Đại Đường Tích Châu Ký

Lượt đọc: 45805 | 8 Đánh giá: 9,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 35

❊ ❊ ❊

Sáng ngày mới, vừa dùng xong cháo, chưa kịp ngơi nghỉ, Bảo Lãng đã sai thân binh đến mời Phương Hiết tiểu thư ra ngoài cưỡi ngựa ngắm cảnh đạp thanh.

Rõ ràng đêm qua còn giao đấu đến mấy lượt, thế mà hôm nay hắn lại như chưa hề có chuyện gì, còn đưa ra lời mời quá mức này.

Dương Hành Giản nghe xong, thoạt đầu ngẩn ra tưởng mình nghe nhầm, hồi lâu mới định thần, rồi nổi trận lôi đình mắng lớn: “Lão phu sống đến từng này tuổi, chưa từng thấy ai mặt dày vô sỉ, lòng dạ như lang sói đến thế!”

Ngô Trí Viễn vốn đang đứng bên trò chuyện, nghe vậy cũng đâm lúng túng, gượng cười nói: “Gái chưa chồng, trai chưa vợ, Bảo Lãng lại là người văn nhã khôi ngô, tiền đồ rộng mở, chủ bộ cần chi nổi giận đến thế…”

Dương Hành Giản giận không kiềm được, gọi cả họ tên mà quát: “Ngô Trí Viễn!

Ngươi nuốt cả lương tâm cho chó gặm rồi sao?

Ngươi cũng có con gái chưa gả, sao không đem chính nữ nhi của mình ra mà ghép đôi với tên trời đánh kia?!”

Ngô Trí Viễn chỉ cười gượng: “Thần cũng muốn lắm chứ, chỉ tiếc đặc sứ chướng mắt đó thôi.

Chủ bộ là người nhà họ Dương ở Hoằng Nông, vốn là danh gia vọng tộc, sao có thể sánh cùng đám nghèo hèn như chúng thần?”

Bảo Châu cũng thấy khó hiểu, vừa nhận bát trà súc miệng từ tay tỳ nữ, vừa chậm rãi hỏi thân binh: “Thành đã đóng, còn đi đạp thanh nơi nào được?”

Gã thân binh thần sắc có phần căng thẳng, đáp: “Nghe nói phía tây thành có một nhà dân đến báo án, nghi rằng hung thủ vụ trộm châu đã từng tới đó gây án.”

Dương Hành Giản nghe xong hít mộthi thật sâu, mắt mở trừng trừng: “Ta có nghe nhầm không đấy? Đi hiện trường án mạng để đạp thanh?!”

Bảo Châu cũng khựng lại, rồi khẽ lẩm bẩm: “Thật là… có điều thú vị.”

Dương Hành Giản trộm nhìn sắc mặt công chúa, thấy nàng không hề nổi giận vì lời mời khiếm nhã kia, trong lòng lại càng lấy làm kinh lạ.

Mới hôm qua thôi, nàng còn kinh hãi đến khóc trên đường về, thế mà qua một đêm, lại ung dung dùng bữa, sắc mặt ổn định, chẳng khác gì chưa từng xảy ra chuyện gì.

Bảo Châu đặt chén trà xuống, nói với thân binh: “Bảo hắn chuẩn bị ngựa cho chu đáo, ta phải thay xiêm y.

Nói trước, nếu hắn đã mời ta cưỡi ngựa ra ngoài, mà ngựa xấu hay chậm chạp thì ta chẳng buồn động đến đâu.”

Dứt lời, nàng đứng dậy bước lên lầu thay áo.

Dương Hành Giản hoảng hốt đến suýt quỳ sụp xuống, lo lắng can ngăn: “Công… hắn vô lễ như thế, trăm ngàn lần không nên!

Lại nói hiện trường hung án dơ bẩn máu me, đâu phải nơi Phương Hiết tiểu thư có thể đặt chân tới?”

Bảo Châu điềm nhiên đáp: “Dù sao cũng còn hơn bị nhốt mãi trong chiếc lồng son này. Vả lại, án chưa phá, hắn sao có thể để chúng ta rời khỏi đây? Thà sớm giải quyết cho xong.”

Dương Hành Giản gấp đến xoay vòng như kiến bò chảo nóng, mà quanh đây lại toàn người ngoài, chẳng tiện hỏi rõ ý tứ nàng, còn chưa kịp mở lời thêm, Bảo Châu đã đi khuất.

Thực lòng mà nói, nếu đã chắc Vi Huấn vô tội, thì chi bằng tìm cách phá án trước một bước, giúp hắn rửa sạch oan khiên.

Chính mình cũng có thể sớm thoát khỏi vũng bùn dây dưa này.

Bảo Lãng năm lần bảy lượt gây khó dễ, chẳng qua là sốt ruột tìm tang vật, phá vụ án cho sớm.

Nếu không, với thân phận đặc sứ để mất báu vật trong tay, hắn cũng chẳng thoát nổi trách nhiệm.

Nàng tuy không muốn để hắn toại nguyện công lao, nhưng nếu hiện tại mục tiêu trùng hợp, cả hai đều muốn tìm ra hung thủ, thì có thể lợi dụng lẫn nhau.

Nghĩ đến đó, nàng tin Bảo Lãng sẽ không dám giở trò gì khác trước mặt bao người.

Sau khi tính toán xong xuôi, Bảo Châu chọn mặc bộ váy mà phu nhân Ngô Trí Viễn từng tặng, chỉnh trang dung nhan, dung mạo kiều diễm mà vẫn đoan trang, nhẹ nhàng mà bước ra khỏi tư thất.

Quả nhiên, Bảo Lãng đang đứng đợi nơi lối vào, bên cạnh hai con ngựa đã dắt sẵn.

Một con hắc mã thân cao chân dài, vóc dáng mạnh mẽ, thần thái kiêu hùng là tuấn mã hiếm có từ Đột Quyết.

Nó đứng cũng không yên, chân trước dẫm đất, miệng phì hơi, ánh mắt lạnh lùng khó gần.

Thấy nàng đến, Bảo Lãng chắp tay cười nói: “Nghe nói Phương Hiết tiểu thư thích cưỡi ngựa tốt, ta từ Từ Châu tới không kịp chuẩn bị chu đáo, đành đem ngựa của mình dâng ra.

Có điều con ngựa này mới đến Trung Nguyên, tính khí còn dữ dằn, sợ không hợp với tiểu thư khuê các.

Vì thế, ta khuyên tiểu thư nên chọn con ngựa cái dịu ngoan này, an toàn hơn.”

Lời hắn vừa dứt, Bảo Châu chẳng buồn đáp. Nàng ngắm kỹ con hắc mã một lượt, rồi vươn tay, dịu dàng nói với nó mấy câu bằng tiếng Đột Quyết.

Ngựa sững lại, ngẩng đầu ngửi ngửi tay nàng, rồi dụi đầu vào lòng bàn tay, mặc cho nàng xoa vuốt.

Bảo Châu tiếp tục trò chuyện với nó bằng giọng mẹ đẻ, đoạn quay đầu nhìn Bảo Lãng: “Nó chẳng phải hung dữ, chỉ là không hiểu tiếng người, nên mới cô độc.

Ta chưa từng gặp con ngựa nào ta không thuần phục được.

Chi bằng ngươi hãy cưỡi con ngựa cái dịu dàng ấy thì hơn.”

Bảo Lãng thầm giật mình, ngoài mặt vẫn tươi cười ôn hòa khen ngợi, rồi đưa tay ra mời nàng lên ngựa.

Nhưng nàng chẳng buồn đếm xỉa, nhẹ nhàng đi ngang qua, tay áo khẽ lướt gió, váy áo bừng nở như đóa mẫu đơn, uyển chuyển mà tung người lên yên.

Chân vừa đạp vào bụng ngựa, liền giẫm trúng huyệt ngứa, con hắc mã hí khẽ một tiếng, đứng yên ngoan ngoãn.

Mọi động tác nàng làm đều thuần thục, đúng là dáng vẻ người từng quen ngựa.

Trên đầu nàng đội mũ có rèm che, tay dài phủ kín, da thịt không hở chút nào, phong thái trang nhã, đúng bậc quý nữ vọng môn ra đường.

Bảo Lãng đưa tay ra không ai đáp, chỉ có thể ngượng ngùng cười, rồi lặng lẽ trèo lên con ngựa cái chiều cao chưa đến vai mình.

Hai người sóng vai cưỡi ngựa ra khỏi phủ, theo sau là tám thân binh của Bảo Lãng và tám nha dịch huyện hạ Khuê.

Đội ngũ chỉnh tề, im ắng.

Tùy tùng ai nấy cũng răm rắp nghe lệnh Bảo Lãng, chẳng ai dám hó hé nửa lời.

Bảo Châu chẳng rõ hắn từng làm gì, nhưng cũng cảm nhận rõ, người này đối với kẻ dưới tuyệt chẳng phải hạng mềm lòng.

Con ngựa này tuy được trang bị dây cương và yên ngựa hoa mỹ, bờm còn được chải thành năm cánh hoa tinh xảo, nhưng trên cổ lại đầy vết roi, đủ thấy nó từng bị đối xử chẳng mấy dịu dàng.

Cả đoàn đi một mạch đến nhà người báo án ở phía tây thành.

Đó là một hộ dân nghèo, nhà cửa cũ kỹ, mái ngói xộc xệch, nhiều chỗ hỏng đã phải vá lại bằng cỏ tranh.

Trong sân chỉ có hai gian nhà thấp, nhìn là biết dân nghèo thật thà.

Bảo Châu để ý, nhà này áp sát tường thành, mà đoạn tường ấy lại có một lỗ thủng khá lớn, thấp hơn hẳn những đoạn khác nửa trượng.

Bảo Lãng thấy nàng ngẩng đầu nhìn kỹ chỗ hổng trên tường thành, liền bật cười khen: “Phương Hiết tiểu thư thật tinh mắt, vừa đến đã nhìn ra điểm then chốt.”

Bảo Châu không đáp, chỉ khẽ lắc đầu.

Người báo án là một gã đàn ông trung niên thô kệch, dáng vẻ nhem nhuốc xấu xí, đang quỳ rạp nơi cửa, liên tục cúi đầu lạy Bảo Lãng, giọng nói khẩn thiết: “Xin đại nhân chủ trì công đạo!

Thê tử tiểu dân bị tên trộm bắt đi mất, lại còn lấy luôn ba mươi quán tiền của nhà!”

Nghe vậy, Bảo Châu thầm nghĩ: thì ra không phải án mạng, chỉ là vụ trộm cướp thông thường.

Một tên nha dịch nghiêm giọng quát: “Ngươi làm sao dám chắc là tên trộm bảo vật bắt thê tử ngươi?”

Gã trung niên lập tức đáp: “Tối hôm đó thê tử tiểu dân đi lạc đường vì thành bị phong, nửa đêm thần nghe có người dẫm nóc nhà, rồi nhảy vút lên chỗ tường hổng kia, thoắt cái đã mất hút.

Ngoài tên đạo tặc lấy trộm báu vật ở Phật tháp ra, thì còn ai có bản lĩnh ấy?”

Dân chúng vây quanh xôn xao bàn tán. Có kẻ bỗng bật cười gọi lớn: “Thê tử hắn có ngoại hiệu là ‘nửa tấn’, thằng nào ngu mà đi trộm bà ấy về?!”

Bảo Lãng sa sầm mặt, ra lệnh lôi kẻ nói ra khỏi đám đông, bắt quỳ xuống tra hỏi.

Người kia vốn chỉ định đùa vui trong đám người, không ngờ lại bị bắt thật, sợ hãi vội phân trần: “Tiểu dân không dám dối!

Thê tử Trình lão nhị cao không quá năm thước, nặng cỡ hơn tạ.

Cả người tròn trịa như cối đá, ai cũng gọi là ‘nửa tấn’!”

Bảo Châu nghe thế thì bật cười khúc khích. Bảo Lãng lấy làm lạ, quay lại nhìn nàng: “Phương Hiết tiểu thư cười điều gì?”

Bảo Châu che miệng cười, nhẹ nhàng đáp: “Chỉ là nghĩ đến cảnh tên trộm bé nhỏ cõng một người đàn bà nặng đến hơn hai trăm cân trèo tường cao ba trượng mà chạy thoát, thật là tức cười.”

Cho dù có lỗ hổng trên tường, nhưng cao đến ba trượng, kẻ có khinh công thượng thừa cũng khó mà cõng người trèo lên. Chỉ cần ngẫm kỹ đã biết lời ấy là chuyện bịa.

Bảo Lãng cũng bật cười: “Quả là báo án hoang đường.”

Ngay lúc đó, trong đám đông lại có người kêu lên: “Trình lão nhị còn thiếu tiểu dân hai quan tiền, đã hơn một năm chưa trả!

Trong nhà hắn mà có tới ba mươi quán tiền mặt, sao lại không trả nợ tiểu dân?”

Bị vạch mặt liên tiếp, gã trung niên mồ hôi đầm đìa, mặt mày xám ngoét, lắp bắp: “Nhưng… nhưng thê tử tiểu dân quả thực mất tích!

Từ ngày thành đóng đến giờ, nhà tiểu dân ở huyện Hạ Khuê không còn ai thân thích, bà ấy có thể đi đâu được chứ?”

Bảo Lãng vốn chẳng màng quản mấy chuyện lặt vặt trong dân gian, lại đang sốt ruột vì án lớn chưa phá, tâm trí đâu mà dây vào đám dân nghèo này.

Sắc mặt hắn trầm xuống, lạnh lùng ra lệnh: “Tội loan tin thất thiệt, gây hoang mang, đánh một trăm trượng, xử theo luật.”

Bảo Châu nghe thế thì giật mình.

Một trăm trượng là hình phạt cực nặng, đánh một trận ấy, nhẹ thì tàn phế, nặng có khi mất mạng.

Rõ ràng chỉ là lời nói dối để giữ thể diện, mà hắn lại thẳng tay GIẾT NGƯỜI.

Nàng liền xoay người, nhẹ nhàng từ trên ngựa bước xuống, làm ra vẻ hiếu kỳ mà nói: “Ta chưa từng thấy nhà dân thường sống thế nào, muốn vào trong ngó thử một lượt.”

Bảo Lãng không nghi ngờ, cũng theo xuống ngựa đi cùng.

Hai gian nhà kia không chỉ xiêu vẹo, mà còn tồi tàn, bẩn thỉu đến khó tin.

Bảo Châu không hiểu nổi người ta làm sao có thể ngủ trong hoàn cảnh như thế.

Bảo Lãng giận dữ hất tung mấy món rách nát ra ngoài, miễn cưỡng dọn một khoảng đất trống cho nàng đặt chân.

Phía sau nhà là một khoảng sân nhỏ, tựa vào tường thành, rộng chưa đầy ba trượng, cỏ dại mọc um tùm, giữa sân đặt một phiến đá mài cũ kỹ.

Xem ra, nếu nói có kẻ khinh công cao cường đạp nóc nhà nhảy lên chỗ hổng, thì cũng có phần hợp lý.

Bảo Châu dạo một vòng trong sân, phát hiện giữa đám cỏ dại có vương vãi ít đất vụn còn mới, mà cả khu đất xung quanh đều khô cứng nứt nẻ, chẳng có dấu hiệu từng bị đào bới như lời Vi Huấn từng nói.

Vậy thì đất vụn này từ đâu mà ra?

Nha dịch áp giải khổ chủ và hai hàng xóm tới.

Nghe tin mình sắp bị đánh một trăm trượng, gã trung niên run lẩy bẩy, nước tiểu chảy cả ra quần, miệng liên tục lắp bắp: “Bà ấy bỏ tiểu dân thật rồi…

Là tiểu dân sĩ diện quá, mới dựng chuyện vu cho tên trộm…

Tiểu dân xin nhận tội bịa chuyện!”

Bảo Châu quay sang hỏi hai người hàng xóm: “Hắn nói đêm ấy có người dẫm lên mái nhà, các người có nghe thấy gì không?”

Một người lắc đầu: “Thảo dân ngủ như chết, chẳng hay biết gì.”

Người kia nói: “Thảo dân có nghe thấy trong sân vang lên tiếng động rất nặng, như có vật gì rơi xuống. Nhưng cũng không rõ có phải tiếng giẫm lên mái nhà không.”

Hai nha dịch trèo thang lên mái kiểm tra, nhưng mái nhà vốn đã mục nát, lỗ thủng khắp nơi, không thể xác định dấu vết người từng qua lại.

Cả căn nhà và sân vườn đều phảng phất mùi ẩm mốc, bụi bặm lâu ngày không ai quét dọn.

Bảo Châu đứng chốc lát đã cảm thấy khó thở, toan quay đi, thì bất chợt ánh mắt dừng lại trên phiến đá mài cũ.

Nơi đó, có một vết nứt mới.

Nàng khẽ cúi người sờ thử, thấy mặt đá vương chút đất ẩm.

Liền quay lại nói: “Nhờ các vị nhấc phiến đá này ra, để ta xem phía dưới thế nào.”

Giọng nàng tuy dịu dàng, nhưng mang theo khí chất khiến người ta không dám trái lời. Đám nha dịch nhìn Bảo Lãng, thấy hắn không ngăn cản, lập tức vâng lệnh, tìm dây thừng lăn đá ra.

Một tiếng “rầm” trầm nặng vang lên.

Khổ chủ lập tức quỳ thụp xuống, nước mắt nước mũi lèm nhèm, kêu rên: “Thê tử theo trai bỏ trốn, tiểu dân chỉ vì mất mặt mà dựng chuyện… Tiểu dân xin chịu tội dối trá!”

Phía dưới phiến đá là lớp đất mới bị đào bới, còn ướt và xốp. Lẽ ra nếu chỉ do phiến đá đè lâu ngày thì đất phải cứng, không ẩm thế này.

Nhưng điều khiến Bảo Châu chú ý là giữa lớp đất ấy, có lẫn vài sợi rễ cỏ nhỏ.

Loại cỏ ấy không thể mọc ở nơi không có ánh sáng, lại càng không thể mọc xuyên qua một phiến đá đè nặng. Điều đó chứng tỏ: đất này bị đào lên, lẫn cỏ vào, rồi mới được lấp lại.

Nàng chậm rãi quay đầu, ánh mắt dừng lại trên kẻ vừa “thú tội” dối trá kia. Gã sợ đến co rúm lại, mặt trắng bệch như giấy.

Bảo Châu khẽ thở dài, rồi quay sang nha dịch nói: “Đào sâu xuống thử xem.

Nếu ta đoán không nhầm, người đàn bà mất tích kia không bị bắt cóc, cũng chẳng theo ai bỏ trốn, mà đang nằm ngay dưới phiến đá mài này.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »