Đại Đường Tích Châu Ký

Lượt đọc: 45631 | 8 Đánh giá: 9,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 27

❊ ❊ ❊

Bảo Châu lúng túng, khẽ liếc sang Thập Tam Lang . Chú tiểu cũng co người lại, vẻ mặt lấm lét, lặng lẽ buông cây gậy dùng để phòng thân xuống đất.

Hiểu lầm này quả là to chuyện.

Thập Tam Lang ấp úng giải thích: “Sư huynh… sư huynh tưởng ngươi là người xấu…

Ai bảo ngươi cứ len lén bám theo Cửu Nương!

Hỏi cũng không chịu nói, dọa cũng không đi, cứ dai như keo, càng nhìn càng thấy khả nghi.

Sư huynh chỉ còn cách ngày đêm canh chừng, sợ ngươi làm điều bất lợi với tỷ.”

Dương Hành Giản tức đến tím mặt, chỉ vào vết bầm trên cổ, lớn tiếng mắng: “Tiểu hòa thượng chớ có ăn nói bừa bãi! Rốt cuộc ai là kẻ ác?! Hắn mấy phen định lấy mạng ta cho hả giận đó!”

Thập Tam Lang thở dài: “Đại sư huynh nếu muốn giết ngươi thì một trăm cái đầu cũng chẳng còn. Hắn chẳng qua thấy ngươi chưa thật sự làm điều gì mờ ám nên mới nương tay mà tha thôi.”

Dương Hành Giản run người vì giận, giọng đầy phẫn uất: “Công chúa ngày ngày âu sầu, khóc không ngớt, đó chẳng phải là vì bị áp chế sao?!

Thử hỏi người bình thường có thể sống như vậy ư?

Các ngươi sao lại dám trắng đen đảo lộn, nói ngược thành xuôi?!”

Thập Tam Lang bị mắng đến tròn mắt, lắp bắp: “Chẳng qua là tỷ ấy ăn phải trái có sâu thì khóc, không phải tụi ta cố ý khi dễ tỷ ấy đâu…”

Bảo Châu xấu hổ đến đỏ mặt, ho nhẹ hai tiếng che giấu, giọng nhỏ như muỗi kêu: “Chuyện này thật sự là hiểu lầm…

Vi Huấn là người ta thuê làm hộ vệ, hoàn toàn không phải là kẻ gian gì cả, chủ bộ không cần quá lo.

Hắn tuy thích trêu chọc người, bề ngoài cũng hơi… hơi khả nghi, nhưng chưa từng có hành vi nào thực sự… tệ bạc với ta.”

Nói đến đây, giọng nàng nhỏ dần, có chút không vững vàng.

Thật ra, Vi Huấn nhìn qua đúng là dễ khiến người ta sinh lòng nghi ngại.

Một kẻ phiêu bạt không nơi nương tựa, mặt lúc nào cũng nở nụ cười giễu cợt, ai hắn cũng chẳng kính, lời ăn tiếng nói lại thô lỗ.

Khi xưa ở chùa Thúy Vi mới gặp, nàng cũng chỉ vì không còn ai để trông cậy mới phải miễn cưỡng nhờ hắn làm hộ vệ.

Dọc đường, hắn khiến nàng tức đến phát khóc không dưới vài lần.

Khác hẳn những kẻ giang hồ cục mịch như Lưu Mậu, Hoắc Thất Lang, nàng và Dương Hành Giản vốn xuất thân từ nhà thế tộc, từ nhỏ đã nghe kể bao chuyện về “tôi tớ gian tà át quyền chủ nhân”.

Sau loạn Thiên Bảo, thiên hạ đại loạn, lễ nhạc suy vi, nhiều chuyện tỳ nữ soán vị, nô tài bức hại chủ nhân đã chẳng còn là điều hiếm lạ, thậm chí ngay cả hoàng đế cũng từng bị nội giám nắm thóp.

Thế nên khi thấy Vi Huấn vô lễ, thái độ bất kính, Dương Hành Giản đoán hắn là hạng nô tài phản chủ, cũng là chuyện dễ hiểu.

Huống hồ, công chúa nay thân thế cô độc, tuổi còn trẻ, nhan sắc khuynh thành chẳng phải là đích ngắm dễ bị lạm dụng hay sao?

“Tóm lại, ở đây không hề có chuyện ép buộc hay áp chế gì hết, chủ bộ không cần lo nghĩ quá xa.” – Bảo Châu lên tiếng đính chính.

Dương Hành Giản tuy ngoài mặt kính cẩn vâng lời, song trong lòng vẫn dậy sóng ngờ vực.

Trong mắt ông, công chúa vốn ngây thơ lớn lên nơi thâm cung kín cổng cao tường, nay lại rơi vào tay kẻ thô bạo tàn độc, tất phải chịu đủ đòn roi và đe dọa.

Chẳng qua nàng sợ hãi, không dám nói thật mà thôi.

Ông nghĩ: “Công chúa là báu vật của hoàng tộc, vậy mà giờ lưu lạc vào tay kẻ gian, chịu đựng khổ nhục không ai hay biết, lại còn phải giả vờ an ổn.

Làm thần tử, há có thể không đau lòng?

Ta càng phải cẩn trọng, hết lòng bảo vệ, giữ gìn thanh danh và phẩm giá cho trọn vẹn.”

Thiều vương ngày đêm tưởng nhớ muội muội, thương nàng đến phát điên.

Giờ đây biết nàng còn sống đã là kỳ tích giữa trần thế.

Cho dù thân này có tan xương nát thịt, vượt nước băng rừng, ông cũng quyết phải đưa nàng an toàn trở về U Châu.

Lòng đã rõ ràng, Dương Hành Giản không nói thêm lời nào, chỉ dùng ánh mắt đầy xót xa mà lặng lẽ dõi theo nàng.

Bảo Châu trông thấy ông áo quần tả tơi, thương tích đầy người, nghĩ đến những ngày qua chắc hẳn bị Vi Huấn dằn vặt chẳng ít.

Tuy chỉ là hiểu lầm, nhưng một kẻ văn nhược, đến lừa còn không đánh nổi, vậy mà vẫn cắn răng chịu đựng, nhất quyết không khai thân phận nàng, một lòng tìm cách cứu viện như thế chẳng phải là bậc trung thần gan dạ, xứng đáng được huynh trưởng nàng tin tưởng sao?

Nàng cũng thầm thương xót nhìn ông, ánh mắt chan chứa ân tình.

Hai người lặng lẽ nhìn nhau, trong lòng cùng một niềm đồng cảm.

Bỗng Bảo Châu khẽ “à” lên một tiếng, như sực nhớ điều gì.

Thì ra mấy ngày gần đây Vi Huấn hay thất thần, sinh hoạt cũng khác thường thì ra là bởi luôn dè chừng người lạ bám theo.

Hắn tưởng Dương Hành Giản là kẻ địch, lại không rõ thân phận, thấy bị theo mãi không dứt, muốn thoát cũng không dễ, trừ phi ra tay ác độc.

Hắn rõ ràng không làm, chỉ ngồi rình rập canh chừng, chẳng phải là đang cố nhẫn nại hay sao?

Nghĩ vậy, nàng càng thêm bối rối, cảm thấy mọi việc xung quanh người kia, càng lúc càng trở nên khó đoán.

Giữa lúc trầm tư, bên ngoài chợt vọng tới tiếng nha dịch điều tra. Tiếng bước chân rậm rịch, tiếng quát tháo mỗi lúc một gần…

Dương Hành Giản ngập ngừng rồi hỏi: “Thần có một điều nghĩ mãi không thông, xin hỏi công chúa, người làm sao có thể thoát ra được từ địa cung?”

Bảo Châu thở dài nặng nề: “Chuyện đó lại là một chuyện kỳ quái, nếu nói ra thì chẳng ai tin.

Có dịp rảnh rỗi, ta sẽ kể rõ cho ngươi nghe.

Bây giờ, điều phải lo lắng là ta không có giấy tờ chứng minh thân phận.

Ngô Trí Viễn vừa ban lệnh đóng thành bắt giặc, nếu tra xét tới nơi này, sợ rằng ta sẽ bị nghi ngờ, phiền toái không nhỏ.”

Dương Hành Giản mỉm cười: “Công chúa không cần lo, thần đến đây là để giải quyết chuyện đó.”

Vừa nói, ông vừa lấy ra một quyển hộ tịch thật, trong đó ghi rõ tên họ, tuổi tác, thân phận của sáu người trong một hộ gia đình.

Ông chỉ tay vào một dòng: “Nữ – Dương Phương Hiết – mười lăm tuổi, con gái”, rồi nói: “Xin công chúa chịu chút thiệt thòi, tạm thời mượn danh nghĩa là nữ nhi của thần.”

Bảo Châu nhận lấy hộ tịch, chăm chú xem kỹ, vui mừng nói: “Ngươi làm việc quả thật chu toàn.” Rồi nàng lại hỏi: “Nhưng Phương Hiết thật sự là nữ nhi của ngươi sao? Hiện giờ người ấy ở đâu?”

Dương Hành Giản đáp, giọng đều đều: “Là trưởng nữ của thần. Năm nọ lâm bệnh nặng rồi mất, nội tử trong nhà vì thương tiếc mà dặn thần giữ nguyên hộ tịch, chưa từng gạch bỏ.”

Bảo Châu nghe xong, không khỏi lặng người. Nhìn Dương Hành Giản thần sắc bình thản, nàng thấy trong lòng dậy lên một nỗi cảm khái khó tả.

Có được tờ hộ tịch này, nàng liền trở thành người dân có danh phận hợp pháp, không còn sợ bị nha lại tra xét.

Sau này đi đường, qua trạm kiểm cũng thuận tiện hơn rất nhiều.

Chỉ tiếc, giờ phút này Vi Huấn vẫn chưa trở về, khiến lòng nàng không khỏi canh cánh.

Dương Hành Giản hỏi tiếp: “Vậy… tên hộ vệ áo xanh kia hiện giờ đang ở đâu?”

Bảo Châu chau mày, lắc đầu: “Ta cũng không rõ. Hắn chỉ nói ra ngoài giải quyết một việc, rồi mãi không trở lại. Sau đó chẳng bao lâu thì có lệnh đóng cổng thành.”

Dương Hành Giản trầm ngâm.

Trong lòng ngờ vực: “Tên áo xanh kia biến mất ngay lúc thành bị đóng, e rằng hắn chính là trọng phạm đang bị truy nã, sợ bị tra xét thân phận nên trốn đi mất.

Nếu vậy, việc đóng thành lại vô tình cứu được công chúa.”

Ông vốn là người mưu lược trong phủ thân vương, nghĩ ngợi một lát đã sắp xếp được kế sách, liền nói: “Không cần gấp gáp rời đi trong đêm.

Thần sẽ chuyển sang ở tại tiệm nhà họ Tôn, vừa tiện gần gũi để chăm sóc, vừa dễ ứng biến.

Chỉ là, tiểu sư phụ đây e phải tạm rời đi nơi khác.”

Thập Tam Lang sửng sốt: “Sao lại thế? Đại sư huynh bảo ta ở lại để chăm sóc Cửu Nương.”

Dương Hành Giản nghiêm nghị nói: “Tiểu sư phụ chưa rõ tình hình, hiện trong thành đang nghiêm tra những tăng nhân từ nơi khác tới. Nếu ở đây, ngươi sẽ khiến công chúa gặp nguy.”

Thập Tam Lang cãi lại: “Ta có giấy tăng tịch, đã đăng ký ở chùa Liên Hoa, không phải là tăng nhân lang thang.”

Dương Hành Giản vờ ngạc nhiên: “Gì cơ?

Đã đăng ký tại chùa Liên Hoa mà ngươi không trở về?

Giờ quan phủ đã giam lỏng toàn bộ tăng nhân trong chùa, nếu ngươi còn lang thang bên ngoài, sẽ bị xem là lẩn trốn rồi liên lụy đến công chúa!”

Bảo Châu giật mình: “Sao lại như vậy? Ngươi mau nói rõ ràng.”

Dương Hành Giản gật đầu giải thích: “Chùa Liên Hoa chính là nơi xảy ra vụ mất trộm bảo châu.

Tăng nhân trong chùa đều bị nghi ngờ.

Những người như ngươi dù là tăng tạm đăng ký cũng bị xem như người trong chùa.

Hiện phần lớn đều bị giữ lại trong chùa, không được ra ngoài, chờ kết quả điều tra.”

Bảo Châu lo lắng, biến sắc: “Hắn đã ghi danh, có chữ lưu tại tăng đường. Nếu bị bắt ngoài chùa, chắc chắn sẽ bị quy là bỏ trốn, tội trạng càng nặng!”

Dương Hành Giản gật đầu: “Phải lập tức trở về chùa điểm danh. Cứ nói ở nhà thí chủ nghỉ nhờ vài hôm, ngươi còn nhỏ tuổi, chắc sẽ không bị nghi ngờ.”

Thập Tam Lang vẫn chần chừ: “Ta đi rồi, Cửu Nương phải làm sao?”

Bảo Châu gắt: “Đệ hiểu gì chứ! Bị bắt làm tội nhân sẽ bị tra khảo đòn roi, không phải chuyện chơi!”

Thập Tam Lang điềm nhiên: “Đệ từ nhỏ đã bị đánh quen rồi, không sợ.”

“Đệ nói bậy! Tra khảo không phải là đánh đòn bình thường! Đó là cực hình! Đệ muốn chết sao!”

Bảo Châu quýnh quáng, vội vàng lôi một chiếc tay nải ra, đem đồ đạc cần dùng và một ít lương khô gói gọn, nhét vào tay Thập Tam Lang : “Xem kỹ còn thiếu gì không.

Trời vừa sáng, lập tức đến chùa Liên Hoa điểm danh.

Nhớ phải tỏ ra ngây thơ, nói mấy hôm nay ra ngoài hóa duyên, vừa nghe tin nha dịch sắp tra xét thì vội chạy về.”

Thập Tam Lang còn lưỡng lự: “Đệ đi rồi, ai chăm sóc Cửu Nương?”

Dương Hành Giản bước tới, dịu giọng khuyên nhủ: “Ngươi đi, công chúa mới được an toàn.

Nếu bị bắt tại khách điếm, tất nhiên sẽ bị giải về nha môn tra xét thân phận, lúc ấy mọi người sẽ bị liên lụy.

Dù tiểu sư phụ có cứng đầu gan dạ, nhưng công chúa là người cao quý, sao có thể bị mang gông xiềng, chịu nhục giữa phố chợ?”

Thập Tam Lang nhất thời sững người, không biết nên làm sao.

Vi Huấn không có mặt, một mình hắn tuổi còn nhỏ, đầu óc đơn giản sao có thể địch nổi một người cáo già mưu lược như Dương Hành Giản.

Vị tham mưu này chỉ vài lời đã nhìn thấu lòng hắn, biết rõ hắn quan tâm đến Bảo Châu, liền mượn cớ mà sắp đặt đâu vào đó.

Khi trời vừa sáng, dưới sự thúc giục của Bảo Châu, Thập Tam Lang rời khỏi khách điếm, quay lại chùa Liên Hoa điểm danh.

Dương Hành Giản thì cho gọi một tiểu đồng, chuyển hành lý từ quán trọ khác về, lấy danh nghĩa là phụ thân Phương Hiết, chính thức dọn vào tiệm nhà họ Tôn, trở thành người giám hộ mới của nàng.

Ông đã bỏ công dò xét, đối phó trăm mối hiểm nguy, cuối cùng cũng đưa được công chúa thoát khỏi tay “kẻ gian”, cắt đuôi bọn theo dõi, che chở nàng dưới cánh mình.

Trong lòng hân hoan nhẹ nhõm, bao nhiêu vết thương bị đánh, bị lừa đá lúc này cũng thấy không còn đau nữa.

Chỉ có một điều khiến ông thấp thỏm là chuyện phải giả làm phụ thân của công chúa.

Dù biết là tình thế bắt buộc, nhưng trong lòng vẫn thấy như phạm phải điều bất kính, chẳng khác nào tự rút ngắn thọ mệnh của mình.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »