Đại Đường Tích Châu Ký

Lượt đọc: 45785 | 8 Đánh giá: 9,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 90

❊ ❊ ❊

Bảo Châu định cưỡi lừa nhưng nó đã bị đưa về chuồng để giải độc, tạm thời không thể nhúc nhích.

Nàng bước nhanh ra phòng khách, gọi Bàng tổng quản xin một con ngựa, muốn tạm quay về khách điếm kiểm tra hành lý.

Bàng tổng quản lập tức sắp xếp, cho bốn gia đinh theo hầu.

Thập Tam Lang cũng vứt cả mâm rượu, lon ton chạy theo.

Mọi người lại nghe phía đầu tường có tiếng mắng ầm ĩ, như thể ai đó vừa bị cướp ngựa, khiến ai nấy đều bật cười, nụ cười chua chát pha chút giễu cợt.

Đợi hai người một trước một sau phóng ngựa hướng về huyện Linh Bảo, thoát khỏi cảm giác bị giám sát đè nén suốt cả ngày, mọi người trong Tàn Dương Viện mới đồng loạt thở phào.

Nghĩ đến cảnh Thanh Sam Khách cướp đường bỏ chạy, cả bọn phá lên cười, có người thì lạnh lùng, người thì bi ai, có kẻ thì hiểm độc, khiến xung quanh ai nấy đều đưa mắt dè chừng.

Cười đã đời, Hoắc Thất Lang lại giục người thua cuộc lấy vàng ra đãi tiệc.

Hứa Bão Chân vui vẻ rút túi trả liền.

Riêng Thác Bạt Tam Nương thì chẳng chịu, rót mấy chén rượu, rồi khẽ cười: “Đánh cuộc này kéo dài đến mai, ai biết được ta có thua thật không?”

Biết nàng hiếu thắng, chuyện nhỏ cũng chẳng chịu nhường, Hoắc Thất Lang cười: “Một đêm thôi, e rằng không có gì đột phá lớn đâu.”

Thác Bạt Tam Nương nhếch môi: “Cứ để mặc thì không.

Nhưng mèo nhỏ kia đã trúng bốn năm loại độc, dù cố gắng gượng mà đánh trận, thể lực lẫn nội lực đều cạn kiệt.

Nếu giờ cho hắn dùng thứ thuốc Đại Nhạc Tán thì đêm nay chắc chắn không còn giữ được thân trong sạch.”

Mọi người sững sờ.

Vì một ván cược, nàng định hạ thuốc mạnh với Vi Huấn!

Trong Tàn Dương Viện, gan ai lớn thì còn bàn, chứ gan Thác Bạt Tam Nương thì luôn được xem là lớn thứ hai, mà chẳng ai dám nhận mình là nhất.

Khâu Nhậm khoanh tay suy nghĩ, rồi chậm rãi nói: “Có thể hiệu quả thật, nhưng hắn sẽ đoán ngay là do sư tỷ ra tay. Tỷ không sợ hắn trả thù ư?”

Hoắc Thất Lang phụ họa: “Đại sư huynh xưa nay thù không để qua đêm. Hôm nay hắn thua, ngày mai hắn sẽ đòi cả vốn lẫn lời.”

Thác Bạt Tam Nương uống thêm mấy chén, âm thầm cân nhắc.

Ngày mai nếu bị truy đuổi khắp chân trời góc biển cũng chẳng lạ.

Mà nàng mới bị thương mấy hôm trước, tỳ bà chưa lành, có muốn chạy cũng chẳng nhanh nhẹn gì.

Chỉ vì một ván cược mà gây họa như vậy, quả là không đáng.

Huống hồ Vi Huấn từ nhỏ vốn tay tàn dạ độc, đối đầu kẻ khác không hề khoan nhượng.

Giờ đây trận chiến đã qua, địch thủ lần lượt xuất hiện, vị trí đầu đàn ấy sẽ liên tục bị thách thức, chẳng lúc nào được yên.

