.
Hắn cảm nhận được một luồng hơi thở kỳ lạ trên người đối phương, cũng không đoán định được thực lực người này. Dù sao đối phương cũng không quấy rầy mình, hai người mấy ngày nay đều rất ăn ý mà không tìm cách gây khó dễ cho nhau.
Ánh mắt Đại hoàng tử ngưng lại, dừng động tác, hắn thấy người thanh niên kia đang đi về phía mình.
Chỉ thấy người thanh niên mảnh khảnh vươn bàn tay trắng bệch, khẽ mỉm cười nói: "Xem ngươi vài ngày rồi, ta tên Trạm Nam."
Đại hoàng tử nhìn người thanh niên đang mỉm cười, cũng đưa tay ra.
"Lữ Sí." Họ Hiên Viên quá mức dễ lộ thân phận, vì thế hắn dùng họ của mẫu thân mình.
"Không biết Trạm huynh có gì chỉ giáo?" Đại hoàng tử hỏi. Khi người thanh niên này tiến lại gần, hắn chợt cảm thấy một nỗi thân thiết khó tả.
Trạm Nam mỉm cười nói: "Chỉ giáo thì không dám, chỉ là tại hạ có hứng thú rất lớn đối với công pháp mà Lữ huynh đang tu luyện."
Ánh mắt Đại hoàng tử ngưng lại, nhìn chằm chằm Trạm Nam.
Trạm Nam dường như không để tâm, tiếp tục nói: "Công pháp này hẳn là có nguồn gốc từ Long tộc, sau khi được nhân loại tu sửa lại thì người thường mới có thể luyện tập."
Đại hoàng tử hơi kinh ngạc, lời người thanh niên này nói quả thực không sai.
Loại "Long Hoàng Công" bá đạo này, theo ghi chép để lại, chính là do một vị đại năng dùng công pháp của Long tộc mà cải biến thành.
Trạm Nam không bận tâm đến ánh mắt kinh ngạc của Đại hoàng tử, thản nhiên nói: "Nhưng Lữ huynh lại vô tình tu luyện thành công trọn vẹn. Có phải ngươi cảm thấy khi vận dụng công pháp này, uy lực của nó mạnh hơn người khác rất nhiều không?"
Đại hoàng tử gật đầu đầy nghiêm trọng.
Trạm Nam vỗ tay nói: "Vậy thì đúng rồi. Lữ huynh dùng thân xác Nhân tộc, tự nhiên không gánh nổi công pháp của viễn cổ hung thú. Lâu dần, ngươi sẽ mất đi lý trí, biến thành kẻ không ra người, quỷ không ra quỷ."
Trong mắt Đại hoàng tử lóe lên tia sáng nguy hiểm.
Trạm Nam vội phất tay: "Tại hạ không cố ý vạch trần tử huyệt của ngươi, chỉ là y sư chữa bệnh, ắt phải bóc trần vết thương của người bệnh mà thôi."
Đại hoàng tử gắt gao nhìn hắn.
"Ngươi có cách giải quyết?"
Trạm Nam mỉm cười: "Tình trạng của ngươi là do thân thể và huyết mạch quá yếu, không thể chịu tải nổi công pháp."
Hắn giơ hai ngón tay lên: "Có hai cách. Thứ nhất: Phế bỏ công pháp." Nói đến đây, hắn liếc nhìn Đại hoàng tử, chỉ thấy vị này hừ lạnh một tiếng.
"Thứ hai, chính là tìm được Chân Long tinh huyết. Khi tu luyện đến cảnh giới cao thâm, long huyết sẽ không ngừng sinh sôi, bài trừ máu của nhân loại, cuối cùng hóa thân thành rồng."
Đại hoàng tử lạnh lùng nói: "Những điều này ta đều biết."
Nói xong, Đại hoàng tử xoay người định rời đi.
Hắn vốn tưởng gặp được hy vọng nên mới nán lại nói thêm vài câu, không ngờ nói nửa ngày cũng chỉ là vô nghĩa.
"Chờ đã!"
Nghe tiếng gọi của Trạm Nam, Đại hoàng tử dừng bước.
"Chân long khó tìm, nhưng máu của những thượng cổ hung thú khác cũng không kém cạnh. Ngươi có thể tìm một ít để cải thiện thể chất, cũng có thể giảm bớt bệnh trạng."
Đại hoàng tử mừng rỡ trong lòng, rốt cuộc cũng nghe được lời hữu ích. Hắn xoay người lại, trên mặt không lộ chút biểu cảm.
"Đa tạ."
Trạm Nam ngẫm nghĩ rồi nói: "Nhưng những thượng cổ hung thú này đều đã tuyệt tích, e là cũng khó tìm..."
Đại hoàng tử nghe ra ẩn ý trong lời hắn, lập tức hỏi: "Chẳng lẽ Trạm huynh có tin tức?" Vẻ mặt vội vàng không giấu vào đâu được.
Trạm Nam khẽ mỉm cười, lấy từ trong ngực ra một bình sứ, lắc lắc rồi đưa tới.
Đại hoàng tử đón lấy bình sứ, mở ra xem, một giọt máu màu xanh lục đang nằm tĩnh lặng bên trong.
Hắn có thể cảm nhận được năng lượng cường đại cùng hung lệ chi khí tỏa ra từ giọt máu này. Đồng thời, khi hắn nắm lấy bình sứ, luồng năng lượng dư thừa trong cơ thể hắn cũng dần trở nên bình ổn.
"Đây là?" Hắn nghi hoặc hỏi.
"Máu của Tương Liễu." Hung danh của Tương Liễu so với loài rồng cũng không hề kém cạnh, Đại hoàng tử không khỏi kích động.
"Ngươi muốn cái gì?" Đại hoàng tử cầm bình sứ, vẻ mặt như thể nắm chắc phần thắng.
Trạm Nam lắc đầu: "Ta vẫn chưa nghĩ ra."
"Ta cũng sẽ không trả lại ngươi đâu." Đại hoàng tử dứt khoát cất bình sứ đi.
Trạm Nam mỉm cười, không hề để tâm.
Đại hoàng tử suy nghĩ một chút, tháo miếng ngọc bội bên hông ném qua, trên đó khắc hai chữ "Hiên Viên".
"Nếu sau này nghĩ ra, cứ cầm ngọc bội này đến đây hoặc tìm ta ở Trường An." Đại hoàng tử ra vẻ ban ơn cho hạ nhân, giọng điệu kẻ trên nhìn xuống.
Trạm Nam không nhận lấy miếng ngọc, mặc cho nó rơi xuống bãi cát.
"Thiên địa rộng lớn, nếu ta thật sự đi tìm ngươi thì lại mang vẻ vụ lợi. Nếu có duyên thì tự nhiên sẽ gặp lại, còn nếu vô duyên, coi như là khách qua đường trong đời nhau vậy."
Nói đoạn, Trạm Nam ngẩng đầu, quay lưng rời đi.
Đại hoàng tử đứng tại chỗ, nhìn miếng ngọc bội trên bãi cát mà không động đậy.
Đồ hắn đã đưa ra thì không có lý nào thu hồi, hắn siết chặt bình sứ trong tay, không ngờ từ trước đến nay toàn là hắn ban ơn cho người khác, hôm nay lại rơi vào cảnh ngược lại.
Trạm Nam vừa rời đi, một thanh niên áo đen liền xuất hiện bên cạnh hắn.
"Thiếu chủ, vì sao phải đưa cho kẻ kia một giọt máu tươi?"
Trạm Nam nhìn bàn tay mình, trên ngón tay có một vết thương nhỏ, còn vương lại chút sắc xanh lục.
"Chỉ là một giọt máu thôi, cũng chẳng phải tinh huyết." Hắn đứng tại chỗ, mỉm cười nói: "Hơn nữa, thân phận kẻ này tuyệt đối không đơn giản. Nếu dùng một giọt máu mà khống chế được hắn, cớ sao lại không làm?"
Hắn nhìn sang thanh niên áo đen: "Đúng rồi, việc của Trạm Tư sắp xếp thế nào rồi? Người ở Việt Châu đã tới chưa?"
"Đã tới, mọi việc đã bàn bạc xong, sẵn sàng xuất binh đến đất Việt bất cứ lúc nào."
Trạm Nam gật đầu: "Đi thôi, chúng ta cũng đến đất Việt hội hợp với Trạm Tư."
Hắn đi về phía trước hai bước, đoạn bổ sung thêm một câu: "Dáng vẻ kẻ vừa rồi ngươi đã thấy qua chứ? Hãy đi điều tra thân phận của hắn cho ta."
Việt Châu thành.
Ba đường đại quân tề tựu, tổng cộng hơn mười vạn người, chia làm ba hướng đóng quân bên ngoài thành Việt Châu.
Những tướng soái phía trước được phái đi ngăn cản Việt Châu, kẻ thì đầu hàng, kẻ thì đã bỏ mạng.
Nay đại quân đã áp sát dưới chân thành!
Liễu Thừa Lang đứng trên tường thành nhìn xuống, khẽ thở dài một tiếng.
Thực lực đôi bên chênh lệch quá lớn, hắn không hiểu Hàn gia lấy đâu ra dũng khí để khởi binh phản loạn.
Lúc này, hắn chỉ hy vọng Lục Giang Kiều sớm đưa tin tức trở về.
Đang mải suy nghĩ, cửa thành chậm rãi mở ra, một đoàn người thúc ngựa phi nước đại xông vào. Rất nhanh sau đó, một vị trung niên văn sĩ vận áo xanh thở hồng hộc leo lên tường thành. Liễu Thừa Lang lộ vẻ vui mừng, đẩy xe lăn tiến về phía người nọ.
Hộ vệ của Lục Giang Kiều dừng lại tại chỗ, còn Lục Giang Kiều lập tức chạy đến trước mặt Liễu Thừa Lang.
Gương mặt hắn tràn đầy vẻ hân hoan, vội vàng nói: "Đã thương thảo xong, ba ngày sau Huyền Xà Bộ sẽ tới Việt Châu!"