Nghĩ tới nghĩ lui, Thác Bạt Tam Nương đành bỏ lỡ cơ hội tuyệt vời này, thở dài một tiếng, tiếc nuối móc bình vàng ra trả nợ.

Bị lão tam lừa một vố, Vi Huấn đành trèo tường đoạt ngựa, một đường vội vàng phóng về huyện Linh Bảo.

Hắn cưỡi ngựa không quen, mà con ngựa kia cũng chẳng phải ngựa mình.

Đi nửa đường, ngựa nhất quyết không chịu chạy, hắn đành bỏ lại mà lao đầu chạy bộ.

Lúc đi ngang qua nơi Bàng Lương Ký và Tiêu Nhiễm làm lễ, hắn bất giác nghĩ: nếu nàng kết hôn, trông sẽ ra sao?

Hắn biết mình chẳng có vị trí gì trong đoàn rước dâu cả.

Nhưng nếu nàng không muốn lấy chồng, hắn nhất định sẽ trà trộn vào, phá vỡ nghi thức, đạp đổ kiệu hoa, giữa muôn người cướp nàng đi.

Rồi sau đó thế nào?

Hắn chưa nghĩ tới.

Có lẽ cũng chẳng sống nổi tới lúc đó.

Huống chi, hôm nay thấy nàng một mình đấu La Sát Điểu, oai phong lẫm liệt, hắn cảm thấy có lẽ một mình nàng cũng đủ sức tiêu diệt cả quân Thổ Phiên, cần gì ai cứu.

Mải nghĩ ngợi, hắn đã tới khách điếm.

Nghe tiếng vó ngựa đằng sau càng lúc càng gần, hắn không kịp vào cửa chính, đành trèo cửa sổ nhảy vào.

Rơi xuống đất, hắn vội vã đổ nước vào nghiên mực, làm bộ như vừa luyện chữ xong, rồi chui tọt vào giường, cuộn tròn trong chăn, chỉ để hở mặt mũi.

Vừa mới nhắm mắt, nàng đã đẩy cửa bước vào. Bước chân nhẹ như mèo, nhưng với hắn thì rõ mồn một. Nàng khựng lại một chút, rồi lặng lẽ ngồi xuống bên mép giường.

Vi Huấn căng cứng cả người, âm thầm chờ đợi: liệu nàng có giống như đối xử với Thập Tam Lang, nhẹ nhàng sờ trán nắm tay hắn chăng?

Từ nhỏ, hắn đã học cách không để lộ yếu điểm. Dù bị thương nặng, cũng phải giả vờ bình thản, nếu không sẽ bị giết. Chỉ khi ở cạnh nàng, hắn mới dám mơ tưởng đến sự yếu đuối, mong được nàng thương xót.

Hắn hiểu rõ: nàng là người bị hại, hắn chỉ mượn danh bảo vệ để ở gần nàng.

Hắn đã hứa sẽ đưa nàng tìm lại thân thế, lời hứa ấy đánh đổi bằng tính mạng, nên hắn không thể để lộ chút tình cảm nào.

Không dám chìa tay, cũng không thể mở lời.

Chính vì không thể, nên hắn càng hy vọng nàng chủ động. Mong nàng nắm tay, sờ trán, nói đôi lời dịu dàng.

Mùi hương thân quen thoảng lại, từng tấc da thịt hắn căng lên vì hồi hộp chờ đợi.

Bảo Châu bị Thác Bạt Tam Nương khơi gợi nghi ngờ, cứ ngỡ Vi Huấn đã trở lại dọn dẹp hành lý, nhưng vừa đẩy cửa thấy hắn đang ngủ trên giường thì mới thở phào.

Nàng rón rén đến bên giường, ngồi xuống, ôm gối ngay ngắn.

Hắn vốn sắc sảo lạnh lùng, luôn như lưỡi kiếm bên hông, ai thấy cũng phải tránh xa. Giờ đây, khi ngủ, vẻ sắc nhọn ấy thu lại, như lưỡi đao được tra vào vỏ, khiến người ta muốn đến gần.

Trải qua một trận ác chiến, nàng nhận ra giang hồ quả thực là chốn hiểm ác, không giống triều đình nơi mưu sâu kế hiểm. Giữ mãi vẻ mạnh mẽ, kỳ thực cũng rất mỏi mệt.

Thấy hắn ngủ yên, nàng vô thức đưa tay, định thử xem da mặt hắn có lạnh như lòng bàn tay không.

Nhưng tay vừa chạm gần, nàng lại dừng. Trước đây nàng từng chăm sóc Lý Nguyên Ức, Thập Tam Lang , hay Dương Hành Giản, chưa từng e dè. Nhưng lần này, dù lòng tràn thương cảm, tay lại không dám chạm.

Tay nàng khựng lại giữa không trung, má ửng đỏ, tim đập thình thịch.

Nàng tự nhủ: chắc do mình uống hơi nhiều, men còn chưa tan hết.

Lại nghĩ: hắn là cao thủ, chỉ cần chạm vào sẽ cảnh giác, thôi thì đừng quấy rầy.

Do dự mộthi, nàng lặng lẽ rút tay lại.

Cảm thấy ngượng ngùng không rõ nguyên do, nàng đứng dậy, bước nhẹ tới bàn xem.

Chữ hắn luyện chỉ mới vài hàng, càng về sau càng nguệch ngoạc, rõ là vì mệt mỏi nên buông bút nghỉ ngơi.

Nàng khẽ cười, chẳng giận gì.

Luyện chữ vốn là cái cớ để giữ chân hắn, đâu thể mong thành tài trong một đêm.

Ngoài cửa, ánh chiều rơi nghiêng. Nhìn lại suốt một ngày biến động, lòng nàng dâng lên bao cảm xúc.

Nàng chấm mực viết tám chữ: “Tiễn vô hư phát, thù bất quá đêm”, rồi lấy chủy thủ bên hông đặt lên làm chặn giấy. Sau đó nàng khẽ khàng rời khỏi phòng.

Vừa khép cửa, nàng định gọi Thập Tam Lang đến hỏi rõ câu nói “đảo lộn Đại Đường” là có ý gì.

Nhưng đi vài bước, rời khỏi bầu không khí quái lạ kia, đầu óc dần sáng lại.

Nhớ lại một số chi tiết, nàng càng nghĩ càng thấy bất ổn.

Trong phòng chỉ thấy hắn mặc một lớp trung y trắng, không có áo khoác xanh hay đôi giày.

Nếu nói mệt quá mà ngủ không cởi áo cũng được, nhưng giày cũng không thấy?

Ai lại nằm chăn kín mít cả người như thế?

Nhớ lại câu hắn từng hứa: “Hai ngày không vận chân khí, tránh đụng độ.” Hắn nói không dùng chân khí, chứ chẳng nói không chạy nhảy. Cân nhắc từng lời, nàng bỗng hiểu ra.

Biết rõ sự thật, nàng chẳng biết nên khóc hay cười. Nhưng với thân phận nàng, làm sao quay lại kéo chăn hắn ra vạch mặt? Như thế quá xấu hổ.

Không hiểu sao, bị hắn lừa lần này, nàng lại thấy vui vui. Tự nhủ: nếu hắn được chứng kiến trận chiến hôm nay, chắc sẽ xiêu lòng vì nàng đâu nỡ bỏ đi vô ích như thế.

Thôi thì cứ làm ngơ, cho hắn đắc ý một lúc.

Nàng khẽ lắc đầu, bật cười, rồi thong thả bước đi.

Nghe tiếng bước chân nàng xa dần, khao khát chờ mong tan biến, nỗi hụt hẫng càng dâng lên dữ dội. Không lời, không tiếng, con mèo nhỏ bị thương ấy chỉ biết cuộn mình lại, lặng lẽ chịu đựng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »